Ký ức tuổi thanh xuân
2016-12-13 01:20
Tác giả:
Tuổi 17 là buổi chiều đầy nắng trong xanh và rực rỡ, rong ruổi trên chiếc xe đạp cùng lũ bạn qua từng con đường, góc phố, cùng nhau hát ca,vui đùa. Cùng nói về những điều tươi đẹp phía trước, nói về những điều đã qua ngày ấy. Chuyền tay dòng lưu bút viết vội, dòng cảm xúc ngổn ngang của đứa học trò cuối cấp, những kì thi, những định hướng cho tương lai.
Tôi của năm 17 tuổi là cô bé tinh nghịch bên bạn bè, chụp những bức ảnh kỷ niệm,đứng ngẩn ngơ nhìn theo bóng cậu bạn cùng bàn dưới góc sân trường nhạt màu nắng.
Tôi của năm 17 tuổi vẫn còn lạc giữa những mộng mơ tuổi áo trắng, vô tư vẽ ra những chân trời hồng cho tương lai, mong chờ khoảnh khắc bước vào giảng đường đại học mà không hề biết rằng mình đang trải qua những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất. Tôi ngày ấy không hiểu được hai chữ trưởng thành và chia li, cứ ngỡ rằng “trưởng thành rồi vẫn có thể bên nhau, kỳ thực trưởng thành chỉ có nghĩa là rời xa”, đã hứa sẽ gặp lại nhưng rồi chẳng ai có thể giữ lời, lời tạm biệt ngày hôm ấy hóa ra là lời chia tay mãi mãi…

Tuổi 17 ơi, tôi nhớ! Ngày xưa ơi, có bao giờ trở lại được nữa không?Trở lại lớp học năm ấy cùng ba mươi mấy gương mặt cũ, mặc chiếc áo dài trắng đạp xe đến trường. Trở lại căn phòng nhỏ đầy kí ức buồn vui tuổi mới lớn, chiếc bảng đen vương bụi phấn, ô cửa sổ ngơ ngác mắt ai nhìn, nơi hàng ghế đá bên gốc cây phượng già, mái ngói ngày ấy giờ phủ màu xanh rêu… Cho tôi trở về khoảng thời gian cùng đám bạn thân ngày ngày bên nhau, nằm kể chuyện đến hết đêm, cùng làm những chuyện điên cuồng của tuổi trẻ, cùng đạp xe dưới ngày mưa nặng hạt. Lời hẹn một ngày trở lại trường chụp một album kỷ niệm nhìn lại tuổi thanh xuân bên nhau của chúng ta, dù đến nay lời hứa vẫn còn dang dở, ít dần những lần họp mặt trà chanh chém gió, dần thưa những cuộc gọi, tin nhắn thăm hỏi bởi ai cũng tất bật cho cuộc sống cho cuộc sống mới ngoài kia… Cho tôi trở về ngồi cạnh bên cậu bạn cùng bạn, cùng nghe bản nhạc thịnh hành năm đó, cùng ăn vụng để rồi bị phạt, ngắm nhìn gương mặt cậu, nụ cười cậu - người đã trải qua tình yêu học trò vụng dại ngày ấy. Tôi vẫn thường mở bài hát cậu từng hát cho tôi nghe, vẫn nhớ về cậu trong những lần vô tình nào đó. Chúng ta đã không cùng nhau đi một quãng đường thật xa, học chung một trường đại học, cậu sẽ chở đi dạo quanh thành phố nơi chúng ta sẽ đến như lời cậu đã hứa. Nhưng cảm ơn cậu bàn cùng bạn của tôi, cảm ơn vì thanh xuân của tôi có cậu.
Tôi bây giờ đã không còn là cô bé 17 tuổi ngày xưa nữa, tôi hiểu chia li và trưởng thành, hiểu thứ gọi là lời hứa thật khó thực hiện. Những ký ức rồi sẽ bị lớp bụi thời gian phủ mờ bởi những cuộc chia ly không có ngày tái ngộ. Tuổi 17 năm ấy giúp tôi hiểu không phải ai đi qua đời ta rồi cũng sẽ ở lại, có những người chỉ có thể bỏ trong tim chứ không thể đi chung mãi một con đường.
Thanh xuân là những khoảng khắc tươi đẹp hãy trân trọng nó bạn nhé.
© Quỷ Nhỏ - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Dưới ánh bình minh (Phần 1)
Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.
Mình yêu nhau xong rồi
Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.
Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm
Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)
Cảm ơn anh đã đến bên em, khi em cần một người để sẻ chia. Cảm ơn anh đã cho em đủ mạnh mẽ để không gục ngã. Cảm ơn anh đã yêu em, và dạy em cách rời xa mà vẫn phải sống. Và sau tất cả, cảm ơn cuộc đời đã để anh và em gặp lại nhau. Có những tình yêu tồn tại không phải để nắm giữ, mà để dạy con người ta cách sống tử tế hơn với nhau.
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.






