Lá thư tay của mẹ
2020-01-06 01:20
Tác giả:
Trần Hậu
blogradio.vn - Cả một đời, bà đã gánh cho chị em tôi bao nhiêu con chữ, nhưng bà chưa từng gánh trên mình một con chữ nào cả. Mẹ tôi không biết chữ nhưng mẹ có một tình thương lớn lao dành cho những đứa con của mình.
***
Nắng chiều đã tắt hẳn sau vài ngọn cây cuối con phố nhỏ. Tôi trở về nhà sau buổi họp căng thẳng ở công ty. Thực ra, cái gọi là nhà ở đây, đúng nghĩa cũng chỉ là nhà. Không có những bữa cơm giản dị nhưng ấm áp, không có những câu gọi dậy sớm buổi sáng đi học, cũng không có những chở che bao bọc từ mẹ nữa. Tôi thấy nực cười với chính mình rằng tại sao trước đây tôi lại không trân trọng những điều giản đơn quen thuộc này để bây giờ phải nuối tiếc chứ. Tôi tự hỏi, liệu con đường tôi đang đi có quá khó khăn hay không, liệu rời xa mẹ, rời xa gia đình có phải là lựa chọn đúng đắn hay không. Bởi bây giờ, tôi thấy mình thực sự cô đơn giữa dòng đời bon chen, mệt nhọc.

Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt nặng nhọc của những người qua đường. Những chiếc bóng đổ rạp xuống mặt đất, di chuyển theo dòng người xô bồ, tấp nập. Tôi trở về khu chung cư khi trời đã tối hẳn. Ném chiếc túi xách lên giường, tôi đi tắm rửa, ăn uống qua loa rồi ngồi vào bàn làm việc, hoàn thiện nốt bản đề án của công ty giao cho. Kết thúc công việc, tôi ngồi đó, nghĩ ngợi hồi lâu rồi đưa tay lấy một tờ giấy từ trong ngăn kéo ra. Tờ giấy được kẹp trong một quyển sổ, nét mực trên giấy đã phai màu nhưng được tôi giữ gìn rất cẩn thận. Vâng! Đó là bức thư tay đầu tiên mà mẹ gửi cho tôi khi tôi học năm đầu đại học ở Hà Nội. Nhìn những nét chữ xiêu vẹo trên trang giấy, lòng tôi lại dấy lên một cảm xúc rưng rưng lạ thường.
Mẹ tôi không biết chữ, đó là sự thật. Hồi nhỏ, khi tôi nhận thức được việc mẹ tôi không biết chữ, tôi đã từng hỏi ngoại tôi. Bà bảo rằng, ngày xưa, nhà còn nghèo, không có tiền để nuôi đủ anh em trong nhà ăn học, ông ngoại chỉ dám cho con trai đi học để biết chữ thôi. Tôi nghe vậy, cũng cảm thấy tủi thân cho mẹ rồi tự hỏi, tại sao lúc đó con gái lại không được đi học chứ. Ý nghĩ đó chỉ dừng lại rồi cũng thoáng qua như mây trời trong đầu tôi. Một cô bé mới 7 tuổi, tôi đâu nghĩ nhiều đến vậy.

Tôi vẫn còn nhớ, những năm tiểu học, mỗi lần có kết quả cuối kì, cô giáo chủ nhiệm lớp tôi lại đưa cho mỗi học sinh một quyển sổ liên lạc để đem về cho bố mẹ nêu ý kiến cá nhân và kí tên phụ huynh. Thời gian đó, bố tôi đi làm xa, chỉ có mình mẹ và hai chị em tôi ở nhà. Khi tôi đưa quyển sổ cho mẹ, tôi thấy mẹ bối rối hồi lâu rồi lại đưa quyển sổ cho tôi, bảo tôi tự kí hoặc đem sang nhờ bác hàng xóm kí hộ. Lúc đó, tôi mới chợt nhớ ra rằng mẹ tôi không biết chữ. Mãi từ lúc đó cho đến hết 5 năm tiểu học, tôi đã không đưa sổ cho mẹ kí nữa.
Từ bé đến lớn, chưa một lần tôi được thấy mẹ đọc hay viết một chữ nào cả. Mẹ tôi già đi, bước chân ngày một yếu dưới gánh nặng của thời gian. Cả một đời, bà đã gánh cho chị em tôi bao nhiêu con chữ, nhưng bà chưa từng gánh trên mình một con chữ nào cả. Mẹ tôi không biết chữ nhưng mẹ có một tình thương lớn lao dành cho những đứa con của mình.
Năm đầu tiên tôi lên thành phố học đại học, rời xa gia đình, rời xa sự yêu thương của mẹ, tôi thực sự rất nhớ bà. Tôi muốn trở về nhà, trở về với vòng tay đón nhận của gia đình. Nhưng lâu dần, tôi cũng quen với sự thiếu thốn đó, quen với cuộc sống bộn bề nơi thành thị này. Thời đó, điện thoại là quá xa xỉ với một đứa nhà nghèo như tôi. Vậy là, tôi nhận được bức thư đầu tiên của mẹ mình. Lúc đầu, khi đọc thư, tôi có hơi bỡ ngỡ và ngạc nhiên. Những nét chữ đầu tiên của mẹ hiện lên trên trang viết, dù không quá đẹp nhưng nó đủ để tôi có thể đọc được. Chắc có lẽ, đứa út ở nhà đã dạy mẹ viết. Vài dòng chữ được mẹ viết rất nắn nót và gọn gàng: “Con à, ở trên đó con sống tốt không? Hôm qua, mẹ cho người bán con lợn để có tiền gửi cho con ăn học rồi. Cả nhà nhớ con nhiều lắm! Con nhớ học hành chăm chỉ nghe con. Hôm nào gặt xong, mẹ sẽ lên thăm con.” Bà chỉ viết vài dòng như vậy nhưng tôi thấy nó lớn lao làm sao! Cũng có thể bởi chúng mang tình yêu thương của mẹ tôi hoặc cũng có thể đó là những con chữ đầu tiên của mẹ nên chỉ cần vậy, tôi đã thấy nhiều.

Tôi trân trọng lá thư đó như một món quà vô giá mà mẹ đã tặng tôi. Đó là lá thư gửi gắm tình thương của một người mẹ vốn chỉ quen với cầm quốc lần đầu cầm bút viết cho con. Mẹ tôi không biết chữ nhưng chính bà đã viết nên cuộc đời của hai chị em tôi, chính bà đã đặt những nét bút đầu đời cho tôi. Sau này, khi ra đời, nhìn thấy tình yêu thương giả tạo của con người với con người đều có giá cả, tôi mới thấy tình cảm của mẹ dành cho tôi là vô giá. Chỉ tiếc rằng, bức thư đầu tiên mẹ viết cho tôi, đó cũng là bức thư cuối cùng rồi.
© Tiểu Vĩ Hồ - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
phút nhớ nhà của kẻ xa quê
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"
Nhà có hoa Tigon (Phần 8)
Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.
Mùa xuân không nàng
Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.
Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!
Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 7)
Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.
Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)
Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.







