Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hoàng hôn tan trong gió

2023-08-20 04:20

Tác giả:


blogradio.vn - Hoàng hôn sẽ tan đi trong gió, rồi lại hẹn hò rất khẽ với gió là ngày mai tôi lại tới, vì cuộc sống cần bình minh thì cũng cần có hoàng hôn. Đó là những điều tuyệt vời mà thiên nhiên ban tặng cho con người cho cuộc sống trên trái đất này

***

Công việc của Trân là hay đi đây đi đó nhiều, được gặp gỡ được tiếp xúc nhiều người nên gần như chuyên môn và bản lĩnh của công việc đã ăn sâu vào cô. Gần như Trân chưa quá bất ngờ trước bất cứ vấn đề nào dù cho đường đột đến mấy, nhưng đó là lần cô bị dừng lại khá lâu trước một câu hỏi vui và rất đơn giản của một người bạn, trong một lần cô đi công tác chung.

- Chị Trân, chị thích ngắm cảnh bình minh trên biển hơn hay chị thích ngắm cảnh hoàng hôn trên biển hơn?

Trân im lặng, đúng là chưa bao giờ có ai hỏi Trân như vậy. Mà lâu rồi, chắc là đã mười mấy năm Trân chưa được ngắm cả bình mình cả hoàng hôn trên biển, vì những lúc đó cô còn lo việc nhà, còn bận rộn con cái, còn chạy theo công việc, nên cô hơi ngỡ ngàng trước câu hỏi của bạn. Song cô cũng phải cảm ơn bạn vì câu hỏi đó nhắc cô nhớ về những ngày tháng còn đi học còn hay theo ba ra biển, mà Trân được ngắm hoàng hôn nhiều hơn, vì ba cô thường hay dắt cô ra biển buồi chiều. Còn lúc cô được ngắm bình mình trên biển là những lần cô tham gia những hoạt động phong trào của nhà trường, như diễu binh diễu hành chào mừng đất nước giải phóng. Những lần đó học sinh phải tập trung ở biển rất sớm, cô nhớ là khoảng bốn giờ sáng, để còn sắp xếp ổn định đội hình, vì đó là một hoạt động lớn nên tất cả các trường của thành phố tham gia, rồi mỗi học sinh được phát một gói xôi đậu đen để ăn sáng. Những kỷ niệm đó cô còn nhớ mãi, rồi sau này có lần đi công tác cũng vậy, cô cũng đã đứng chờ xe đón lúc năm giờ sáng trên biển, nên tự nhiên cô được ngắm cảnh bình mình. Mà đó cũng là lần sau cùng cho đến hôm nay người bạn đột nhiên hỏi cô như vậy.

- Chị không trả lời được hả? - cô bạn chọc Trân.

Trân gật đầu.

- Chị rất thích ngắm hoàng hôn trên biển. Chị thấy thời khắc đó biển giống như bớt xanh hơn, những dãy núi phía xa thì cứ đen dần và tối thẫm lại. Rồi mặt trời đỏ ối chỉ còn lại một nữa hiện lên sau núi, còn một nửa đã chìm xuống dưới, mây trên trời cũng như đang thẫm màu lại chứ không còn trắng như ban ngày. Hoàng hôn trên biển cho người ta cảm giác những ồn ào sôi động của một ngày đang sắp qua đi, biển như im lắng hơn dù còn nhiều người đang vẫy vùng trong biển, cuộc sống như tĩnh lặng lại hơn khi bóng tối dần đến.

- Chị nói hay quá, còn bình minh thì sao chị?

- Chị ít được ngắm bình mình vì ít ra biển vào sáng sớm, nhưng những lần chị được ngắm những lúc còn nhỏ. Hay sau này thì điều làm chị nhớ nhất là mặt trời trên biển, lúc đó mặt trời đã lên nên khắp mặt biển là muôn ngàn những tia nắng lấp lánh lóng lánh giống như kim cương vậy đó, và ánh bình minh đang tràn qua biển rồi lan dần ra khắp thành phố, báo hiệu một ngày mới đầy năng lượng đầy sức trẻ đang đến. Nếu hoàng hôn trên biển là dấu hiệu kết thúc một ngày thì bình minh là dấu hiệu của một ngày mới của một cuộc sống mới, nên dù vui hay buồn thì người ta vẫn phải sống vẫn phải bước tới tiếp nhận những điều hiển nhiên của cuộc sống.

