Phát thanh xúc cảm của bạn !

Khởi đầu của mùa đông chính là yêu thương

2019-12-08 01:30

Tác giả: Tiểu Vĩ Hồ


blogradio.vn - Đến giờ, tôi mới biết rằng, hóa ra mùa đông không phải chỉ là lạnh lẽo, cô đơn như tôi vẫn nghĩ. Nó chỉ đang ấp ủ cho một khởi đầu mới, cho một mùa xuân mới, chờ một ngày nắng ấm chiếu sáng lòng ta.

***

Gió đông nhẹ nhàng len lỏi qua từng góc phố nhỏ đang lên đèn, chốc chốc lại lướt qua đôi gò má tôi, mang lại một cảm giác lạnh lẽo đến quen thuộc của mùa đông. Trên đường, mọi người ai cũng bước đi nhanh chóng như để tránh đi cái rét này. Đông vốn vậy, luôn mang đến cho ta thứ gì đó cô đơn, khiến lòng ta như se lại theo ngọn gió mùa.

Tôi bước đi trên con đường, vừa đi vừa đá nhẹ mấy chiếc lá khô rơi rụng dưới đất, vừa vẩn vơ nghĩ một chuyện nào đó. Thực ra tôi cũng không biết chắc chắn tôi nghĩ gì. Đông đến, con người ta thường tìm cách để sưởi ấm tâm hồn để không phải gặm nhấm nỗi cô đơn và những nỗi buồn không nói thành lời. Nhiều người vẫn nói rằng, mùa đông ở một khoảng trời u ám nào đó, nếu có được tình yêu chân chính thì nó sẽ trở nên ấm áp đến lạ thường. Nhưng trong tiềm thức của tôi, điều đó chỉ tồn tại trong những ý niệm mơ hồ, lạc lõng. Với tôi, thực ra không phải mùa đông mang đến cho ta nỗi buồn mà có lẽ nỗi buồn đã có sẵn trong lòng ta...

Nhiều khi, tôi rất thích một mình đi trên con phố một màu lạnh lẽo của mùa đông. Bởi mỗi lần như vậy, tôi lại có cơ hội để hoài niệm về một trang kí ức nào đó đã được vo lại ném lên bầu trời kia. Nói thật, tôi đã từng rất ghét mùa đông. Từ bé đến lớn, mùa đông với tôi như một nỗi ám ảnh. Tôi ghét cái lạnh, ghét cảm giác khó chịu khi bị ốm đến cả tuần. Mỗi lần phải bò ra khỏi chăn để đi học trong những ngày rét mướt đều là một thử thách lớn đối với tôi. Cho đến bây giờ, tôi vẫn không có thiện cảm lắm với mùa đông. Song không hiểu sao, những ngày đông, tôi lại thích một mình trên phố  như vậy.

Nhìn bầu trời đang tối dần, những đám mây xám xịt lạnh lẽo kéo về. Tôi biết trời sắp mưa, nhưng không hiểu sao, tôi vẫn bước đi nhẹ nhàng suy ngẫm. Chỉ đến khi có mấy giọt mưa rơi lên mặt tôi, cảm giác lạnh giá thấu vào trong da thịt tôi, tôi mới giật mình, vội chạy xem có nơi nào trú tạm. Mưa mùa đông không lớn lắm nhưng cũng đủ làm ướt người cho nên tôi đã chạy đến trú tạm ở mái hiên cổng một nhà. Mưa nhẹ nhàng không ngừng rơi xuống mặt đất. Tôi đứng đó, co ro một lúc lâu thì xuất hiện một người cũng luống cuống chạy vào trú mưa. Tôi thững thờ loay hoay một lúc rồi quay sang nhìn người kia. ấn tượng đầu tiên của tôi là anh ấy khá cao, khuôn mặt hơi nhợt nhạt. Nhìn góc nghiêng, anh có một chiếc mũi cao thẳng cùng nét đẹp hài hòa. Khuôn mặt cương nghị phủ lên một lớp lạnh lùng toát ra vẻ “người lạ chớ lại gần” giống như mấy tác giả ngôn tình vẫn thường viết. Tôi lén lút chăm chú nhìn anh một lúc thì anh bỗng chuyển ánh mắt sang  tôi. Sợ quá, tôi liền quay nhanh đi, vờ như đang nhìn bầu trời trên kia. Một lúc sau, cảm giác được ánh mắt lạnh lùng của anh vẫn nhìn tôi, tôi cuống quá liền vội vàng ôm cặp chạy nhanh dù trời vẫn còn mưa. Híc… Đẹp thì đẹp thật nhưng lạnh lùng đến đáng sợ như vậy thì ai dám đến gần chứ. Tôi không quay đầu lại mà bước thật nhanh đi. Đáng sợ thật!

