Phát thanh xúc cảm của bạn !

Khi ngoảnh lại, chúng ta đã 30 tuổi, đã đến lúc hạnh phúc rồi em ạ!

2019-05-12 00:32

Tác giả: Thuan Van

blogradio.vn - Ngày trước, việc gì em cũng tự nguyện làm cùng anh, kể cả đó không phải là việc của em. Nhưng kết hôn, lập gia đình là việc em làm với một người khác. Một người tốt hơn anh. Một người giống anh, thực sự yêu em. Nhưng người ta yêu em bằng tất cả những gì họ có. Và quan trọng, người đó không bao giờ để em lại một mình. Người đó sẽ cùng em đi hết quãng đời còn lại, có em ở những thời điểm khó khăn, được em động viên, an ủi. Và anh biết, "có em đây" không còn là câu nói dành cho anh nữa.

***

Ở tuổi 30, đi qua bao chênh vênh của thời thanh xuân tươi đẹp: Anh có thể từng chọn sai ngành, sai nghề, sai bạn... Nhưng chọn yêu em, là việc làm đúng đắn nhất anh từng làm. Dù trên con đường chúng ta đi, đoạn đường gặp được nhau, giờ đây bất khả vãn hồi...

Những quyết định sai lầm là điều khó tránh của cuộc đời, nhất là ở giai đoạn người ta còn trẻ, có thừa những nông cạn, xốc nổi... Anh cũng vậy. Nhưng có em ở thời điểm ấy, anh được bù lại bằng sự trưởng thành, động lực vượt qua khó khăn đập đi xây lại, hiểu được cuộc đời luôn dành cho mình một món quà gọi là "ngày mai". Nếu không có em, anh đã chẳng thể tìm được lối ra giữa mê cung mịt mù, tăm tối ấy.

Thời điểm ấy...

Khi anh nói: "Anh chọn sai rồi!"

Em trả lời: "Nhận ra mình sai, nghĩa là anh còn cơ hội"

Khi anh nói: "Anh lại chọn sai rồi!"

Em đáp lại: "Quá tam ba bận, chỉ là lần hai, phép thử thôi mà anh"

Rồi anh nói: "Anh là kẻ thất bại!"

Em nhẹ nhàng: "Có em đây!"

Em là vậy. Đến lúc anh cạn kiệt niềm tin, còn em cảm thấy những lời an ủi giờ đây nói ra đều trở nên xáo rỗng, thì "có em đây" là tin nhắn em gửi, lời em nói trong suốt buổi hẹn, trước lúc tạm biệt và sau câu chúc ngủ ngon. Nhưng "có anh đây", anh lại chưa từng nói với em... Anh nợ em một câu nói.

Anh là người mà khi thất bại, không muốn người khác nhìn thấy bộ dạng tệ hại của mình. Anh lẫn tránh tất cả, tự nhốt mình trong bốn bức tường, giữa bóng tối, trong làn khói thuốc và những cơn say quên hết cuộc đời, quên cả ngày mai. Em lại là người đi tìm anh. Dọn dẹp đi đống đổ nát anh bày ra, giấu lẹm gói thuốc, những lon bia, chai rượu. Em để lại căn phòng sạch sẽ, ngăn nắp, tràn ngập ánh nắng mặt trời. Em ra về, sau nụ hôn và nụ cười mà sau này mãi anh chẳng thể quên. Em đi cùng anh đến những cuộc họp mặt, những buổi họp lớp. Anh ngồi đó mặc cho bạn bè thao thao bất tuyệt về những thành tựu của cuộc đời họ. Anh ái ngại, bực dọc mỗi khi những ánh mắt, câu chuyện, câu hỏi hướng về mình. Em lại là người đứng ra bảo vệ anh, thay anh trả lời những câu hỏi, tìm cách lái câu chuyện sang hướng khác, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt của anh bằng niềm lạc quan, vui vẻ của em. Mãi sau này anh mới biết, lúc ấy nhìn anh như vậy, lòng em cũng nặng trĩu chẳng kém...

