Hãy luôn trân trọng nơi bạn sinh ra và lớn lên
2023-01-11 01:10
Tác giả:
blogradio.vn - Ta đều được yêu thương, được chăm sóc, vỗ về và nâng đỡ mỗi khi ta vấp ngã giữa cuộc đời đầy lắm phong ba. Ta hãy yêu thương, quý trọng mảnh đất nơi mình sinh ra và lớn lên cũng như đối với cha mẹ là những người có công sinh thành, lao động bằng mồ hôi xương máu vì ta.
***
Giữa tiếng nhộn nhịp của chốn thành thị xa hoa, bao nhiêu là tiếng kèn inh ỏi, tiếng xe máy vi vu khắp nẻo đường, ngõ xóm. Dòng người đông đúc tất bật chen nhau để giải quyết công việc của họ. Tôi đeo trên vai chiếc ba lộ nặng trĩu, ngồi trên chiếc xe máy của mình, băng qua những con đường lộ lớn, những dòng sông xanh biếc với những gợn sóng uốn lượn, chào tạm biệt những tầng nhà cao vút chọc trời để về nơi quê cha đất mẹ. Nơi là cội nguồn thiêng liêng, là trái tim và là nhịp sống thật sự của mỗi con người.
Rời xa cha mẹ, ông bà, người thân, lập nghiệp nơi đất khách quê người liệu có mấy ai dám? Khi phải tự đương đầu với bao thử thách, tự xử lý những tình huống khác nhau mà cuộc đời trao cho ở một nơi xa lạ, không một bàn tay nâng đỡ. Để khi về gặp lại cha mẹ, gặp lại đất quê hương tôi như muốn oà khóc trong vòng tay che chở của gia đình.
Sự ấm áp mà từ lâu tôi đã không được cảm nhận, giờ đây lần nữa ùa về vội vã như đã đợi chờ tôi rất lâu từ thuở xa xưa. Nhìn bàn tay lao động của cha, nhìn khuôn mặt đầy nếp nhăn của mẹ tôi càng xót thương và tự trách sao bản thân không về thăm cha mẹ nhiều hơn.
Đôi khi con người nhẫn tâm quá! Bỏ cha mẹ già nơi quê hương, lên thành phố lập nghiệp. Quan tâm đến sự nghiệp, tiền bạc, mối tình mà quên đi cha mẹ chịu sự cô đơn, ngồi lau từng dòng nước mắt vì nỗi buồn nhớ con cháu. Ôi! Cuộc sống có bao giờ cho ta biết trước được điều chi. Sao ta không dành thời gian nhiều hơn cho gia đình, cho người thân. Sao không trân trọng từng phút giây bên những người thân yêu. Để rồi khi từ biệt họ ta không phải ngậm ngùi hối tiếc điều gì.
Ngồi trên bàn ăn, cả gia đình quây quần bên nhau mới hạnh phúc làm sao. Những âm thanh cảm xúc mới là âm nhạc tuyệt diệu và hay nhất. Tiếng cười đùa, tiếng trò chuyện cùng với tiếng dế kêu, tiếng cỏ cây đung đưa nhau theo gió như một bản nhạc hòa tấu vang xa đi mọi nẻo đường quê thanh bình, yên ắng. Hoà mình vào trong không gian dễ chịu nhưng cũng không kém phần nhộn nhịp ấy tôi càng trân trọng cuộc sống và ước chi thời gian có thể ngưng đọng lại dù chỉ trong giây lát để khoảnh khắc này có thể diễn ra lâu hơn.
Đồng quê quả thật khác xa với chốn thành thị xa hoa, tấp nập. Nơi có những cánh đồng lúa vàng ươm, cùng với con trâu và người thợ gặt. Bọn trẻ không quan tâm đến công nghệ mà lập bè bạn dạo chơi khắp thôn làng ngõ xóm, hết ô ăn quan, lại đến lò cò, đuổi bắt, năm mười.
Những trò chơi dân gian nhưng chắc chắn ai cũng đã từng trải nghiệm. Chúng thả những cánh diều bay lên cao vút trên bầu trời xanh, rong chơi cùng với những cơn gió mùa hạ. Khi Mặt Trời lặn xuống ở phía cánh đồng mang theo những tia nắng cuối cùng ẩn khuất, là lúc màn đêm cùng với muôn ngàn sao do Mặt Trăng dẫn lối đi lên. Trông như một tấm màn đen rộng lớn được trang trí đầy rực rỡ bao phủ cả thôn quê. Tất cả như vẽ nên một bức tranh thôn quê sinh động và muôn sắc màu.
