Hành trình của Sam (Phần 1)
2023-09-20 05:25
Tác giả:
Mỹ Tiên
Phần 1
Xin chào, tôi tên là Sam Heatleaf.
Tôi là một cô mèo sống tại sống tại một vùng ngoại ô của nước Wealand, đây có thể nói là một nơi vô cùng tồi tàn nhưng lại được lấp đầy bởi sự yêu thương, đùm bọc lẫn nhau giữa những người trong làng.
Tôi cũng sẽ tự nói về tính cách của mình, theo tôi thấy thì tôi là một người khá là thẳng thắn mà bạn biết đấy những người như tôi thì có không ít người ghét. Nhưng ngược lại tôi là một người có một trái tim khá ấm áp, tôi dường như không bao giờ thể hiện điều này nên mọi người hay nói tôi là “ngoài lạnh trong nóng”. Mỗi lần mà nghe câu này, tôi rất xấu hổ. Bạn hỏi lý do sao? Thành thật mà nói thì tôi cũng không biết tại sao tôi lại như vậy nữa!
Gia đình tôi gồm có sáu người là ông bà, cha mẹ và anh em tôi. Ông bà tôi thì đã cũng đã ngoài bảy mươi tuổi nên ông bà là người cần được nghỉ ngơi nhiều nhất, tôi cũng luôn cho họ những khoảng riêng tư để họ thấy thoải mái nhất. Cha mẹ tôi thì cũng ngoài bốn mươi tuổi rồi, cha mẹ tôi sáng nào cũng phải ra ruộng làm việc để kiếm tiền nuôi anh em tôi và cho chúng tôi có một cuộc sống tốt.
Thành thật mà nói, cảm xúc của tôi khi thấy ông bà và cha mẹ của tôi già đi mà tôi không thể chăm lo và báo hiếu cho họ được khiến cho tôi cảm thấy bứt rứt và luôn cảm thấy khó chịu trong người.
Chắc các bạn sẽ hỏi anh tôi đâu, anh tôi đã lên thành phố Hapi tại vùng Soluta. Vùng đất này cách chỗ tôi đang ở chắc đi cũng phải mất hai ngày trời, tôi vẫn còn nhớ ngày hôm đó, lúc tôi chỉ mới 15 tuổi thì anh tôi đang ôn thi vào trường đại học Custas của vùng Soluta.
Tôi: Anh hai cố lên! Út cũng sẽ cố gắng như anh hai vậy á!
Anh tôi tuy đang bận học bài nhưng vẫn giàng vài giây quay qua nhìn tôi và nói:
- Ừ - Sau đó anh cười với tôi.
- Mà út chỉ sợ út không làm được như anh hai thôi à!
Anh tôi nghe vậy liền dừng bút đi đến ngồi kế bên tôi nói:
- Út đừng có nói vậy, anh Hai tin Út làm được mà.
Thành thật mà nói, lúc đó tôi chỉ mới học lớp mười mà thôi khi nghe đến thi cử phải ôn tập nhiều thứ khiến tôi sợ hãi. Chắc các bạn sẽ nghĩ đó là do bị tấm lý yếu hay là tâm lý sợ phòng thi đúng không? Nhưng thật ra là mỗi khi đến ngày thi, tôi sẽ phải chịu những trận đòn roi, những câu chửi đau như khắc vào tim của ba tôi. Tôi biết ba tôi làm vậy chỉ vì tôi cho tôi nhưng đó cũng là thứ đã khiến tôi có cảm giác bất an mỗi khi có ai đó lớn tiếng một chút. Nó làm tôi nhớ đến những hình ảnh ấy, tôi sợ lắm!
Qua hai tuần sau, anh tôi nhận được một bức thư từ trường đại học Cutas. Nội dung của bức thư như sau:
“Xin chào bạn,
Chúng tôi rất vinh dự khi được một thiên tài như bạn chọn! Xin hãy tin tưởng chúng tôi, chúng tôi sẽ nguyện làm bước đệm để đưa bạn bước đến thành công!
