Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi Không có con đường tắt nào dẫn tới thành công

2020-05-04 01:20

Tác giả: Trịnh An


blogradio.vn - Ai cũng muốn có cuộc sống tốt đẹp, đạt được điều mình kì vọng nhưng trong vô số con đường sao ta có thể chọn được con đường dẫn đến đích thực sự mới là khó khăn. Khi trên con đường mịt mù ấy chỉ có bản thân ta đối diện với tất cả, cơ hội để sửa sai nếu chẳng may lỡ bước là rất hiếm hoi.

***

Đã gần 1 giờ sáng, hắn không tài nào chợp mắt được, hắn vuốt điện thoại, màn hình đã khóa. Hắn tiếp tục thử lần 2, lần 3… cho đến khi chiếc điện thoại cũng không còn kiên nhẫn để cho hắn tiếp tục làm như vậy nữa. “Quên rồi sao”, hắn tự nhủ với bản thân. Một thanh niên mới 25 tuổi mà có thể đãng trí đến quên cả cách mở khóa màn hình điện thoại ư. Hắn đặt chiếc điện thoại sang bên cạnh và đưa bàn tay lên xoa xoa cái trán. Đầu hắn đang nặng trĩu. Hắn của một tháng trước vẫn đang rất thoải mái. Một công việc ổn định, một căn phòng trọ là ki ốt chung cư dù không được rộng rãi nhưng vẫn còn hơn chán những căn phòng chật chội và chen chúc ở đất thủ đô này.

Hàng ngày hắn chăm chỉ đi làm và chưa hề xin nghỉ ngày nào, hay đúng hơn người chủ là họ hàng không hề muốn hắn nghỉ. Dù bản thân có mệt đến cỡ nào, bạn bè thân có rủ đi chơi xa, hay đám cưới một ông anh họ hắn vẫn không nghỉ. Một chàng trai tràn đầy năng lượng và nhiệt huyết. Là một cử nhân hắn được giao nhiệm vụ tổ trưởng một đội công nhân. Hai năm chăm chỉ làm việc giúp hắn có những khoản tiết kiệm nho nhỏ gửi về cho gia đình để minh chứng việc hắn đã có thể tự lập. Cho đến sáu tháng trước, hắn đã tìm được thêm một con đường mới để kiếm tiền. Đơn giản là chỉ cần đoán trước những con số có màu đỏ và đen.

thoi-quen

Thời gian đầu hắn không thua cũng chả thắng, mà cuộc sống lại có thêm nhiều gia vị mới từ việc lo nghĩ, tính toán và cả niềm vui bất chợt, hơn là những tháng ngày chỉ vác thân xác mệt mỏi ra về và rồi sáng mai lại tiếp tục một vòng lặp như vậy.

Một giai đoạn tiếp theo hắn thắng nhiều hơn. Và số tiền ngày càng tăng đến lúc hắn ngộ nhận đây là một con đường có thể giúp hắn rút ngắn thời gian để thêm vốn làm giàu. Những đồng tiền lương nhận hàng tháng giờ không thể khiến hắn thỏa mãn, hắn bạo tay hơn cho những khoản chi lớn hơn, hai triệu, ba triệu, rồi năm triệu… đối với hắn giờ chỉ là chuyện bình thường. Hắn đi chơi nhiều hơn, và có khi thì đi khuya hơn. Hắn tự tin hơn, được nhiều người tôn trọng hơn, hắn còn có cả người để yêu nữa. Cứ như thế suy nghĩ của hắn dần thay đổi đến chính mức hắn cũng không hề nhận ra. Tuy nhiên vẫn có một điều hắn vẫn giữ được là trong công việc hắn luôn chăm chỉ như trước đây.

Điều gì đến cũng sẽ đến, giai đoạn tiếp theo là lúc những vận đỏ đã qua và suốt khoảng thời gian đó là chỗ của vận đen. Một ngày, hai ngày, một tuần… hắn thua liên tục, điều đó không hề làm hắn nản lòng bởi vì ý chí của hắn tràn đầy sự quyết tâm và tự tin. Hắn chơi càng mạnh tay hơn mỗi khi thua, bởi lẽ hắn tin tưởng rằng chỉ cần trong một ngày đỏ thì hắn sẽ gỡ lại toàn bộ số vốn và sẽ dừng lại. Đúng như hắn tính toán, hắn đỏ thật. Nhưng đến đây là điều mà hắn không ngờ tới. Hắn không thể ngừng, hắn phải tiếp tục chơi.