Anh còn nhớ thời điểm ôn thi đại học, em cùng anh ôn tập. Anh tự tin rằng sau những gì mình làm, một trường đại học danh giá sẽ rộng mở chào đón anh. Anh nghĩ đến viễn cảnh sau những năm "oanh tạc" giảng đường, anh và em sẽ cùng đi du học. Anh và em đều thích nước Nga, văn hoá, con người Nga. Và chúng ta đã hẹn nhau ở đấy. Anh đam mê lĩnh vực kinh tế, nhưng sự tự cao thái quá trả lại anh bằng những tháng năm chôn mình ở giảng đường Sư phạm. Em theo ngoại ngữ. Sau những nỗ lực, em nhận học bổng toàn phần đi du học. Em không đi. Em nói ngoại ngữ cũng là ngành em không thích. Em nói giờ đây du học không còn là điều em mong muốn. Mãi sau này anh mới biết, em yêu ngoại ngữ, yêu cảm giác được trải nghiệm, học tập, khám phá ở nước bạn. Chỉ có điều, em yêu anh nhiều hơn bất kì điều gì trên đời, lựa chọn từ bỏ tất cả, cũng chỉ vì anh... Anh nợ em lời cảm ơn.

Ở tuổi 27, anh và em "miễn nhiễm" với những thất bại cuộc đời. Không phải là làm gì cũng đúng, mà vấp ngã là biết cách đối mặt, chấp nhận và vượt qua. Nhưng cái giá phải trả cho sự trưởng thành ấy, là thời gian và khoảng cách với nhau. Anh chìm đắm vào công việc, đặt sự nghiệp là ưu tiên hàng đầu. Thấy bạn bè đạt được bất kì điều gì, anh ra sức nỗ lực để đuổi kịp họ. Anh quên mất việc anh làm không phải là bám đuổi mà là đồng hành. Anh quên mất người anh phải để tâm không phải là họ mà là em. Anh phải đồng hành cùng em. Nhưng anh đã không làm như vậy.

Em giống anh, cũng có hoài bão giấc mơ. Nhưng em khác họ, em luôn đi chậm để chờ anh, em chưa bao giờ chạy để anh lại một mình. Thậm chí em đứng yên. Nhưng anh thì lại không nhận ra điều đó. Anh chạy, chạy mãi, chạy sang đường khác, bỏ em ở lại. Thời gian anh dành cho em ít dần. Nhưng khoảng cách giữa 2 đứa thì ngày một dài thêm. Và rồi điều gì đến cũng phải đến, ta chia tay nhau giữa tháng 12 của mùa đông giá lạnh. Anh có mất mát. Nhưng rồi những mất mát ấy đầy lại bởi công việc, những mối quan hệ mới. Anh không biết em thế nào. Đôi lúc tự đặt câu hỏi. Anh nghĩ em cũng sẽ như anh thôi. Mãi sau này anh qua bạn bè, người thân anh mới biết, rằng sau khi chia tay, em vẫn dõi về anh... Anh nợ em lời xin lỗi.

Giờ đây, ba năm sau ngày chia tay, anh nhận được thiệp hồng từ em. Anh sực nhớ mình đã 30. Em cũng vậy. Ngày trước, em luôn nhường nhịn anh, luôn tỏ ra mình là người thua kém anh. Nhưng kết hôn, lập gia đình là việc duy nhất mà em làm trước anh. Ngày trước, việc gì em cũng tự nguyện làm cùng anh, kể cả đó không phải là việc của em. Nhưng kết hôn, lập gia đình là việc em làm với một người khác. Một người tốt hơn anh. Một người giống anh, thực sự yêu em. Nhưng người ta yêu em bằng tất cả những gì họ có. Và quan trọng, người đó không bao giờ để em lại một mình. Người đó sẽ cùng em đi hết quãng đời còn lại, có em ở những thời điểm khó khăn, được em động viên, an ủi. Và anh biết, "có em đây" không còn là câu nói dành cho anh nữa. Nếu xem em là mục tiêu để hướng đến như những mục tiêu trước đây của anh, thì anh đã thua cuộc. Anh không bao giờ chấp nhận mình thua. Nhưng giờ thì anh đã thua rồi. Em mãi mãi là mục tiêu mà lúc này anh có cố gắng đến sức cùng lực kiệt cũng không thể nào với tới được nữa. Đoạn đường mà anh và em cùng đi, giờ đây bất khả vãn hồi...

Ngày mai em sẽ khoác lên mình bộ váy, tiến lên lễ đường mà em hằng mong ước. Anh có đến không? Anh sẽ đến chứ. Một câu nói, một lời cảm ơn, một lời xin lỗi dành cho em anh đã hối tiếc vì không làm được. Và anh không muốn hối tiếc thêm vì bất kì điều gì khác. Anh sẽ đến, gặp em và thật lòng cầu chúc cho em mọi thứ tốt đẹp nhất sau này như những gì em từng làm cho anh ở năm tháng ấy...

