Hành trình của Sam (Phần 1)
2023-09-20 05:25
Tác giả:
Mỹ Tiên
Phần 1
Xin chào, tôi tên là Sam Heatleaf.
Tôi là một cô mèo sống tại sống tại một vùng ngoại ô của nước Wealand, đây có thể nói là một nơi vô cùng tồi tàn nhưng lại được lấp đầy bởi sự yêu thương, đùm bọc lẫn nhau giữa những người trong làng.
Tôi cũng sẽ tự nói về tính cách của mình, theo tôi thấy thì tôi là một người khá là thẳng thắn mà bạn biết đấy những người như tôi thì có không ít người ghét. Nhưng ngược lại tôi là một người có một trái tim khá ấm áp, tôi dường như không bao giờ thể hiện điều này nên mọi người hay nói tôi là “ngoài lạnh trong nóng”. Mỗi lần mà nghe câu này, tôi rất xấu hổ. Bạn hỏi lý do sao? Thành thật mà nói thì tôi cũng không biết tại sao tôi lại như vậy nữa!
Gia đình tôi gồm có sáu người là ông bà, cha mẹ và anh em tôi. Ông bà tôi thì đã cũng đã ngoài bảy mươi tuổi nên ông bà là người cần được nghỉ ngơi nhiều nhất, tôi cũng luôn cho họ những khoảng riêng tư để họ thấy thoải mái nhất. Cha mẹ tôi thì cũng ngoài bốn mươi tuổi rồi, cha mẹ tôi sáng nào cũng phải ra ruộng làm việc để kiếm tiền nuôi anh em tôi và cho chúng tôi có một cuộc sống tốt.
Thành thật mà nói, cảm xúc của tôi khi thấy ông bà và cha mẹ của tôi già đi mà tôi không thể chăm lo và báo hiếu cho họ được khiến cho tôi cảm thấy bứt rứt và luôn cảm thấy khó chịu trong người.
Chắc các bạn sẽ hỏi anh tôi đâu, anh tôi đã lên thành phố Hapi tại vùng Soluta. Vùng đất này cách chỗ tôi đang ở chắc đi cũng phải mất hai ngày trời, tôi vẫn còn nhớ ngày hôm đó, lúc tôi chỉ mới 15 tuổi thì anh tôi đang ôn thi vào trường đại học Custas của vùng Soluta.
Tôi: Anh hai cố lên! Út cũng sẽ cố gắng như anh hai vậy á!
Anh tôi tuy đang bận học bài nhưng vẫn giàng vài giây quay qua nhìn tôi và nói:
- Ừ - Sau đó anh cười với tôi.
- Mà út chỉ sợ út không làm được như anh hai thôi à!
Anh tôi nghe vậy liền dừng bút đi đến ngồi kế bên tôi nói:
- Út đừng có nói vậy, anh Hai tin Út làm được mà.
Thành thật mà nói, lúc đó tôi chỉ mới học lớp mười mà thôi khi nghe đến thi cử phải ôn tập nhiều thứ khiến tôi sợ hãi. Chắc các bạn sẽ nghĩ đó là do bị tấm lý yếu hay là tâm lý sợ phòng thi đúng không? Nhưng thật ra là mỗi khi đến ngày thi, tôi sẽ phải chịu những trận đòn roi, những câu chửi đau như khắc vào tim của ba tôi. Tôi biết ba tôi làm vậy chỉ vì tôi cho tôi nhưng đó cũng là thứ đã khiến tôi có cảm giác bất an mỗi khi có ai đó lớn tiếng một chút. Nó làm tôi nhớ đến những hình ảnh ấy, tôi sợ lắm!
Qua hai tuần sau, anh tôi nhận được một bức thư từ trường đại học Cutas. Nội dung của bức thư như sau:
“Xin chào bạn,
Chúng tôi rất vinh dự khi được một thiên tài như bạn chọn! Xin hãy tin tưởng chúng tôi, chúng tôi sẽ nguyện làm bước đệm để đưa bạn bước đến thành công!