tin-nhan

Suy nghĩ của hắn lại thay đổi, hắn xóa hết ký ức về 1 tuần vừa rồi ra khỏi đầu bởi vì hắn tin vận may sẽ không bao giờ rời bỏ mình, và chỉ cần 1 chút ít may mắn thôi hắn sẽ không bao giờ phải thua. Và hắn càng khẳng đinh điều đó hơn khi cái vòng tuần hoàn này lặp lại đến vài lần nữa. Mất hết rồi lại có lại tất cả, điều này khiến bộ não hắn liên tục tiết ra chất kích thích khoái lạc như dopamine, còn trái tim hắn dần trở nên chai sạn, hắn không còn cảm giác lo sợ mỗi khi thua nữa, đó cũng là lúc bản thân của hắn đạt đến độ liều lĩnh nhất. Để rồi lần này hắn trắng tay sau gần một tháng chỉ có đen mà không có đỏ. Toàn bộ khoản tiền hắn tiết kiệm đã ra đi, hơn thế nữa là khoản nợ lớn mà hắn đã vay bất chấp. Trên người hắn lúc này chỉ còn chiếc điện thoại đang đặt bên cạnh nhưng hắn đã quên cách mở.

6 giờ sáng, trời vẫn còn sương mù, mọi người thì say giấc ngủ, hắn đã thức dậy và tiếp tục đi làm, hắn vẫn chăm chỉ. Hắn chào một ông già có dáng cao và gầy đang ngồi trong một cái lán, cạnh gốc cây, được dựng lên để làm nơi trông xe cho tòa chung cư hắn sống. Là một cặp vợ chồng già không có lương hưu, khi bà vợ trông xe ban ngày còn ban đêm là ông ta. Những hôm trời rét mướt và mưa tầm tã ông ấy vẫn thức cả đêm để dẫn chỗ đậu xe cho người ở đây. Hai năm nay đó là một trong những người hàng xóm hiếm hoi mà hắn có thể tiếp xúc.

Hôm nay là ngày nhận lương tháng, mọi người chỗ làm đều vui vẻ và chờ đợi. Chỉ có hắn là đầy suy tư. Và một lần nữa hắn đánh cược cho vận may của mình bằng toàn bộ số tiền lương tháng. Ngày hôm đó hắn làm việc rất năng nổ để sự bận rộn có thể che đi những nỗi sợ trong hắn đang lớn dần lên theo từng phút. Lý trí ngăn cản hắn nhưng hắn vẫn phó mặc số phận mình vì hắn tin hôm nay hắn sẽ đỏ. Để rồi tối hôm đó một lần nữa hắn thua cược.

dan-ong-khoc-2

Hắn đi ra công viên vắng lặng trong một tối lạnh buốt. Hắn đã hoàn toàn gục ngã. Bàn tay trong vô thức vuốt lên điện thoại và điều kỳ diệu đã xảy ra, hắn mở khóa thành công dù trước đó hắn đã thử hàng trăm lần. Hắn tìm số điện thoại của mẹ mình, hắn định gọi nhưng không thể. Hắn chưa đủ can đảm, hắn bấm máy cho một người bạn thân của mình. Hắn kể một tràng dài những câu chuyện không có đầu cũng chẳng có đuôi, nói xong hắn cúp máy. Điều hắn cần lúc này không phải là một lời khuyên, điều hắn cần là được giãi bày. Hắn tuyệt vọng, sụp đổ hoàn toàn khi nghĩ đến tương lai. Đó là cái cảm giác mà hắn sẽ không bao giờ quên nhưng cũng không bao giờ muốn sống lại cảm giác đó vì nó khiến hắn khó thở, khi mà  tất cả hy vọng đã sụp đổ và hắn chỉ muốn được giải thoát bằng một cách nào đó, thậm chí là cả cái chết. Chỉ là một tháng thôi mà đã khiến cuộc sống của hắn đã chuyển sang một trang mới, một trang của sự thất bại và tan vỡ.

