Hãy yêu đôi bàn tay đầy sương gió của cha
2021-07-23 01:15
Tác giả:
Shin Hoàng
Đôi tay cha là đôi tay thô ráp
Nâng bước con trên đường đời hối hả
Đôi bàn tay nhuốm màu bao vất vả
Chở che con suốt những tháng ngày qua.
Con yêu sao đôi tay gầy rám nắng
Ấp ôm con khi gió bấc tràn về
Đẩy lùi đi bao sóng gió nặng nề
Để đường con đi hồng hoa trải khắp.
Cha ơi, nhớ những lần con khóc
Cha nhẹ nhàng hôn lên mái tóc con
Đôi tay cha ôm con lòng buồn bã
"Vấp ngã rồi thì đứng dậy đi thôi!".
Con xin lỗi vì đôi lần sốc nổi
Hổ thẹn vì vôi vữa bám tay cha
Tới bây giờ con mới chợt nhận ra
Con yêu sao cái mùi vôi vữa ấy.
Mỗi sớm mai con vẫn thường hay thấy
Cha lặng ngồi nhìn ngắm mãi đôi tay
Có lẽ cha nuối tiếc cuộc đời này
Cha vẫn chưa thực hiện bao hoài bão.
Có nhiều khi cha ngồi buồn, phiền não
Kể con nghe về những ước mơ cha
Cha mong cha là một người họa sĩ
Dùng đôi tay vẽ cả thế gian này.
Con nghe xong chợt nhìn bàn tay ấy
Con cảm thấy mình đã thật vô tâm
Thì ra cha yêu bàn tay đến vậy
Là vì cha khao khát vẽ cuộc đời.
Nhưng cha ơi, có lẽ cha không biết
Cha đã là họa sĩ của đời con
Bàn tay cha chẳng chì màu, cọ vẽ
Mà vẽ nên tuổi thơ con tuyệt vời.
Đối với con đôi tay cha đẹp lắm
Chẳng cầm cọ cũng chẳng cần vẽ tranh
Chỉ cần cha cầm lên màu gạch mới
Xây bức tường che chắn ước mơ con.
Thanh xuân cha giờ đây đã chẳng còn
Bàn tay cha giờ cũng nhăn nheo lắm
Dù vậy nhưng con vẫn muốn mãi nắm
Bàn tay cha như những ngày ấu thơ.
© Shin Hoàng - blogradio.vn
Xem thêm: Mẹ bảo: Muốn giúp người khác, đơn giản hãy làm tốt công việc của mình | Family Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.







