Lá thư tay của mẹ
2020-01-06 01:20
Tác giả:
Trần Hậu
blogradio.vn - Cả một đời, bà đã gánh cho chị em tôi bao nhiêu con chữ, nhưng bà chưa từng gánh trên mình một con chữ nào cả. Mẹ tôi không biết chữ nhưng mẹ có một tình thương lớn lao dành cho những đứa con của mình.
***
Nắng chiều đã tắt hẳn sau vài ngọn cây cuối con phố nhỏ. Tôi trở về nhà sau buổi họp căng thẳng ở công ty. Thực ra, cái gọi là nhà ở đây, đúng nghĩa cũng chỉ là nhà. Không có những bữa cơm giản dị nhưng ấm áp, không có những câu gọi dậy sớm buổi sáng đi học, cũng không có những chở che bao bọc từ mẹ nữa. Tôi thấy nực cười với chính mình rằng tại sao trước đây tôi lại không trân trọng những điều giản đơn quen thuộc này để bây giờ phải nuối tiếc chứ. Tôi tự hỏi, liệu con đường tôi đang đi có quá khó khăn hay không, liệu rời xa mẹ, rời xa gia đình có phải là lựa chọn đúng đắn hay không. Bởi bây giờ, tôi thấy mình thực sự cô đơn giữa dòng đời bon chen, mệt nhọc.

Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt nặng nhọc của những người qua đường. Những chiếc bóng đổ rạp xuống mặt đất, di chuyển theo dòng người xô bồ, tấp nập. Tôi trở về khu chung cư khi trời đã tối hẳn. Ném chiếc túi xách lên giường, tôi đi tắm rửa, ăn uống qua loa rồi ngồi vào bàn làm việc, hoàn thiện nốt bản đề án của công ty giao cho. Kết thúc công việc, tôi ngồi đó, nghĩ ngợi hồi lâu rồi đưa tay lấy một tờ giấy từ trong ngăn kéo ra. Tờ giấy được kẹp trong một quyển sổ, nét mực trên giấy đã phai màu nhưng được tôi giữ gìn rất cẩn thận. Vâng! Đó là bức thư tay đầu tiên mà mẹ gửi cho tôi khi tôi học năm đầu đại học ở Hà Nội. Nhìn những nét chữ xiêu vẹo trên trang giấy, lòng tôi lại dấy lên một cảm xúc rưng rưng lạ thường.
Mẹ tôi không biết chữ, đó là sự thật. Hồi nhỏ, khi tôi nhận thức được việc mẹ tôi không biết chữ, tôi đã từng hỏi ngoại tôi. Bà bảo rằng, ngày xưa, nhà còn nghèo, không có tiền để nuôi đủ anh em trong nhà ăn học, ông ngoại chỉ dám cho con trai đi học để biết chữ thôi. Tôi nghe vậy, cũng cảm thấy tủi thân cho mẹ rồi tự hỏi, tại sao lúc đó con gái lại không được đi học chứ. Ý nghĩ đó chỉ dừng lại rồi cũng thoáng qua như mây trời trong đầu tôi. Một cô bé mới 7 tuổi, tôi đâu nghĩ nhiều đến vậy.

Tôi vẫn còn nhớ, những năm tiểu học, mỗi lần có kết quả cuối kì, cô giáo chủ nhiệm lớp tôi lại đưa cho mỗi học sinh một quyển sổ liên lạc để đem về cho bố mẹ nêu ý kiến cá nhân và kí tên phụ huynh. Thời gian đó, bố tôi đi làm xa, chỉ có mình mẹ và hai chị em tôi ở nhà. Khi tôi đưa quyển sổ cho mẹ, tôi thấy mẹ bối rối hồi lâu rồi lại đưa quyển sổ cho tôi, bảo tôi tự kí hoặc đem sang nhờ bác hàng xóm kí hộ. Lúc đó, tôi mới chợt nhớ ra rằng mẹ tôi không biết chữ. Mãi từ lúc đó cho đến hết 5 năm tiểu học, tôi đã không đưa sổ cho mẹ kí nữa.
Từ bé đến lớn, chưa một lần tôi được thấy mẹ đọc hay viết một chữ nào cả. Mẹ tôi già đi, bước chân ngày một yếu dưới gánh nặng của thời gian. Cả một đời, bà đã gánh cho chị em tôi bao nhiêu con chữ, nhưng bà chưa từng gánh trên mình một con chữ nào cả. Mẹ tôi không biết chữ nhưng mẹ có một tình thương lớn lao dành cho những đứa con của mình.
Năm đầu tiên tôi lên thành phố học đại học, rời xa gia đình, rời xa sự yêu thương của mẹ, tôi thực sự rất nhớ bà. Tôi muốn trở về nhà, trở về với vòng tay đón nhận của gia đình. Nhưng lâu dần, tôi cũng quen với sự thiếu thốn đó, quen với cuộc sống bộn bề nơi thành thị này. Thời đó, điện thoại là quá xa xỉ với một đứa nhà nghèo như tôi. Vậy là, tôi nhận được bức thư đầu tiên của mẹ mình. Lúc đầu, khi đọc thư, tôi có hơi bỡ ngỡ và ngạc nhiên. Những nét chữ đầu tiên của mẹ hiện lên trên trang viết, dù không quá đẹp nhưng nó đủ để tôi có thể đọc được. Chắc có lẽ, đứa út ở nhà đã dạy mẹ viết. Vài dòng chữ được mẹ viết rất nắn nót và gọn gàng: “Con à, ở trên đó con sống tốt không? Hôm qua, mẹ cho người bán con lợn để có tiền gửi cho con ăn học rồi. Cả nhà nhớ con nhiều lắm! Con nhớ học hành chăm chỉ nghe con. Hôm nào gặt xong, mẹ sẽ lên thăm con.” Bà chỉ viết vài dòng như vậy nhưng tôi thấy nó lớn lao làm sao! Cũng có thể bởi chúng mang tình yêu thương của mẹ tôi hoặc cũng có thể đó là những con chữ đầu tiên của mẹ nên chỉ cần vậy, tôi đã thấy nhiều.

Tôi trân trọng lá thư đó như một món quà vô giá mà mẹ đã tặng tôi. Đó là lá thư gửi gắm tình thương của một người mẹ vốn chỉ quen với cầm quốc lần đầu cầm bút viết cho con. Mẹ tôi không biết chữ nhưng chính bà đã viết nên cuộc đời của hai chị em tôi, chính bà đã đặt những nét bút đầu đời cho tôi. Sau này, khi ra đời, nhìn thấy tình yêu thương giả tạo của con người với con người đều có giá cả, tôi mới thấy tình cảm của mẹ dành cho tôi là vô giá. Chỉ tiếc rằng, bức thư đầu tiên mẹ viết cho tôi, đó cũng là bức thư cuối cùng rồi.
© Tiểu Vĩ Hồ - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
phút nhớ nhà của kẻ xa quê
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.