- Em hiểu rồi, nhưng với tính cách của chị thì em nghĩ chị thích ngắm hoàng hôn hơn, nó gợi cho người ta một sự dịu dàng vừa phải. Em nghĩ nếu một ai đó vốn rất sôi nổi như người ta nói là kiểu người hướng ngoại đó chị, thì họ cũng sẽ bị lắng đọng lại trước hoàng hôn trên biển. Nhưng em thắc mắc là có phải khi mặt trời đã lặn xuống hết sau dãy núi kia thì hoàng hôn cũng không còn nữa?

- Chị lại nghĩ không phải chờ đến khi mặt trời lặn xuống hết mà hoàng hôn sẽ tan dần tan dần trong từng nhịp thời gian. Hoàng hôn sẽ tan đi trong gió, rồi lại hẹn hò rất khẽ với gió là ngày mai tôi lại tới, vì cuộc sống cần bình minh thì cũng cần có hoàng hôn. Đó là những điều tuyệt vời mà thiên nhiên ban tặng cho con người cho cuộc sống trên trái đất này, nên chị tin ai cũng thích cũng yêu mến những cảnh đẹp cứ mỗi ngày lại đến quanh ta như vậy.

- mình ra biển bây giờ đi chị, em muốn được cùng chị ngắm hoàng hôn sắp đến.

Trân đã đi cùng cô bạn lần đó, rồi theo thói quen hay bệnh nghề nghiệp tùy mọi người muốn nghĩ sao cũng được, cô lại ghi vội vào quyển sổ tay câu hỏi của người bạn. Cô đã không nói thích cái nào hơn, cô chỉ nói những vẻ đẹp và những điều rất riêng của cả bình minh và hoàng hôn trên biển.

Còn chiều hôm đó, khi cô ngồi trên ghế đá cùng cô bạn thì có vẻ như hoàng hôn đến chậm hơn, vì mặt trời vẫn tròn vành vạnh và đỏ rực phía xa, biển vẫn rất xanh, cát biển vẫn rất trắng. Rồi mải mê nói chuyện nên lúc giật mình nhìn lại thì hoàng hôn đã qua đi tự lúc nào, rồi cùng nhìn nhau cười.

Cô bạn có vẻ đang có cảm hứng nên bật hát:

 

“Chia tay anh chia tay hoàng hôn

Chia tay anh chia tay hàng cây

Em mang theo về tình yêu và nỗi nhớ

Em mang theo về con tim cô đơn

Chia tay anh chia tay hoàng hôn

Chia tay anh chia tay hàng cây

Gửi lại cho anh trái tim thắp lửa

Gửi lại cho anh, một nửa vầng trăng”

 

Trân nghe mà cứ muốn hát theo vi bài hát quá tha thiết, nhưng cô im lặng để lắng nghe cô ấy hát, giọng hát cô ấy từng đoạt giải nhất trong cuộc thi năm nào. Trân xúc động đi bên cạnh và uống hết những cảm xúc của bài hát vào long.

Trân đưa tay về phía biển, cô muốn hứng trong gió những giọt cuối cùng của hoàng hôn đang tan đi, gió đang vây quanh cô và cho cô cảm giác đó. Muôn lần cô vẫn có cảm giác đó cảm nhận đó, dù mỗi chiều là mỗi lần hoàng hôn đến với biển khác nhau, chẳng đúng y bon giờ giấc đó, nhưng Trân tin chắc mọi người đều phải công nhận vẻ đẹp của hoàng hôn là muôn đời vẫn vậy. Đẹp một cách huyền hoặc đẹp một cách say mê.

Bất giác Trân quay sang hỏi cô bạn:

- Em đã được ngắm bình mình hay hoàng hôn ở núi chưa, hay ở những nơi khác, chứ không phải trên biển?

- Dạ chưa, mà cũng có thể rồi mà em không chú ý, nhưng ở đâu thì em vẫn tin chị nói đúng. Hoàng hôn sẽ tan đi trong gió, từng chút một, trong những khoảng không gian quanh mình, và gió cuốn theo hoàng hôn bay mất ngay bên cạnh, ngay trước mặt mà người ta không nhận ra.

Trân về tới nhà mà vẫn tưởng như hoàng hôn theo cùng cô. Vì anh chưa về, vì bóng tối đang tràn vào ngôi nhà chưa có ánh đèn được bật lên, cô làm một động tác xòe tay cho hoàng hôn bay đi trước khi mở cổng nhà. Những công việc của một người vợ một người mẹ đang chờ bàn tay cô.

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Để Quá Khứ Ngủ Yên l Playlist Radio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

back to top