Vì bố là bố của con
2021-06-04 01:20
Tác giả:
blogradio.vn - Chúng tôi chia tay khi con gái chung gần được ba tuổi, mà mãi sau này trong gia đình mới của tôi chẳng ai hỏi tôi dù chỉ một câu về quá khứ đó, rằng vì sao hay thế này thế kia. Với mọi người, cả gia đình lớn, gia đình nhỏ của tôi, hiện tại tôi là con dâu, là cháu dâu, là vợ, là mẹ. Ngoài những điều đó ra, dường như chẳng ai quan tâm đến điều gì khác.
***
Tôi là người phụ nữ bị đổ vỡ trong cuộc hôn nhân đầu tiên
Chúng tôi chia tay khi con gái chung gần được ba tuổi, mà mãi sau này trong gia đình mới của tôi chẳng ai hỏi tôi dù chỉ một câu về quá khứ đó, rằng vì sao hay thế này thế kia.
Với mọi người, cả gia đình lớn, gia đình nhỏ của tôi, hiện tại tôi là con dâu, là cháu dâu, là vợ, là mẹ. Ngoài những điều đó ra, dường như chẳng ai quan tâm đến điều gì khác.
Tôi cũng thật hạnh phúc bên cạnh Nguyên, chồng sau của tôi, với hai công chúa và một hoàng tử đáng yêu vô cùng.
Gia đình ba mẹ tôi ở một tỉnh vùng cao, còn gia đình Nguyên lại ở vùng biển, chúng tôi gặp nhau trong một lớp tập huấn nâng cao nghiệp vụ ở thành phố mang tên Bác, lúc đó tôi đã là mẹ đơn thân mấy năm rồi.
.jpg)
Tôi và Nguyên quen nhau, rồi thương nhau, một năm sau đó Nguyên đưa tôi về giới thiệu với ba mẹ anh. Tôi hồi hộp và lo lắng, vì Nguyên là con trai trưởng trong nhà, con trai duy nhất của ba mẹ anh, anh có một cô em gái nữa đang học đại học, mẹ Nguyên cũng là con trưởng trong nhà nên nếu mọi chuyện thông suốt thì đám cưới của chúng tôi là đám cưới đầu tiên của bên ngoại Nguyên.
Mọi việc dễ dàng và thuận lợi hơn tôi tưởng nhiều
Ba mẹ Nguyên vui vẻ và thân thiện, em gái anh hiền lành, nói chuyện rất thân thiết. Qua trưa hôm sau Nguyên còn dẫn tôi về nhà ngoại anh ra mắt các dì, là các em của mẹ anh.
May mắn cho tôi những ngày đó đúng vào dịp lễ lớn nên mấy dì mấy em của anh về chơi đông đủ ở nhà ngoại, mọi người tổ chức nấu ăn rồi xúm lại nói chuyện rôm rả. Chưa bao giờ tôi được vui như vậy giữa những người mới gặp lần đầu, bà ngoại Nguyên hiền khô, gầy nhom mà cứ cười móm mém, hai dì thì khỏi nói, cởi mở hài hước và sôi động. Mấy em con mấy dì của anh thì mến tôi thấy rõ, cứ một điều hai điều gì cũng chị Khánh ơi, chị Khánh hỡi.
Nhưng mẹ anh bảo còn một dì nữa mà tôi chưa gặp, dì bận đột xuất nên trưa hôm đó không có mặt. Buổi tối mới gọi là đông đủ nhất, mẹ đã đặt bàn ở một nhà hàng chuyên về đặc sản biển. Lúc đó tôi gọi ba mẹ anh là cô chú, nhưng vẫn gọi là bà ngoại và mấy dì giống Nguyên.
Mẹ anh nói nhỏ với riêng tôi, đó là người dì khó tính và khó chịu nhất nhà, còn dặn tôi phải ngồi sát bên dì và nói chuyện cùng dì. Tôi hơi giật mình nhưng lại không kìm được niềm vui, vậy có nghĩa là mọi người đã chấp nhận tôi rồi, nếu không mẹ anh đã không nói vậy không làm vậy.
Tôi còn nhớ tối hôm đó khi Nguyên chở tôi đến thì cả nhà đã ở đó. Tôi chọn chiếc váy trắng đơn giản, trang điểm nhẹ nhàng, và rất dễ nhận ra người dì khó tính mà mẹ anh đã nói trước nên ngồi xuống cạnh dì, sau này tôi mới biết gu ăn mặc của tôi rất hợp với dì, dì thích nhất màu trắng.
Tôi không nhớ rõ hai dì cháu đã nói gì với nhau, chỉ khoảng mười phút thôi rồi tôi lại chạy đến ngồi sát em gái anh, con bé có vẻ rụt rè và ít nói quá, tôi muốn thân với em nhiều hơn.