Vài ngày sau đó, khi đã tạm quên đi cuộc gặp mặt tình cờ hôm đó với anh, tôi lại dạo bước trên con phố kia như thói quen. Đang trên dòng suy nghĩ lung tung, tôi dừng bước chân lại, hướng đôi mắt phía trước. Đó là hiên cổng ngôi nhà, nơi lần đầu tiên cũng có thể là lần cuối cùng tôi gặp anh. Lòng tôi trào lên một cảm giác dưng dưng lạ kì mà trước đó chưa bao giờ có. Tôi thở dài rồi mỉm một nụ cười bước tiếp. Tôi ngước mắt nhìn dần về con đường phía trước thì giật mình, ngạc nhiên và xen chút bối rối lạ lùng. Anh đang đứng ở phía trước đối mặt tôi, cách khoảng mười bước chân. Lúc sau, tôi càng ngỡ ngàng lúng túng hơn khi anh bước dần về phía tôi. Khi đã đến gần tôi chỉ còn cách một bước, anh dừng lại. Ở khoảng cách gần như vậy, tôi có thể nhìn rõ khuôn mặt có đôi chút ngượng ngùng nhưng vẫn rất nghiêm túc của anh.

Khởi đầu của mùa đông chính là yêu thương

Mặc dù mọi chuyện xảy ra rất nhanh nhưng lúc này thời gian như ngựng đọng với tôi vậy, tôi hơi sợ định hỏi anh có chuyện gì không. Anh bỗng lên tiếng cắt ngang sự rối bời của tôi: “Chúng ta làm bạn, được không?”. Tại sao anh chỉ lần thứ hai gặp tôi mà đã có ý định làm bạn tôi rồi. Câu nói anh có chút lạnh lùng nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự chân thành trong đó. Tôi đứng hồi lâu rồi ngập ngừng nói một từ “được” trước vẻ mặt mong đợi của anh. Anh mỉm cười, nụ cười thật đẹp nhưng tôi biết, chắc nó hiếm có lắm. Nhưng tôi có thể chắc chắn rằng, vẻ mặt lạnh lùng mà anh bày ra khi lần đâu gặp tôi chỉ là cái vỏ bọc gai góc phòng vệ bên ngoài khi anh gặp người lạ thôi.

Người ta vẫn thường bảo rằng, định mệnh được tạo nên từ tình yêu lần đầu gặp nhau.Tôi không biết rằng định mệnh có có thật hay không, nhưng duyên số đã đưa anh đến với tôi thì tôi nhất định sẽ tạo nên định mệnh giữa tôi và anh. Lần thứ hai tôi găp anh vào một ngày đông gió thổi giá lạnh nhưng nó lại ấm áp đến lạ thường. Có phải lòng người đã lan tỏa sang mùa đông không. Chúng tôi gặp nhau một cách chóng vánh, chưa hề nói chuyện bao giờ nhưng lại cảm giác như rất quen thuộc. Đến giờ, tôi mới biết rằng, hóa ra mùa đông không phải chỉ là lạnh lẽo, cô đơn như tôi vẫn nghĩ. Nó chỉ đang ấp ủ cho một khởi đầu mới, cho một mùa xuân mới, chờ một ngày nắng ấm chiếu sáng lòng ta.

Đông đã đưa anh bước vào cuộc đời tôi thật nhẹ nhàng, tinh tế!