Hãy hát lên bạn ơi. Hát lên bài ca trao tặng cuộc sống vì cuộc sống đã ban cho ta những điều hạnh phúc từ khi ta còn trong lòng mẹ. Ai cũng có cha, có mẹ, có quê hương xứ sở là nơi chôn rau cắt rốn, là ngôi nhà nơi trần thế. Ta đều được yêu thương, được chăm sóc, vỗ về và nâng đỡ mỗi khi ta vấp ngã giữa cuộc đời đầy lắm phong ba. Ta hãy yêu thương, quý trọng mảnh đất nơi mình sinh ra và lớn lên cũng như đối với cha mẹ là những người có công sinh thành, lao động bằng mồ hôi xương máu vì ta.
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Xem thêm: Quê hương trong tôi bình yên đến lạ
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không được bỏ cuộc
Những người mà ít nhiều kém may mắn kém khả năng hơn nhiều người. Nhưng rồi sao, nhưng rồi họ đã mạnh mẽ đứng lên họ đã quyết tâm đến cùng, với họ thì dường như những khó khăn phải dừng bước những khó khăn phải buông xuôi trước họ, bởi vì tất cả họ đều có quyết tâm rất lớn ấy, là không được bỏ cuộc.
Nơi cỏ mọc xanh rì
Người ta vẫn thường khen má giỏi, nhưng má khiêm tốn: “Tôi chỉ đang sống thôi mà.” Nhưng tôi biết má sống không chỉ cho má mà còn cho nhiều hơn một người, đó là chúng tôi. Rằng một điều hiển nhiên mà cả xóm đều biết, nhờ má mà có những mùa nước lũ không ai bị bỏ lại.
Bạo lực tinh thần có biểu hiện thế nào?
Những lời nói, cử chỉ, sự thờ ơ, ám thị, khinh miệt hay hạ thấp người khác một cách có chủ ý và lặp đi lặp lại cũng có thể trở thành một hình thức bạo lực tinh thần.
Ta tìm kiếm điều gì ở tình yêu tuổi 22
Điều quý giá nhất chúng tôi dành cho nhau có lẽ là sự thấu hiểu và sẻ chia, những điều chẳng thể nhìn thấy bằng mắt thường. Chỉ khi thực sự bước vào căn nhà tâm hồn của đối phương, kiên nhẫn soi chiếu từng ngóc ngách, dành thời gian lặng lẽ quan sát, ta mới có thể hiểu được.
Nếu có thể hãy chọn thứ tha
Anh nói nó nếu có thể nếu nó có thể tha thứ được để trái tim nó sẽ ấm áp hơn, để nó biết cuộc sống này còn rất nhiều tình người còn rất nhiều tình thương xung quanh nó, vì nó xứng đáng được yêu thương vì nó xứng đáng với một cuộc sống tốt nhất, mà chỉ chính nó mới làm đươc điều đó.
Thằng ăn học
Cái giấy tốt nghiệp đại học mà người ta vẫn gọi là bằng cử nhân đối với những đứa dân tỉnh lẻ như nó thực ra là tờ giấy mỏng tang đóng trong khung gỗ rẻ tiền mẹ nó mua ở chợ chiều. Thằng Cường không treo mà nó cuộn lại, cất trong túi áo cũ như giữ một món nợ chưa trả.
Mưa xuân
Mưa xuân mưa xuân yêu mưa xuân Đôi mắt biển xanh thuyền đậu vắng Mới lớn nên hay cười uỷ mị Ai biết lòng ai như triết nhân
Con đường ngắn nhất
Lâm đi theo con đường tắt để nhanh giàu và thăng tiến, lợi dụng mối quan hệ và chức quyền, nhưng cuối cùng bị phát hiện sai phạm, mất gia đình và tự do. Truyện nhấn mạnh: “Con đường ngắn nhất không phải là con đường đúng nếu thiếu đạo đức và cống hiến cho đời.”
Người làm được 3 điều này khi 40-55 tuổi thực sự rất khôn ngoan, đáng nể
Làm được 3 điều này, bạn sẽ thấy mình an yên với hiện tại, không tự tiêu hao, không lo lắng.
Mùa hè năm ấy, ve chưa kịp hét hết khúc chia ly
“Phượng Hồng”, bài hát gắn liền với bao thế hệ học trò. Nhưng với cô, nó không chỉ là âm nhạc, mà là hồi ức. Là thanh xuân. Là một người. Là mối tình non dại chỉ mới chớm nụ mà chưa bao giờ nở.





