Hành trình của Sam (Phần 2)
2023-09-21 05:25
Tác giả:
Mỹ Tiên
Phần 2
Hôm nay là ngày đầu tiên tôi đến vùng Soluta (sau hai ngày mệt mỏi trên chiếc xe đưa đón của trường), tôi nghĩ tôi phải đi mua gì đó để ăn thôi vì tôi chỉ mang thức ăn đủ cho hai ngày trên xe thôi. Tại sao lúc đó tôi lại không nghe lời mẹ nhỉ?
Vào một ngày trước khi đi, mẹ tôi thấy tôi đang hí hửng soạn đồ và mẹ tôi để ý thấy tôi mang rất ít đồ ăn.
Mẹ tôi: Con mang theo có nhiêu đó thì sao ăn đủ hả, con yêu?
Tôi: Con nghĩ vậy là đủ rồi.
Mẹ tôi nhất quyết không nghe tôi mà cho thêm vào balo của tôi rất nhiều thứ như là cá tươi, pate, cá khô, cỏ bạc hà và bánh kẹo.
Tôi: Thôi mà mẹ, nhà mình không còn gì ngoài những thứ này. Mẹ cho con thì gia đình mình lấy gì ăn trong những ngày con đi ?
Mẹ tôi nghe vậy liền khựng lại, gương mặt tối sầm lại, một giọt hai giọt nước mắt rơi trên bàn tay đã chai sạn của mẹ, tôi biết tại sao mẹ lại khóc. Bà ấy lúc nào cũng tự dằn vặt bản thân mình về việc không thể cho hai đứa con của mình có những tháng ngày vui tươi như những đứa trẻ khác, những bữa cơm sang trọng như những gia đình khác mà thay vào đó chúng tôi chỉ có thể ăn những thức ăn rẻ tiền, phải lao đầu vào làm những công việc nặng nhọc phụ mẹ.
Tôi: Mẹ ơi! Mẹ đừng khóc. Tất cả đều không phải lỗi của mẹ.
Mẹ tôi: Không, tất cả… là tại mẹ. Tại mẹ… mà gia đình mình… không được như nhà người ta.
Ba tôi đi ngang qua ôm tôi và mẹ tôi, ông nói:
- Không phải lỗi của ai cả, số phận ông trời đã ban cho chúng ta là như vậy. Đừng tự trách mình nữa em à!
Sau đó, tôi đã bỏ lại những đồ ăn mà mẹ bỏ vào balo vì sợ vào những ngày tôi đi gia đình tôi sẽ phải thắt bụng chịu đói.
Tôi đang tự nghĩ trong đầu: "Trời ơi, chừng nào mới tìm thấy tiệm bán đồ ăn cho mèo đây?"
Tôi vừa than vãn xong thì trước mặt tôi là một tiệm bánh ngọt, tôi cũng là một người khá thích ăn bánh nên đây có lẽ là lựa chọn khá hợp lý đối với tôi.
Trước cửa ra vào của tiệm bánh có một chiếc chuông, khi ai đó đi từ ngoài vào hay đi trong ra thì chiếc chuông ấy sẽ lắc và phát ra tiếng. Nói thật thì tôi thích nghe tiếng chuông đó vì ở làng tôi, chuông là thứ để đánh thức chúng tôi sau một giấc ngủ đẹp để làm làm việc.
Bước vào tiệm bánh, mùi thơm của bánh nó làm tôi u mê làm sao! Sao lại có người có thể tạo ra những chiếc bánh thơm như vậy chứ?
Tôi: Chú ơi! Lấy cho con chiếc bánh sừng bò này đi. Cái bánh đó hết nhiêu tiền vậy chú?
Người bạn: Của em hết 10 pou. (Pou là đơn vị tiền tệ ở đất nước của tôi. Những tờ tiền này sẽ màu sắc khác nhau tùy thuộc vào giá trị của nó. Ở đây, chúng tôi còn dùng cả đồng xu, cứ hai đồng xu là sẽ bằng một pou.)
Tôi: Dạ! Đây ạ.
Tôi ngẩng mặt lên và thứ tôi nhìn thấy không phải là một người lạ nào mà đó là một gương mặt vô cùng thân thuộc với tôi. Gương mặt ấy vẫn khôi ngô, tuấn tú như ngày nào khi anh còn ở bên tôi.
Tôi: Anh hai!
Anh tôi: Hì! Giờ mới nhận ra hả nhóc?
Tôi: Sao anh hai lại ở đây? Không phải anh đang đi học tại trường Custa sao?
Anh tôi: À! Anh đăng kí làm bán thời gian ở đây để kiếm thêm chút tiền trang trải á mà. Sẵn đây, anh cũng đã nghe mọi người đó em đã đỗ vào trường của anh rồi. Anh biết đứa em của anh sẽ làm được mà.
Tôi: Hì! Em đã phải cố gắng lắm mới vào được á!
Anh tôi: Chúc mừng em của anh hai đã đỗ vào trường đại học mình mong ước, cái bánh này coi như anh cho em đó không cần trả tiền đâu.
Tôi: Dạ! Mà anh nè, em có thể đi làm chung với anh hai không?
Anh tôi: À được chứ, mà trước tiên em nên đến trường để đăng ký phòng ở kí túc xá đi.
Tôi: Em có được ở chung phòng với anh không?
Anh tôi: Em cứ nói tên anh ra và nói em là em của anh thì nhà trường sẽ sắp xếp cho hai anh em mình ở chung nè.
Tôi: Dạ.
Tâm trạng tôi như muốn vỡ òa ngay tại đó vậy, người anh mà cách xa tôi một năm trời giờ đây tôi lại có thể ở cùng anh và chia sẻ với anh những chuyện làm tôi buồn như ngày hai chúng tôi còn nhỏ rồi. Tôi rất muốn ôm anh nhưng trong tiệm lại có nhiều người quá làm như vậy có vẻ không nên cho lắm.
Tôi: Em đi nha anh! Xíu nữa gặp lại anh nhé!
Anh tôi: Được thôi! Anh sẽ chờ em trước cổng ký túc xá nhé! Sau đó anh sẽ dẫn em đi chơi tại công viên mới mở nha!
Trong lòng tôi đang vô cùng rạo rực, mọi thứ trải qua với tôi dường như vô cùng suôn sẻ. Đúng là ông trời luôn luôn không triệt đường sống của ai, vừa cho tôi gặp lại anh trai của mình vừa cho tôi một công việc kiếm tiền gửi về cho gia đình. Thế là hạnh phúc quá rồi còn gì?
Sau ba mươi phút, tôi cũng đã đến cổng trường. Các bạn không biết đâu cái cổng ấy hoành tráng lệ như thế nào đâu cứ như cánh cổng cho mấy tòa lâu đài của các nàng công chúa trong phim ấy. Nó có màu trắng tinh khiết dường như không hề có một chút bụi bặm nào cả, nó cao chắc bằng một căn nhà hai tầng ấy. Đi qua cánh cổng là sảnh chính, hai bên đường vào trường đều là những câu cao cổ thụ trông rất hùng vĩ.
Cuối cùng, tôi cũng đã đi đến phòng làm việc của nhà trường để đăng ký nhận phòng kí túc xá. Ban đầu, tôi nghĩ họ sẽ khá nghiêm nghị, hay xem xét như anh tôi kể khi tôi còn nhỏ nhưng họ lại vô cùng thân thiện, dễ thương và sẵn lòng đáp ứng yêu cầu ở chung phòng anh của tôi. Hôm naycủa tôi vui thật đấy! Hạnh phúc thật!
© Mỹ Tiên - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.