Chúng tôi xin thông báo lịch trình xe chở học sinh:
Wealand: chín giờ sáng (9 giờ sáng)
Ori: mười một giờ sáng (11 giờ sáng)
Ulta: mười ba giờ chiều (13 giờ chiều)
Soluata: mười lăm giờ chiều.
Những bạn ở các vùng Wealand Ori và Ulta xin vui lòng đăng kí tại phòng làm việc để nhận phòng trong ký túc xá của mình.
Chúng tôi rất mong chờ bạn!
Xin cảm ơn!
Chắc bạn cũng hiểu cảm giác khi đạt được thứ gì đó mình muốn mà đúng không? Anh tôi cũng như vậy, khuôn mặt anh ấy tràn đầy sự vui sướng và nụ cười của anh đã biến mất từ hai tháng trước nay lại hiện rõ trên gương mặt điển trai ấy khiến tôi cũng vui lây.
Đến giờ tôi vẫn còn nhớ như in cảm giác ấy và giờ đây tôi là người thứ hai trong nhà được trường Custa chọn. Ôi tôi thích làm sao khi những tháng ngày tôi phải dành cả hàng giờ đồng hồ để giải những bài toán khó, những bài hóa nâng cao và những bài lý áp lực. Nó thật là xứng đáng với những công sức tôi đã bỏ ra, giờ đây ông bà và cha mẹ tôi cũng đã yên tâm để tôi tự lập. Bạn biết gì không? Lúc đó, lồng ngực tôi như muốn nổ tung vậy, trường đại học mà tôi hằng mong ước đã nhận tôi vào học. Tôi cứ ngỡ nó như là một giấc mơ vậy.
Vào tám giờ sáng, ông bà và cha mẹ của tôi đều đã dậy. Không chỉ vậy, thậm chí còn có cả những người hàn xóm khác đến tiễn tôi đi.
Ba tôi: Ráng học nha con! Ba mẹ sẽ luôn chờ con tại căn nhà này!
Mẹ tôi: Nếu trên đó có gì khó khăn hay mệt mỏi mà con không thể một mình chịu đựng được thì hãy viết thư cho ba mẹ nhé!
Tôi: Dạ
Mọi người thấy vậy cũng đến nói vài lời với tôi.
Cô Cáo: Con với anh con là niềm tự hào của cả làng chúng ta. Hãy ráng thành tài để giúp phát triển đất nước nhé!
Chú Sói: Có ai dám ức hiếp con thì cứ nói chú, chú sẵn sàng bắt xe lên cho người đó một bài học.
Nghe xong câu nói của chú Sói, mọi người cười phá lên. Ai ai cũng nở môi những nụ cười tựa như mùa xuân nó đẹp và lộng lẫy làm sao!
Ông Voi cũng là trưởng làng bước đến bên tôi, ông là người mà tôi yêu quý nhất vì từ nhỏ mỗi khi tôi bị ai đó bắt nạt ông luôn là người đứng ra bảo vệ tôi.
Ông Voi: Ông biết con là một thiên tài của đất nước nên con đừng chỉ giúp làng mà còn phải giúp nước nữa. Hãy là một công dân thật tốt nhé!
Thời gian trôi nhanh thật, một tiếng đã trôi qua, đó cũng là lúc tôi phải bước lên chiếc xe của trường. Đằng sau bóng lưng tôi giờ đây không còn là những tiếc cười nói vui tươi của mọi người nữa mà thay vào đó là những con mắt đỏ ngấn lệ, dù có kiềm nén thế nào thì những giọt lệ ấy cũng không ngừng rơi. Từng giọt từng giọt cứ rơi trên những gương mặt tự hào ấy, đây không phải là những giọt nước mắt đau khổ mà là giọt nước mắt tự hào. Hình ảnh ấy như nói với tôi rằng mình phải cố gắng học và thành công để không phụ lòng mọi người.
© Mỹ Tiên - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.