© Tiểu Vĩ Hồ - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình: Đừng đi nữa vì anh vẫn ở đây

Tiểu Vĩ Hồ

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Khi 'hạnh phúc' là điều duy nhất còn thiếu

Khi 'hạnh phúc' là điều duy nhất còn thiếu

Khi mà bao người ngoài kia chật vật nhẫn nhịn từng bữa ăn, tôi có thể gọi cho mình một bàn ăn với thực đơn mỗi món tiền triệu. Vậy tôi đang muộn phiền vì điều gì?

Ngày anh không còn là của riêng ai

Ngày anh không còn là của riêng ai

Cả ba chúng ta vì yêu mà cuốn lấy nhau vào lòng cơn bão, để rồi sau khi bão tan, chỉ còn em và chị lần tìm những dấu vết mơ hồ anh để lại trên biển mịt mùng. Em là cô gái trót yêu chàng trai không thuộc về mình. Anh thương chị nhưng lại cuồng nhiệt yêu em. Ngày anh không còn là của riêng ai, trong câu chuyện ấy dù đúng dù sai em cũng là người có lỗi. Trong câu chuyện ấy dù thế nào em cũng phải mạnh mẽ rời đi.

Thức tỉnh bởi một ca từ

Thức tỉnh bởi một ca từ

“Nếu ngay lúc này đây bản thân mày không tự thay đổi thì ngày mai mày sẽ phải đánh mất bao nhiêu người trong cuộc đời mày nữa đây?”

Can đảm lên em đừng ngại gì gian khó

Can đảm lên em đừng ngại gì gian khó

Dẫu rằng đời có lắm lúc trái ngang Can đảm lên em đừng ngại gì gian khó.

Mẹ ơi, sinh nhật mẹ có vui không?

Mẹ ơi, sinh nhật mẹ có vui không?

Mẹ ơi, sinh nhật mẹ có vui không Bây giờ con đứng ngóng trông bên này

Chúng ta bây giờ đã là người cũ từng thương

Chúng ta bây giờ đã là người cũ từng thương

Cậu bây giờ đã chẳng còn muốn cùng tớ bước đi. Nhưng cậu à, nơi thành phố ồn ã này, có những ngày, tớ vẫn vô cùng nhớ cậu, vẫn hy vọng là cậu ở cạnh bên. Tiếc rằng, tớ và cậu chỉ là người cũ từng thương.

Tại sao ngày ấy cậu đối xử tốt với tôi?

Tại sao ngày ấy cậu đối xử tốt với tôi?

Năm đó có thể vì sự trẻ con và tự ti của chính mình mà tôi đã nổi giận đùng đùng và chỉ nghe từ một phía. Đổi lại là bây giờ, tôi sẽ không làm như vậy, tôi sẽ hỏi cậu “Tại sao ngày ấy cậu đối xử tốt với tôi?”.

Mong tôi của ngày hôm nay sẽ vững tin hơn tôi của ngày hôm qua

Mong tôi của ngày hôm nay sẽ vững tin hơn tôi của ngày hôm qua

Đời người là một con đoạn đường dài, đi qua những ngày bão tố sẽ là những tháng ngày bình yên. Đi qua những nhọc nhằn, vất vả là những ngày hun đúc ý chí và niềm tin. Tôi chỉ mong tôi của ngày hôm nay, sẽ vững tin hơn tôi của ngày hôm qua.

Mùa thu mang màu nắng

Mùa thu mang màu nắng

Với cô, Vy luôn là cô bạn thân nhất, là tình bạn mà cô muốn giữ gìn nhất. Còn với Việt, anh như mùa thu, anh ấm áp nhưng sự ấm áp ấy sẽ đẹp đẽ khi đứng cạnh Vy. Và mùa thu của cô, chắc hẳn rồi sẽ đến thôi, mùa thu mang màu nắng.

9 dấu hiệu cho thấy bạn đang yêu

9 dấu hiệu cho thấy bạn đang yêu

Bạn lạc quan và vị tha hơn khi bắt đầu yêu một ai đó, dù họ có hành động kém duyên, bạn vẫn thấy dễ thương.

back to top