 Quá khứ có quá nhiều điều để nhắc đến. nếu chỉ thay đổi một quyết định thì có khi cuộc đời hắn giờ đã khác không như cái hiện tại này. Hắn lục lại những bức ảnh, những dòng chữ mà hắn đã chia sẻ trên mạng trong những ngày hắn vui nhất, những ngày hắn thành công nhất để tìm lại một chút niềm tin trong cuộc sống. Một câu hỏi mà từ lúc sinh viên hắn từng nghĩ. Một hắn của quá khứ luôn đặt ra câu hỏi “5 năm nữa hắn sẽ là ai, làm gì, và như thế nào?”. Và bây giờ hắn đã có thể trả lời hắn là kẻ đã đánh mất đi chính mình.

thanh-cong-1

Tiếp nối ba ngày sau đó hắn vẫn đi làm nhưng tinh thần luôn trong trạng thái buồn chán và trầm mặc. Hắn suy nghĩ mọi cách có thể để thay đổi cục diện bây giờ, nhưng tất cả đều vô vọng. Hậu quả hắn gây ra đã vượt quá tầm mà hắn có thể kiểm soát được. Vào một tối muộn hắn đi làm về. Một tinh thần uể oải, rã rời cả thân xác lẫn tâm hồn. Hắn bước đến mở cánh cửa nhưng không vào bên trong. Hắn thẫn thờ ngồi bên ghế đá trước cửa nhà. Ông già trông xe tối nay không thấy xuất hiện. Cho đến khi có một người hoàn toàn mới tiến vào cái lán ấy, là một người trẻ hơn, khỏe mạnh hơn. Hẳn mìm cười chào và dành một câu hỏi vu vơ về ông già thì nhận lại một tin khiến hắn ngỡ ngàng. Ông ta đã không còn trên thế gian này nữa, một cơn đau tim đã mang ông đi xa mãi. Người hàng xóm hiếm hoi hắn có thể trò chuyện đã không còn. Đêm đó hắn lại mất ngủ, mọi thứ trong hắn đã vỡ vụn, hắn suy nghĩ về ông già trông xe và về cuộc sống, đó là một ngày thứ 6 đen tối.

Hai ngày sau, một ngày chủ nhật đẹp trời hắn gặp lại bà vợ ông. Vẻ mặt của bà hết sức buồn bã, bà nói sẽ tiếp tục công việc này, dù vất vả, dù không còn ai ở nhà chuẩn bị cơm cho bà, bà vẫn tiếp tục. Ông ấy ra đi nhưng bà vẫn còn những đứa con phải lo lắng và cả những đứa cháu thơ bé, bà không thể gục ngã. Bà phải vững vàng để sống, phải mạnh mẽ.

thanh-cong-2

Sau cuộc trò chuyện đó hắn đã bỏ tất cả và lên xe về quê, kể toàn bộ chuyện đã xảy ra với gia đình. Bố mẹ không trách móc hắn nhiều, nhìn thấy sự tuyệt vọng của hắn là quá đủ rồi. Một bữa cơm gia đình đông đủ dù không khí bao trùm cả sự u ám. Và lần đầu tiên trong khoảng thời gian dài hắn có được một giấc ngủ yên bình.

Ai cũng muốn có cuộc sống tốt đẹp, đạt được điều mình kì vọng nhưng trong vô số con đường sao ta có thể chọn được con đường dẫn đến đích thực sự mới là khó khăn. Khi trên con đường mịt mù ấy chỉ có bản thân ta đối diện với tất cả, cơ hội để sửa sai nếu chẳng may lỡ bước là rất hiếm hoi. Và những điểm giao cắt trên cuộc hành trình ấy chính là cơ hội, là vực sâu, là những quyết định sẽ khiến cho ta nhận về niềm vui hay là nỗi buồn. Dù trong bất cứ hoàn cảnh nào thì chỉ có gia đình mới là nơi che chở và bình yên nhất.

Hắn đã nhận ra con đường đi mà hắn đã bước là hoàn toàn sai lầm..

Ba tháng sau, hắn trở lại, tiếp tục một hành trình mới, xa khỏi con đường hắn đã từng vấp ngã. Hắn kiếm được một công việc khác phù hợp hơn với vị trí tốt hơn và lương cao hơn, nhưng cũng ở một nơi xa hơn.

Hắn biết từ đây cuộc sống đã thay đổi, thời gian và những thử thách đã khiến cuộc sống trở nên vô cùng khác biệt. Những thứ hắn cho là đúng trước đây giờ lại là điều không đúng nữa. Hắn đã vượt qua một điểm mốc quan trọng để biết quý trọng công việc, đồng tiền có từ sức lao động, và cả tình cảm gia đình. Hắn sẽ không phạm sai lầm như trước nữa, và dù trong hoàn cảnh nào hắn sẽ không bao giờ gục ngã.

