Kỷ niệm luôn mang lại những điều tốt đẹp
2019-07-29 08:10
Tác giả:
blofradio.vn - Kể cả sau này khu phố ấy không còn vẹn nguyên như thủa ban đầu thì trong tâm tưởng tôi khu phố nhỏ với bãi đất rộng vẫn ở đó cất giúp chúng tôi – những đứa trẻ nhỏ cả một bầu trời tuổi thơ không gì thay thế được.
***
Tôi ở đây cũng được khoảng mười lăm năm gì đó rồi. Cũng khá lâu. Từ hồi tôi còn nhỏ xíu xìu chừng hai, ba tuổi. Ban đầu khu nhà tôi rộng rãi thoáng mát lắm. Cây xanh rợp cả đường. Nắng mùa hạ cũng như nắng mùa thu thôi. Nhà cửa hồi đó còn thưa thớt. Toàn những căn nhà thấp lè tè. Mãi nhìn ra đằng bên khu đất gần sông thì mới có một căn nhà ba tầng cao vút.
Tôi nhớ ngày xưa mẹ bảo đó là nhà bác tổ trưởng đấy. Bác ấy là to nhất xóm. Chà chà... Thảo nào tôi thấy bác ấy nhiều thức ngon lắm! Hồi đó với tôi đồ ăn vặt là những thứ quý giá nhất. Cứ hôm nào tổ mất điện là bác lại mang bao nhiêu là bánh kẹo ra cái sân chơi bóng chuyền cho trẻ con. Mặt bác ấy hơi "dữ" một chút. Ban đầu mới chuyển đến thấy bác, tôi còn hơi sợ. Cơ mà sau này tôi lại thấy quý bác lắm.

Nhắc đến chuyện mất điện thì nhiều cái để nói thật! Khu nhà tôi mất điện như cơm bữa vậy. Cái thời xưa thì số ngày có điện mùa hè phải nói là hiếm hơn cả kim cương cũng không sai. Nhưng như đã kể rồi khu này mát lắm. Tôi thấy chả sao cả. Tôi lại còn hay đợi đến 8 giờ tối để mất điện. Để còn ra đường, đến cái bãi đất trống để chơi đùa với các bạn. Phải nói là vui ơi là vui!
Mẹ tôi thì rất hay đi tán ngẫu. Mất điện lại ra sân bóng chuyền ngồi nói chuyện với các mẹ khác. Tôi chả hiểu sao chuyện gì mà mẹ nói lắm thế. Tôi hay chạy theo mè nheo đòi mẹ chơi với tôi: "Mẹ ơi chơi với con đi!", "Mẹ ơi xây lâu đài cát đi!", "Mẹ ơi mua xê cam đi mẹ!"
Thường tôi cứ mè nheo đòi mẹ chơi cùng thế thôi. Cơ mà mẹ chả đi đâu. Mẹ lại bảo: "Chơi với các bạn thôi con. Lại còn gọi mẹ. Chơi cho cẩn thận vào. Không được leo lên đống đá nghe chưa". Tôi gọi mẹ chơi cùng cho vui thôi chứ có mẹ chơi lại mất cả tự do. Mỗi lần vậy tôi cũng chỉ "Vâng ạ" rồi chạy luôn cùng các bạn.
Tôi nhớ hội tôi có con Minh, thằng Vũ là chúa khỏe nghịch. Chúng nó leo cây ổi rồi trèo cây nhãn dễ như ăn bánh. Còn tôi nhát chết chưa từng. Tôi sợ ngã đau, lại cũng hay sợ bị mắng nữa. Nên vì vậy mà tôi chỉ đứng nhìn thôi. Khu đất trống đấy có cái cây ổi rất chi nhiều quả. Không biết ai trồng cơ mà bọn trẻ chúng tôi tự hái ăn thường xuyên. Ngon tuyệt vời! Chơi chán bãi đất trống, bọn tôi chạy ra sân bóng chuyền để ăn. Mẹ lại đút cho tôi hôm thì mấy múi bưởi, hôm thì mấy miếng táo, hôm ngon quá lại ăn bao nhiêu là trứng cá.
Mẹ tôi rất thân với mẹ cái Minh. Nhà cái Minh khá nghèo. Nhà nó lụp xụp, tối um. Tôi thấy ngõ vào nhà nó đáng sợ chết khiếp. Kiểu không bao giờ mà ánh sáng Mặt Trời chiếu vào. Lạnh mà lại tối. Tôi chỉ dám đến vào ban ngày. Tầm tối thì không bao giờ. Mẹ cái Minh rất hiền. Hiền từ những nét mặt đến cách nói chuyện. Mẹ cái Minh bán đậu ở chợ. Nhà tôi cũng rất hay ăn đậu của nhà Minh. Thật sự mà nói nếu về cảm nhận của tôi thì tôi thấy nó cũng không ngon lắm. Nhưng mẹ tôi lúc nào cũng khen ngậy. Mẹ tôi rất thích. Bố cũng thế.

