Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ký ức ngày xưa

2023-05-13 01:25

Tác giả: Kim Vọng


blogradio.vn - Không một lời nào. Anh lỡ hẹn với tôi. Rất nhiều điều. Rồi từ đó, tôi không còn nhõng nhẽo như hồi có anh nữa. Riết tôi như một thằng đàn ông, ráng thay anh, cùng mấy anh chị em săn sóc ba má. Nói vậy chứ em hãy còn trẻ con anh nhỉ? Em thêm tuổi chứ vẫn chưa lớn hết được. Sao mà thay thế anh được. Vậy mà thoắt cái đã sáu năm ròng, ngày anh đi, em làm giáo viên rồi.

***

Ai cũng có những kỉ niệm đẹp được cất kĩ, rất riêng, để đến một lúc nào đó, chúng ta lại tìm về, ngấu nghiến nó, ôm ấp nó. Có người cho rằng nó là mối tình đầu. Có người cho nó là tri kỉ. Chưa hẳn. Đó là anh trai.

Kí ức về anh trai tôi đẹp lắm. Đẹp hơn người tôi say nắng năm mười mấy tuổi. Đẹp như cuộc đời anh dành cho cả nhà, như tuổi ba mươi anh mãi để lại cho đời. Đẹp như nụ cười của anh lúc tỉnh dậy sau mười mấy ngày chống chọi với ca phẫu thuật...Và còn đẹp như giọt mồ hôi anh lặn lội rừng khuya. Đẹp, mặn và chát ngấy ở đầu lưỡi.

Kí ức đó trải dài theo nỗi nhớ, để khi ta chạm đến là cứ nhớ da diết, nhớ đến quặn lòng. Nó bất chợt ùa về khi tôi được nhỏ bạn đi làm xa về rủ ăn hủ tiếu. Mấy năm nay, từ ngày không còn anh, tôi chưa dám đi ăn cùng ai. Nhỏ bạn chở tôi đến quán hủ tiếu “cây Da” - nơi chứa đầy kỉ niệm sinh viên ngày ấy.

Tôi gọi tô hủ tiếu khô, dĩ nhiên là hủ tiếu được trụng chín nhưng để nước riêng, rau riêng, có mấy miếng thịt mỏng dính nằm trong tô, tôi và anh tôi hay gọi như thế. Ngồi nhìn hồi lâu, bạn tôi động đũa. Hủ tiếu hôm nay nhìn mềm và bóng lắm. Có vẻ ngon. Bạn tôi ăn liền một mạch, nó luyên thuyên kể chuyện hồi còn ăn thiếu hủ tiếu của anh này, còn định cua anh để được làm bà chủ quán hủ tiếu, khỏi phải trả tiền. Nó cứ nói, cười. Tôi cũng không biết nó nói gì nữa mà cũng phải cười cho nó vui. Tô hủ tiếu tôi hãy còn đầy. Có ai đó hỏi.

- Em ăn chưa? Anh làm về rồi, ra ăn hủ tiếu với anh? Hay em ăn phở, có bán phở nữa nè.

- Dạ em còn làm ở quán, em chưa về.

- Ủa... Mai cuối tuần về trên nhà, anh dẫn đi ăn nghen.

- Dạ.

co_gai

Tô hủ tiếu hay tô phở anh gọi cho tôi lúc nào cũng đặc biệt, không bò tái thì bò viên, không giò thì chả đầy tô, còn tô của anh "ăn gì chả được".  Dường như chủ quán quen rồi nên hiểu ý, cứ mỗi lần đi ăn với anh, tôi thấy tô anh nhiều mì ít thịt.Hoặc có thịt anh cũng gắp bỏ qua tô tôi. Anh hay bảo, vừa học vừa làm mất sức lắm, ăn đi, không ăn thì khỏi đi làm nữa nha.

- Dạ, em biết rồi anh

- Mày nói gì vậy? Người ta đi mua hủ tiếu, nói chuyện điện thoại với em gái, ai mượn mày trả lời? 

Con bạn đập vai tôi cái bịch.

Tôi ngơ ngác khẽ nhìn người anh nọ cầm hai bịch hủ tiếu ra về. Dường như, anh ấy cũng có cô em gái đang là sinh viên sư phạm.

-  Ăn giúp tao nhé.

Tôi đẩy tô đầy hẫy mấy cọng mì nở toe toét qua cho nó. Nó lấy khăn giấy chậm hai gò má tôi, có mấy giọt mặn mặn lăn trên đấy, chắc mồ hôi.

em_2

Đừng hỏi hồi kết của kí ức này. Nó làm gì có hồi kết bạn nhỉ? Tôi chỉ nhớ, dường như mới hôm qua, cuối tuần, tôi mượn xe bạn để về thăm nhà. Nhưng không còn ai đi ăn hủ tiếu cùng nữa. Anh tôi nằm bất động trên băng ca. Tai nạn lao động ập đến quá bất ngờ. Thời gian sau đó, rất ngắn, mười mấy ngày thôi, anh theo về cõi Phật. 

Không một lời nào. Anh lỡ hẹn với tôi. Rất nhiều điều. Rồi từ đó, tôi không còn nhõng nhẽo như hồi có anh nữa. Riết tôi như một thằng đàn ông, ráng thay anh, cùng mấy anh chị em săn sóc ba má. Nói vậy chứ em hãy còn trẻ con anh nhỉ? Em thêm tuổi chứ vẫn chưa lớn hết được. Sao mà thay thế anh được. Vậy mà thoắt cái đã sáu năm ròng, ngày anh đi, em làm giáo viên rồi.

© Kim Vọng - blogradio.vn

Xem thêm: Phụ Nữ Chỉ Khóc Vì Người Đàn Ông Xứng Đáng

 

Kim Vọng

thích viết những gì mình suy nghĩ, nhưng không thích nói những gì mình biết.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top