© Trịnh An – blogradio.vn

Xem thêm: Đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời.

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Trịnh An

Cô đơn, lạnh lẽo

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Làm sao để trở nên tích cực hơn mỗi ngày?

Làm sao để trở nên tích cực hơn mỗi ngày?

“Tôi biết mình không thể thay đổi thế giới khi thấy nó sắp diệt vong, nhưng tôi biết một thứ mình có thể thay đổi, đó chính là thái độ tôi đối diện với nó.”

Mine (Sở hữu): 'Ngay cả khi thế giới này đổi thay, thì những điều bạn muốn sở hữu là gì?'

Mine (Sở hữu): 'Ngay cả khi thế giới này đổi thay, thì những điều bạn muốn sở hữu là gì?'

Mỗi người đều có những điều mình muốn sở hữu khác nhau, và “Mine” là bộ phim khiến bạn tự hỏi bản thân điều gì là quan trọng nhất đối với mình. “Mine” là câu chuyện về những người phụ nữ mạnh mẽ và đầy tham vọng, những người vượt qua định kiến ​​của xã hội để tìm kiếm phiên bản đích thực của mình.

Hôm nay là hạnh phúc

Hôm nay là hạnh phúc

Hôm nay hạnh phúc của mình là gì? Câu nói ấy như một mệnh lệnh của cuộc sống này, không cho phép tôi yếu đuối hay nản lòng khi mà cả đất nước đang đứng trước thách thức rất lớn của dịch bệnh

Tình yêu rơi xuống trong ngày giông bão (Phần 1)

Tình yêu rơi xuống trong ngày giông bão (Phần 1)

Lúc đó, tôi vì mệt nên cũng không nói gì nhiều với anh, tôi chỉ nhớ cái bảng tên trên ngực áo anh “Bùi Hải Sơn”, anh căn dặn tôi nhớ tắm nước ấm và uống nước gừng đừng để cảm lạnh rồi đi mất.

Báo động tình trạng sức khỏe khi thường xuyên làm việc máy tính: ảnh hưởng từ trong ra ngoài

Báo động tình trạng sức khỏe khi thường xuyên làm việc máy tính: ảnh hưởng từ trong ra ngoài

Công việc văn phòng được đánh giá là thoải mái hơn các ngành nghề khác, tuy nhiên sự thật không phải vậy!

Xem tướng bàn chân đoán ngay ai số sướng, ai gian nan vất vả

Xem tướng bàn chân đoán ngay ai số sướng, ai gian nan vất vả

Xem tướng bàn chân là một việc tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại rất quan trọng trong nhân tướng học, có thể phán đoán được nhiều việc về tính cách con người cũng như vận mệnh của người đó trong tương lai.

Bình yên là ở bên em đến cuối cuộc đời

Bình yên là ở bên em đến cuối cuộc đời

Những câu chuyện qua đi cứ gối lên nhau những kỉ niệm ngày xưa Ngày mới yêu nhau em bảo mình non trẻ Giờ mọi điều anh muốn chỉ thật nhỏ nhẹ Bình yên là ở bên em đến cuối cuộc đời.

Người cùng tôi năm ấy trú mưa

Người cùng tôi năm ấy trú mưa

Anh nắm tay tôi, hai đứa đều có áo mưa nhưng không hòa vào những hình bóng vội vã trên phố. Cứ thế, chúng tôi cùng ngắm nhìn khoảnh khắc từng hàng nước bay xối xả

Một ngày nào đó, con sẽ làm ba mẹ tự hào

Một ngày nào đó, con sẽ làm ba mẹ tự hào

Giờ đây, con không gánh trên vai bất kể một kỳ vọng hay ước mơ của một ai, trong tim con có niềm tin và hy vọng của chính mình. Một ngày nào đó, một ngày nào đó ở tương lai không xa, con sẽ khiến ba mẹ tự hào.

Thức dậy đi nào, mơ ước của tôi ơi

Thức dậy đi nào, mơ ước của tôi ơi

Thức dậy đi nào, mơ ước của tôi ơi Sao cứ mãi trốn vào đâu trong bộn bề toan tính? Để ngày đi qua, chênh vênh, hụt hẫng Như những con đường ma trận ùa vây.

back to top