Bố tôi giỏi vô cùng. Bố mà nhận số hai thì không ai dám nhận số một. Bố giỏi nấu ăn hơn cả mẹ nữa. Bố nấu gì cũng ngon. Bố mua quần áo cũng đẹp. Bố mua cho tôi một cái áo len năm lớp ba. Đến tận lớp sáu tôi vẫn còn mặc đẹp. Cái áo len màu đen đỏ bắt mắt. Mà giờ tôi vẫn giữ, không cho ai cả. Hình như cái áo đấy ba trăm ngàn lận. Bây giờ ba trăm ngàn là bình thường nhưng ngày xưa đó là số tiền khá lớn.
Rồi đến năm tôi lớp bốn. Sao tự nhiên cái bãi đất trống của chúng tôi lại mọc lên bao nhiêu là nhà. Nhà cao nhà thấp có hết. Toàn những ngôi nhà đẹp. Đẹp hơn cả nhà bác tổ trưởng. À không, bác tổ trưởng giờ chả thấy đâu. Hình như bác ấy lên Hà Nội với con trai. Còn căn nhà kia cho thuê. Bãi đất trống được san lấp bê tông hết. Rồi nó trở thành khu đô thị. Sau bãi đất ấy có một cái ao to như cái hồ giờ cũng đã bị lấp. Cây ổi cũng đã bị chặt. Giờ khu đất trống là "xịn" nhất tổ rồi. Đèn điện được lắp tươm tất hết cả dọc đường. Sáng trưng cả phố. Tôi để ý là cứ đến đêm khoảng hai giờ thì điện mới tắt.
Đã thế, khoảng nửa năm sau, cả phố tôi đồng loạt cùng quy hoạch, cải tiến. Đường được sửa vô cùng rộng, ổ gà ổ voi biến mất tăm. Điện đường được trang bị đầy đủ. Sân bóng chuyền được xây hẳn thành sân tennis. Tôi thích vô cùng. Nhưng đường nắng chói chang. Nhất là mùa hè. Còn đâu nhưng cây hoa sữa, những cây xanh tươi mát ven đường. Nghĩ lại cũng thấy nhớ nhớ.
Nhà tôi cũng xây lại. Nhà xây hướng Đông. Vì thế ánh nắng luôn đong đầy. Có thể tận dụng tối đa để tiết kiệm điện.
Đến năm tôi lớp năm "khu đất trống" xây thêm cái nhà văn hóa của phường. Trẻ con tụ tập rất đông vào mùa hè. Rồi tổ chức sáng dậy sớm tập thể dục. Tôi tham dự hoạt động của tổ tích cực lắm! Được bao nhiêu là sách vở vì sự tích cực ấy. Mẹ tôi cũng ủng hộ tôi hết mình.
Rồi đột nhiên, khu đó bên góc khu lại đi xây một cái miếu. Từ đó người ta đồn thổi là có ma. Mẹ tôi cũng hơi mê tín. Mẹ không cho ra đó buổi tối. Lúc đầu tôi chả tin. Nhưng sau này, thấy có mấy bác hàng xóm nói nhìn thấy ma. Với thỉnh thoảng còn nghe chim lợn kêu nữa. Người ta bảo chim lợn là lời thông báo có người sắp chết. Lại mấy con chó đem canh miếu mắt nó sáng quắc, răng nó nhọn hoắt, dữ tợn, đúng thể y như vong nhập vậy. Mà kì lạ là cái miếu xây xong lại chả có ai.

Gần đó có một cái đường nhỏ xíu mà ngày xưa tôi hay đi đường đó để đi học. Đường này là đường tắt. Đi mất ít thời gian hơn. Hơn nữa lại xe máy, ô tô không vào được. Chỉ có thể đi bộ hoặc đi xe đạp nhỏ. Thường tôi đi với các bạn, nhưng có một hôm, tôi đi một mình, đường vắng tanh không bóng người, khoảng mười một giờ trưa, lại đúng tháng cô hồn thì sao lại cứ có cảm giác lạnh lạnh khó tả. Rõ ràng buổi trưa, bất chợt không gian tối đi một cách kì lạ, lại cộng thêm cả gió mà cảm giác hơi lạnh buốt. Chân tay tôi run lên bần bật, mồ hôi bắt đầu chảy dòng dòng, chỉ muốn chạy thật nhanh lên đường to. Sợ chết mất! Sau này tôi không bao giờ dám đi đường đó và ngày nào cũng đem thêm vài nhánh tỏi bên người.
Mẹ tôi cũng hay dặn tôi rằng "Đi đâu nhớ phải mang theo tỏi không ma theo đấy". Mẹ luôn đặt một con dao ở đầu giường để tôi không bị mơ ngủ. Mẹ tôi hay dọa tôi rằng chải đầu buổi đêm là ma theo. Khóc buổi đêm là bị ngáo ộp bắt. Xong mẹ cũng nói ăn cơm mà đổ thừa, chuột ăn là học dốt đi. Ngày xưa tôi tin sái cổ, giờ thì chỉ thấy buồn cười thôi!