"Hạnh phúc nhé, tình đầu của anh!"

© Thuan Van – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Điều hối tiếc nhất cuộc đời

Thuan Van

Tôi thích một mối tình không trọn vẹn. Bởi vì “tình chỉ đẹp khi còn dang dở, đời mất vui khi đã vẹn câu thề”.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tay không nâng bát, rung chân nhún vai là tướng của người cùng cực cả đời

Tay không nâng bát, rung chân nhún vai là tướng của người cùng cực cả đời

Ngồi có tướng ngồi, đứng có tướng đứng, ăn có tướng ăn, các câu nói của người xưa đều có lý. Tướng do tâm sinh, nhìn tướng mạo là biết tâm tính con người, từ bề mặt thấy có thể thấy được bên trong, tướng định càn khôn.

Mùa thu, anh và nỗi nhớ còn sót lại!

Mùa thu, anh và nỗi nhớ còn sót lại!

Khi quen anh, cô không còn thấy Hà Nội ồn ã đáng ghét nữa, cô muốn ra đường nhiều hơn vì được đi cùng với anh.

Xem tướng phụ nữ thành đạt trong công việc, hạnh phúc trong hôn nhân

Xem tướng phụ nữ thành đạt trong công việc, hạnh phúc trong hôn nhân

Những người phụ nữ sở hữu đôi mắt to sáng thường là người khéo léo trong chuyện ăn nói, cũng là người có năng lực, nói được làm được, vì thế mà họ rất được lòng cấp trên, khả năng thăng tiến cũng nhanh chóng và thuận lợi hơn những người khác.

Những ngày xa nhà

Những ngày xa nhà

Ai rồi cũng phải lớn, một ngày nào đấy cũng phải xa vòng tay ba mẹ. Cuộc sống xa nhà chẳng dễ dàng nhưng nghĩ đến ở quê nhà có người vẫn đang mong mình thì phải nỗ lực hết mình. Vài dòng này chỉ để trải lòng và sẻ chia với những sinh viên mới rời xa căn nhà nhỏ của mình. Chúc các bạn thành công trên con đường mình đã chọn.

Hạnh phúc là khi tự mình bước qua cơn mưa chứ không phải chờ cầu vồng xuất hiện

Hạnh phúc là khi tự mình bước qua cơn mưa chứ không phải chờ cầu vồng xuất hiện

Để có một cuộc sống êm đềm, hạnh phúc ấy thì nhất thiết chúng ta phải vượt qua được những thử thách kia. Cũng giống như muốn nhìn thấy cầu vồng thì bắt buộc phải đi qua những cơn mưa. Và chắc chắn sẽ có lúc bạn nhận ra rằng việc bước qua được những cơn mưa ấy là hạnh phúc chứ không cần phải đợi cầu vồng xuất hiện.

Em lại về làm bạn với cô đơn

Em lại về làm bạn với cô đơn

Đã bảo rồi hãy cứ chọn cô đơn Cô đơn thôi có gì mà phải sợ

Đủ yêu thương hạnh phúc sẽ đong đấy

Đủ yêu thương hạnh phúc sẽ đong đấy

Đừng trách móc, hãy xinh đẹp. Nếu bạn không thể là đóa hoa đài các nơi cung đình. Hãy là cành hoa dại, xinh đẹp nhưng cũng tràn đầy sức sống

Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão

Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão

Đàn ông – dù đi đến đâu, dù có bao nhiêu cuộc vui ở bên ngoài kia thì lúc trở về cũng mong có một bữa cơm ấm nồng bên vợ. Phụ nữ - dù trước mắt có hàng ngàn người đẹp trai, phong lưu tài hoa thì cuối cùng vẫn đổ gục trước một cái hạ xe nhẹ nhàng. Những chuyện đơn giản như thế nhưng phải mất rất lâu chúng ta mới hiểu được.

Yêu người bằng tuổi bạn sẽ phải vượt qua những điều này

Yêu người bằng tuổi bạn sẽ phải vượt qua những điều này

Các cụ ngày xưa cũng từng nói: "Cùng tuổi nằm duỗi mà ăn", liệu yêu một người cùng tuổi có nên không?

Nếu anh không đến cùng cơn mưa

Nếu anh không đến cùng cơn mưa

Nếu anh không phải cơn mưa Thì đừng rơi trên những vỉa hè ồn ã

back to top