Phát thanh xúc cảm của bạn !

Không có công việc nào là nhẹ nhàng

2025-09-10 18:15

Tác giả: Ngọc Yến WR


blogradio.vn - Có những sự mệt mỏi không nhìn thấy được bằng mắt thường, những giọt mồ hôi không ướt áo, nhưng lại thấm sâu vào bên trong tâm trí và cả những người đang cười tươi mỗi ngày lại mang trong lòng những nổi lo quá lớn.

***

Nhiều người vẫn luôn nghĩ làm văn phòng là nhẹ nhàng, sạch sẽ, mát mẻ. Nhưng chả mấy ai thấy được những đêm thức trắng vì deadline dồn dập, những áp lực dường như không thể thấy được nhưng nó khiến tôi kiệt quệ trong lòng. Cũng như bao nghề khác, lao động đầu óc cũng đổ mồ hôi – chỉ là không ai có thể nhìn thấy và thấu hiểu. Dù vậy, tôi vẫn luôn biết ơn vì vẫn còn công việc để mình tiếp tục sống và cố gắng mỗi ngày.

Làm có tí giấy tờ mà than thở cái gì, người ta làm công trình cả ngày ngoài trời nắng mưa còn chưa than”. Tôi luôn nghe được những câu này không biết bao nhiêu lần từ những người thân quen, cả những không cần biết tôi đang làm gì. Đúng vậy, tôi ngồi điều hòa thật, chả nắng mưa cũng không bám bụi. Không mỏi mệt hay cực nhọc vì khiêng vác nặng nề. Nhưng điều đó không có nghĩa là công việc của tôi nhẹ nhàng. Có ai thấy tôi thức trắng đêm để hoàn thành những bản kế hoạch, báo cáo kịp nộp để sáng mai trình lên sếp? Có ai đã thấy tôi một mình bật khóc trong nhà vệ sinh vì áp lực dồn dập từ công việc đến deadline và cả khách hàng.

Tôi không phủ nhận – người lao động chân tay vất vả. Những cô chú bán hàng ngoài chợ, những bác tài xế chạy xe nắng mưa ngoài đường, những công nhân làm xây dựng, họ đổ mồ hôi thấm đẫm ướt cả áo dưới cái nắng 40 độ theo nghĩa đen, và mệt mỏi cả về thể xác.

Còn tôi? Người làm văn phòng về giờ hành chính lại mệt về đầu óc. Đâu ai biết sau một ngày dài đối mặt với đống sấp giấy tờ, những con số vô hình, những áp lực và trách nhiệm với deadline, nằm xuống vẫn không thôi suy nghĩ. Sự mệt mỏi này mang công việc từ khi bắt đầu lên văn phòng đến khi đã về nhà, tôi luôn có cảm giác mỗi ngày trôi qua vẫn chưa bao giờ là đủ cho sự cố gắng của mình.

Tôi đã từng ganh tị và ước muốn được làm những công việc tự do như những người có tên gọi là Freelancer nghe có vẻ hứng thú vì tự do giờ giấc, không phải lo lắng đối diện với hàng ngàn bản kế hoạch hay deadline do sếp trực tiếp hối thúc đến 3h sáng. Nhưng rồi, tôi ngẫm lại thì thấy nó cũng chẳng sung sướng gì như tôi mong muốn, những người làm Freelancer họ cũng có ni lo riêng – về khách hàng, tiền bạc và đặc biệt là sự bấp bênh của ngày mai. Nên tôi hiểu nghề nào cũng có cái giá của nó.

Có những sự mệt mỏi không nhìn thấy được bằng mắt thường, những giọt mồ hôi không ướt áo, nhưng lại thấm sâu vào bên trong tâm trí và cả những người đang cười tươi mỗi ngày lại mang trong lòng những nổi lo quá lớn.

Một người làm văn phòng như tôi – luôn trách quá khứ và công việc mình chọn hiện tại, và cũng đã từng nói giá như… mình làm nghề khác… Nhưng rồi sau tất cả tôi vẫn luôn biết ơn với sự lựa chọn của chính mình.

Biết ơn – vì công việc áp lực đến ngạt thở đã giúp tôi trưởng thành hơn qua từng ngày.

Biết ơn – vì những lúc muốn từ bỏ nhất lại luôn nghĩ đến trách nhiệm của bản thân, gia đình và cuộc sống.

Trong mỗi chúng ta đều đang làm việc và sinh tồn với những lí do khác nhau: vì sinh tồn, vì trách nhiệm với bản thân và gia đình, vì ước mơ đang chóm nở, và thực tế không có nghề nào ‘là nhẹ nhàng hơn nghề nào’. Chỉ là trong mỗi chúng ta đều đang mang một gánh nặng khác nhau, cụ thể hơn là nặng ở đôi tay, nặng ở tâm trí, hay nặng ở trái tim. Còn tôi, tôi vẫn sẽ tiếp tục gắn bó với công việc mà tối nào tôi cũng tự nhủ với bản thân làm hết tháng này nghỉ. Đầu óc tôi có lúc muốn nổ tung vì áp lực và deadline xung quanh, có những đêm thức trắng và những giấc ngủ không tròn,.. tôi vẫn luôn biết ơn vì ít nhất, vẫn có một chỗ trống luôn đợi tôi ngồi xuống và cố gắng phát triển hơn. Biết ơn vì tôi được sinh ra và lớn lên sống với một người có trách nhiệm và sự cố gắng không ngừng nghỉ.

© Ngọc Yến WR - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Ngày Hôm Nay, Ngày Mai, Ngày Kia Nữa, Đừng Bỏ Cuộc Nhé | Radio Tâm Sự

Ngọc Yến WR

Làm những gì mình có thể

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

back to top