Khu nhà tôi đặc biệt rất nhiều chó, mèo. Thì công nhận mấy con chó cũng khá đáng yêu. Mình nó trắng, lông nó xù lên như cục bông. Nhưng không hiểu sao tôi vẫn sợ. Tôi sợ chó từ nhỏ. Do ngày xưa, tôi bị chó cắn vào chân, ám ảnh đến tận bây giờ. Còn mèo thì đêm nào bọn nó cũng "meo meo" ầm ĩ. Rồi thêm tiếng mấy con chó kèm vào. Âm thanh tưởng như khó chịu ấy lại trở nên quen thuộc đối với tôi.
Mèo ở khu nhà tôi nhìn béo ú, rất mê. Hầu như toàn những con mèo một màu, không phải loại tam thể, nhị thể. Mà mặt nó to lắm. Hai mắt sáng, tròn xoe, nhìn đáng yêu chưa từng. Nhưng tôi nhớ những con mèo ấy có lần làm tôi một phen hú vía. Ngày xưa, nhà vệ sinh nhà tôi đặt ở ngoài. Đêm mà buồn phải mở mấy lần cửa mới đi được. Tôi hồi đó còn nhỏ, nên mẹ hay dẫn tôi đi. Vừa mở cửa ra, đột nhiên có một con mèo, nó "meo" một phát rồi nhảy cái "độp" vào người tôi. Tôi giật mình, tè cả ra quần. Mẹ tôi thì đứng cười hì hì.
Gần nhà tôi còn có một trường học. Ở đó dành cho những học sinh trượt cấp ba công lập của tỉnh. Ngôi trường này lụp xụp, sân đá, xây hai tầng. Rồi mới ba năm gần đây, trường bị giải tán.
Đối diện trường có một căn nhà chuyên nghề khắc bia mộ. Đường bên trường đó rất ít được đón sáng vào buổi chiều. Nhất là khi chiều tối lại càng âm u. Vào mùa đông gió thổi lạnh ngắt, lá bàng đua nhau rụng xuống từng đợt ào ạt. Không gian ấy làm cho người ta cảm thấy sợ. Tôi không yếu bóng vía, cũng chả sợ ma gì. Nhưng sợ thì vẫn sợ thế cơ chứ. Đi qua đó buổi đêm nhìn vào tôi vẫn thấy ớn ớn. Không gian và cảm giác làm cho người ta sợ.

Năm lớp bảy trường tôi cũng xây lại. Nên phải đi học ở nơi khác. Lúc đầu nghe bảo học tạm ở cái Bệnh viện đa khoa cũ bị bỏ. Sau lại nghe bảo học ở trường cấp ba bỏ hoang kia. Lúc đó học sinh trường nói nhiều quá tôi mới biết chuyện vong ma gì đó. Rồi có con bạn lớp tôi nó kể gì mà:"Chúng mày cầm một que hương với một cái gương đi vào trường đó buổi tối. Lúc đấy là bắt đầu gọi hồn. Rồi vong nó sẽ hiện lên trên cái gương. Sau khi làm xong phải đập ngay cái gương đi, gói vào túi, đốt đi."
Bọn học sinh trong lớp xúm vào nghe. Còn tôi chả tin lắm. Sau này trường tôi chính xác là học ở trường Chuyên của tỉnh cũ, rồi sau học kì II học ghép với trường cấp hai rộng nhất tỉnh.
Tôi nhớ có lần vào tháng sáu, trong một đêm, chợ tỉnh tôi bị cháy, cháy cả một cái hiệu sách rất to gần chợ nữa. Chợ tỉnh tôi là "Chợ Bầu". Chợ Bầu bị cháy mấy lần liền rồi. Sau mỗi lần cháy lại tu sửa. Giờ nó to và đẹp lắm. Rồi trường Mầm non cũng được xây lại khang trang, đẹp đẽ. Trường Tiểu học cũng sửa cho đồng nhất với trường cấp hai của tôi.
Bây giờ tôi chả thể hình dung được toàn cảnh khu nhà tôi mười lăm năm trước như thế nào. Chỉ nhớ một vài chi tiết quen thuộc. Xã hội hiện đại hơn, công nghệ cũng phát triển. Tôi ít ra đường hơn, ít có thời gian để cảm nhận mọi thứ xung quanh, cũng không để ý nhiều biến đổi như trước. Tôi ở trong nhà thường xuyên, đi học thường xuyên. Cô bạn ngày xưa chơi cùng tôi hằng ngày, giờ hai đứa gặp nhau cũng ngại chào.
Khu phố nhà tôi vẫn thay đổi không ngừng. Nhưng nhìn lên bầu trời lúc hoàng hôn, Mặt Trời vẫn tròn to và đỏ rực sau tán cây bàng. Vào mùa đông, vẫn có những đợt lá bàng rơi xào xạc từng cơn. Vẫn có những cánh én liệng qua liệng lại lúc giao mùa. Nhìn xa xa vẫn luôn là những dãy núi trùng điệp. Tất cả là những gì vô cùng quen thuộc... Đôi khi chỉ cần ngồi yên tĩnh lặng, ngắm nhìn bên ngoài một chút thôi, ta vẫn có thể thấy được nhiều điều đẹp đẽ vô cùng!
© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Giá có thể trốn phố về quê
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.