Mọi người biết không, chỉ có hơn mười phút bên cạnh dì, nói qua nói lại có mấy câu mà tôi cảm nhận được mình đã chiến thắng vang dội. Mẹ anh đã làm tôi phải chuân bị tinh thần để rồi tôi ngấm dần niềm vui khôn tả cứ như được nhân lên, nhân lên mãi. Không hiểu mẹ anh đã nói gì mà tôi không bao giờ quên câu nói này của dì trong buổi tối đó
“Sau này Nguyên có nói gì con thì cứ nói với dì”
Không ai nói với tôi như thế, cả ba mẹ anh, cả hai dì
Một câu rất ngắn nhưng tôi đã cố kìm lại để không rơi nước mắt
Khoảng hơn nữa năm sau đó, đám cưới của chúng tôi được tổ chức, tôi chuyển hẳn công việc về nơi đây, vùng biển quê chồng. Chúng tôi được ở riêng trong một căn hộ xinh xắn của ba mẹ anh tặng, rồi con gái thứ hai chào đời, niềm vui đi cùng với bao tất bật lo toan. Đến giờ bé chưa được hai tuổi mà em trai đã gần hai tháng.
Ai bước vào tổ ấm nhỏ của chúng tôi cũng đều nhận ra điều này, tiếng khóc, tiếng cười, tiếng bi bô, tiếng học bài của trẻ nhỏ, có cả tiếng ru con, tiếng hát, và cả tiếng la mắng của người lớn. Những âm thanh khác nhau ấy cứ như một bản hòa tấu vang lên mỗi ngày mà tôi hay nói vui với Nguyên, bây giờ thì quá bận rộn và mệt, nhưng đến tối khi các con đã yên giấc, chỉ cần nhìn gương mặt trẻ thơ của ba thiên thần nhỏ, sự mệt mỏi lại tan biến mất.
Vậy mà khi tôi chuẩn bị đám cưới, con gái của tôi khi ấy đang học lớp một, chỉ mới sáu tuổi nhưng con cảm nhận được mẹ đang đi tiếp bước nữa
“Mẹ ơi, mẹ đừng đi lấy chồng, mẹ ở với con”
Tôi ôm con vào lòng
“Mẹ vẫn ở với con, rồi con sẽ có gia đình mới vui vẻ hơn, hai mẹ con mình hãy tin vậy”
Niềm tin của tôi cứ lớn mãi theo ngày tháng, từ khi tôi mặc áo cô dâu lần nữa, không phải chỉ mỗi Nguyên mà cả gia đình lớn của anh, bà ngoại, ba mẹ anh, mấy dì, mấy em chẳng ai phân biệt con chung con riêng. Mẹ anh còn xin cho con tôi được vào học ngôi trường tiểu học tốt nhất ở thành phố này.
Tôi thấy ấm lòng và mãn nguyện
Trong tiệc thôi nôi bé thứ hai, tôi mới sực nhớ nên hỏi mẹ anh
“Mẹ ơi, lần đó mẹ đã nói gì với dì Yến về con?”
“Lần nào hả con, mẹ không nhớ”
“Lần đầu tiên con gặp dì ở nhà hàng, mẹ cũng ngồi sát bên dì nên chắc mẹ biết dì đã nói gì với con”
“À, ngay trước khi con đến, mẹ chỉ nói ngắn gọn với dì là con đã có một bé gái đang học lớp một”
Tôi im lặng quay ra nhìn dì, bề ngoài dì ít nói và trầm lặng hơn hai dì kia, nhưng tôi không quên được những gì dì đã nói khi cả gia đình lớn sum họp, khi dì chải tóc cho con tôi
“Ai thiếu thốn tình thương thì xứng đáng được yêu thương nhiều hơn”
.jpg)
Con bé ngây thơ đáp lại
“Bố Nguyên thương con nhiều hơn em nên em hay ganh tị, em hay nắm tóc con làm con đau”
“Em còn nhỏ nên chưa biết, sau này em lớn lên sẽ thương chị hai nhất nhà đó”
Con bé còn chạy tới khoe với mẹ anh
“Bà nội thấy tóc con đẹp hông?”
“Đẹp lắm, cháu của bà nội là xinh nhất”
Đã mấy lần con bé hỏi tôi câu này
“Mẹ ơi, vì sao bố lại rất thương con?”
Tôi hiểu con nghĩ gì, vì con bé biết Nguyên không phải là bố ruột, và có lẽ vì ít nhiều con vẫn chưa quên được những năm tháng sống cùng với ba ruột mình
Tôi ôm con
“Con hỏi bố thử xem”
Nguyên đang đứng gần đó, anh đang pha sữa cho con, anh quay lại nhìn con bé và không chờ con phải hỏi, anh nói rất khẳng định và đầy dịu dàng
“Vì bố là bố của con”
Tôi nghẹn lòng
Có phải cuộc sống luôn rất công bằng, tôi đã có những tháng ngày sống trong đau khổ uất ức, vậy mà giờ đây cứ như một giấc mơ, đã qua hết rồi, Nguyên đã tiếp thêm sức lực cho tôi, niềm tin cho tôi, rằng hạnh phúc tôi đang có là rất thật, chỉ là hai bàn tay tôi nhỏ bé quá, yếu đuối quá, luôn rất cần bàn tay đầy vững chải của anh nắm chặt.
Vì anh là bố của các con tôi mà.
Còn điều này nữa, không biết mọi người có đồng ý với tôi không, khi tôi nguyện gắn chặt nữa đời còn lại của mình với quê hương nơi đây, thì những câu chuyện về tình người ấm áp là điều kỳ diệu nhất, tốt đẹp nhất mà chắc chắn tôi sẽ kể lại cho các con tôi sau này, như món quà tôi dành tặng các con trong hành trang bước vào cuộc đời rộng lớn.
© HẢI ANH - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Replay Blog Radio: Tin tôi đi, cuộc sống là những món quà!
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.