Chúng tôi xin thông báo lịch trình xe chở học sinh:
Wealand: chín giờ sáng (9 giờ sáng)
Ori: mười một giờ sáng (11 giờ sáng)
Ulta: mười ba giờ chiều (13 giờ chiều)
Soluata: mười lăm giờ chiều.
Những bạn ở các vùng Wealand Ori và Ulta xin vui lòng đăng kí tại phòng làm việc để nhận phòng trong ký túc xá của mình.
Chúng tôi rất mong chờ bạn!
Xin cảm ơn!
Chắc bạn cũng hiểu cảm giác khi đạt được thứ gì đó mình muốn mà đúng không? Anh tôi cũng như vậy, khuôn mặt anh ấy tràn đầy sự vui sướng và nụ cười của anh đã biến mất từ hai tháng trước nay lại hiện rõ trên gương mặt điển trai ấy khiến tôi cũng vui lây.
Đến giờ tôi vẫn còn nhớ như in cảm giác ấy và giờ đây tôi là người thứ hai trong nhà được trường Custa chọn. Ôi tôi thích làm sao khi những tháng ngày tôi phải dành cả hàng giờ đồng hồ để giải những bài toán khó, những bài hóa nâng cao và những bài lý áp lực. Nó thật là xứng đáng với những công sức tôi đã bỏ ra, giờ đây ông bà và cha mẹ tôi cũng đã yên tâm để tôi tự lập. Bạn biết gì không? Lúc đó, lồng ngực tôi như muốn nổ tung vậy, trường đại học mà tôi hằng mong ước đã nhận tôi vào học. Tôi cứ ngỡ nó như là một giấc mơ vậy.
Vào tám giờ sáng, ông bà và cha mẹ của tôi đều đã dậy. Không chỉ vậy, thậm chí còn có cả những người hàn xóm khác đến tiễn tôi đi.
Ba tôi: Ráng học nha con! Ba mẹ sẽ luôn chờ con tại căn nhà này!
Mẹ tôi: Nếu trên đó có gì khó khăn hay mệt mỏi mà con không thể một mình chịu đựng được thì hãy viết thư cho ba mẹ nhé!
Tôi: Dạ
Mọi người thấy vậy cũng đến nói vài lời với tôi.
Cô Cáo: Con với anh con là niềm tự hào của cả làng chúng ta. Hãy ráng thành tài để giúp phát triển đất nước nhé!
Chú Sói: Có ai dám ức hiếp con thì cứ nói chú, chú sẵn sàng bắt xe lên cho người đó một bài học.
Nghe xong câu nói của chú Sói, mọi người cười phá lên. Ai ai cũng nở môi những nụ cười tựa như mùa xuân nó đẹp và lộng lẫy làm sao!
Ông Voi cũng là trưởng làng bước đến bên tôi, ông là người mà tôi yêu quý nhất vì từ nhỏ mỗi khi tôi bị ai đó bắt nạt ông luôn là người đứng ra bảo vệ tôi.
Ông Voi: Ông biết con là một thiên tài của đất nước nên con đừng chỉ giúp làng mà còn phải giúp nước nữa. Hãy là một công dân thật tốt nhé!
Thời gian trôi nhanh thật, một tiếng đã trôi qua, đó cũng là lúc tôi phải bước lên chiếc xe của trường. Đằng sau bóng lưng tôi giờ đây không còn là những tiếc cười nói vui tươi của mọi người nữa mà thay vào đó là những con mắt đỏ ngấn lệ, dù có kiềm nén thế nào thì những giọt lệ ấy cũng không ngừng rơi. Từng giọt từng giọt cứ rơi trên những gương mặt tự hào ấy, đây không phải là những giọt nước mắt đau khổ mà là giọt nước mắt tự hào. Hình ảnh ấy như nói với tôi rằng mình phải cố gắng học và thành công để không phụ lòng mọi người.
© Mỹ Tiên - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.


