Hơn một nghìn bốn trăm ngày em ôm một niềm thương
2024-02-05 04:20
Tác giả:
Cécilia
blogradio.vn - Mãi rất lâu về sau, em mới nhận ra mình đã cho phép người bước vào cuộc đời em từ giây phút đó rồi. Hạt giống tình yêu của em đã chớm nở từ cái nắm tay đầu tiên dù em chẳng hề hay biết.
***
Khi đất trời vào tháng 11, em biết rằng mình một lần nữa đi ngược thời gian để về với mùa thu năm ấy.
Em bước xuống sân ga Đà Nẵng vào đêm muộn, mặc cho xung quanh là tiếng trẻ con oà lên khóc vì thức giấc, trường năng lượng cực thấp bao trùm trên khuôn mặt những người lớn vì mệt mỏi, em hớn hở vừa đi vừa nhắn tin cho người rằng: cuối cùng đã được cùng anh hít chung một bầu không khí rồi.
Hôm ấy không có mưa phùn, không có gió nhẹ, chỉ là một ngày thu nóng nực của miền Trung nhưng tâm hồn của em dường như có gió thoảng qua.
Có một điều này, người chưa từng biết, rằng em đã có hảo cảm với người ngay từ lần đầu nghe giọng nói của người. Trong nhật ký “Lần đầu gặp gỡ”, em đã viết: “Giọng anh nghe rất êm tai, cao độ và ngữ điệu vừa phải thể hiện sự tự tin và khả năng kiểm soát, câu từ gãy gọn chứng tỏ là người khéo giao tiếp, cũng chứng tỏ là người có sự thông minh không ở mức nhất định. Quả đúng là chất giọng mà tôi yêu thích.”
Kỳ lạ là tính cách của em, kỳ lạ cũng là thời tiết Đà Nẵng. Tối hôm nay còn nóng nực đó, tối hôm sau đã trở nên lạnh buốt. Ngồi sau xe người em có từng cơn sởn gai ốc nhưng vẫn cứng đầu bảo thân nhiệt em cao lắm, em là đứa không biết đau không biết lạnh, thời tiết này sao làm khó được em.

Trên chiếc pub rooftop cạnh con sông Hàn nổi tiếng, viên đá trong ly rượu của em tan ra theo từng câu chuyện về sở thích, về những mối quan hệ, về quan điểm tình yêu, công việc, cuộc sống… Em đã không nói dối, nhưng cũng không hoàn toàn nói thật.
Khi đó, người ngồi đối diện em, đôi mắt nhìn thấu mọi lời nói dối của em nhưng đôi môi luôn khẽ che đậy nó lại bằng một ngụm Tequila. Em vừa lo lắng muốn thoát khỏi sự dối trá của mình, vừa cố gắng cựa quậy để thoát ra khỏi sự hấp dẫn nguy hiểm từ người. Nhưng mà có phải chỉ mình em, vì từ hôm đó, cả hai đều rơi vào một lưới tình chẳng thể nào gỡ được.
Em thích cách người nhìn em, dù điều đó khiến em mất tự nhiên, nhưng ít ra nó thể hiện người có để tâm, có chú ý, có hứng thú, có… ý đồ thu hút lại em. Em rất muốn nhìn thấu người, nhìn thấu những xúc cảm lộn xộn mà người đã gây ra nơi em chỉ trong một giờ đồng hồ ngắn ngủi.
Em thích cách người sờ lên hình xăm của em và nói “anh thích nó, muốn sờ nó mãi thôi”; cách người nắm bàn tay phải của em và men theo những đường chỉ tay trên nó khi nghe em khoác lác về số mệnh.
Người từng hỏi em ấn tượng của em về người là gì. Sự bối rối và lần nữa không thành thật đã khiến em thốt lên 2 chữ “phúc hậu”. Ngay giây phút em nói từ đó ra, em đã tự cảm thấy hổ thẹn với danh xưng cử nhân báo chí của mình. Nhận xét này còn ngốc nghếch hơn cả việc em không nhớ mình đã chọn loại rượu gì.
Có lẽ em đã chỉ có hứng thú với người như cách mà con người ta cảm thấy hứng thú với những thứ mới mẻ. Nhưng trong khoảnh khắc cầu sông Hàn chuyển nhịp, từng cơn gió đêm lạnh buốt thổi qua, người kêu em nắm lấy tay để người dắt qua đường (em thấy mình như băng qua những thước phim của Vương Gia Vệ), tay người mềm mại và ấm nóng phủ lấy cổ tay gầy gò của em, xuyên qua hàng rào phòng thủ cuối cùng của em trong khi em quên mất phòng bị. Em đã thu hết can đảm chủ động đề nghị người rằng: “Anh có muốn tìm hiểu em… kỹ hơn chút nữa không?” Có trời mới biết, đó là lần đầu tiên em biết được thân nhiệt của mình có thể cao đến nhường nào, đến mức em tưởng như hai má mình có thể nổ lách tách như than hồng.
Jane Austen đã từng nói gì? “Trí tưởng tượng của phụ nữ thật là nhanh. Nó nhảy từ cảm mến sang tình yêu, từ tình yêu sang hôn nhân chỉ trong giây lát”. Mãi rất lâu về sau, em mới nhận ra mình đã cho phép người bước vào cuộc đời em từ giây phút đó rồi. Hạt giống tình yêu của em đã chớm nở từ cái nắm tay đầu tiên dù em chẳng hề hay biết.
Nhưng thường những thứ chớm đến, sẽ sớm đi. Vào một ngày tháng 12, khi em vừa đưa tay mở cửa sổ đón lấy đợt không khí đầu đông tràn về, những dòng tin lạnh lùng của người như theo gió mùa ào ạt lấp kín căn phòng em.
.jpg)
Người nói rằng sự bận rộn của người, múi thời gian của em không tương hỗ với nhau, người muốn giai đoạn này toàn tâm toàn ý tập trung vào công việc, người muốn đôi ta dừng lại. Bằng tất cả yếu đuối của một cô gái yêu lần đầu, em chẳng thể kìm mình lại để hỏi người lần cuối: “Chúng ta phải thực sự chia tay sao? Anh chưa từng thật sự yêu em phải không?” Và người không hề để tâm đến nỗ lực níu kéo từ em, vì với người “chúng ta chỉ mới quen nhau một thời gian ngắn, tình cảm không nhiều, em sẽ quên được anh thôi”. Người không hề tin rằng em đã yêu nhiều hơn thế!
Em gom hết tất cả kiêu hãnh để không cho phép mình tiếp tục níu kéo hay bi luỵ. Như mùa đông rơi xuống, ngày mà em quyết định rằng sẽ để người đi, tháp chuông nhà thờ đổ tiếng chuông chiều não nề, những đám mây đen nặng trĩu chực chờ nhấn thành phố trong dòng nước xối xả.
Em tự hỏi làm sao người ta có thể thoát ra khỏi những cảm xúc nhớ nhung và thất tình mãnh liệt, rồi chỉ đôi tháng sau đã có thể tiến đến mối tình mới. Còn đối với em, em quá kiêu hãnh để có thể cho phép mình đi qua mối tình đầu một cách chóng vánh.
Em đã giữ mãi bức ảnh cái nắm tay lần đầu và cho đến nay đó vẫn là bức ảnh duy nhất 2 đứa có với nhau. Em thường xuyên áp bàn tay của mình vào đó để nghe tim run rẩy, biết rằng mình chưa hề quên người. Đã nhiều lần em cố xoá đi nhưng bằng một cách nào đó, mọi thứ đều quay trở lại, với tình yêu vẹn nguyên, nỗi đau gấp bội.
Mùa hạ oi bức, nổ tung trong em những giọt nước mắt đã kìm nén từ khi chia tay người. Trong một đêm mưa tháng 6, em đã chẳng kìm nổi mình mà gọi cho người và khóc nấc lên: “Tại sao lại đối xử với em như vậy?” Đáp lại em chỉ có tiếng thở dài và câu hát từ đầu máy phía người vọng lại:
“And if I told you that I loved you
You’d maybe think there’s something wrong
I’m not a man of too many faces”*
Có lẽ người chưa từng nghĩ sẽ nhận được một lời chất vấn sau hơn 205 ngày không liên lạc như vậy!
Hạ không vương hoài giọt nắng, mùa thu lãng đãng trở lại. Và người cũng như mùa thu trở về thành phố, ánh mắt nụ cười giọng nói dáng hình chưa hề khác đi. Em lại lần nữa để mình hoá thành thiêu thân lao đầu vào ngọn lửa tình bất diệt, cùng người viết tiếp câu chuyện dang dở mãi dở dang.
Đi qua 5 mùa thu ở thành phố này, hơn 1400 ngày em ôm một niềm thương trong vô vọng. Em và người hợp rồi tan, tan rồi hợp như bánh xe số mệnh mãi xoay vòng. Mỗi lần nói dừng lại, em luôn tự nhủ đây sẽ là lần mình dứt khoát từ bỏ mối tình này. Đáp lại người chưa một lần níu giữ. Em đã tự đặt giới hạn cho mình rằng, nếu đến lần thứ 10 người vẫn không chọn em, em sẽ không yêu người nữa.
Lại không có cách nào can đảm nói lần thứ 10!
Có lẽ nếu ở một độ tuổi trưởng thành hơn, đi qua nhiều vấp ngã hơn, quen với sự chia ly hơn, em đã không khó khăn để quên người đến như thế. Nếu như gặp người ở độ tuổi 25, em sẽ chẳng chờ đợi mãi một đoá hoa thạch thảo không chịu nở, chẳng chờ đợi một câu ước hẹn đã nhạt dần trong tâm trí người hứa.
Ngày hôm nay, khi em cảm thấy mình đủ trưởng thành và bình tâm, em biết rằng thời gian đã làm thay đổi tình yêu và cả cách nhìn nhận tình yêu của em và người nhiều lắm. Em biết rằng thời hạn của mối tình này sắp hết, một phần thanh xuân của em sắp khép lại.
Nhiều người hỏi em rằng, liệu một ngày nào đó họ sẽ xuất hiện trong câu chuyện của em chứ? Nhưng người duy nhất xuất hiện trong câu chuyện của em lại là người chưa bao giờ hỏi câu ấy. Là người – những mùa hè bất tận, những mùa thu đã xa, đông xuân không trở lại – của em.
*Bài hát Shape of my heart - Sting.
© Cécilia - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Buông Bỏ Là Lựa Chọn Tốt Nhất Cho Chúng Ta | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.







