Hạnh phúc trọn vẹn (Phần 2)
2016-02-19 01:00
Tác giả:
Đọc phần 1 tại đây.
Ngồi một mình trong căn phòng rộng lớn này, đảo mắt nhìn một lượt hành lang với ánh đèn lờ mờ, tôi có chút sợ hãi. Lấy hết can đảm bước nhanh vào thang máy. Khi xuống tầng G, thang máy mở ra, tôi giữ chặt túi xách bên mình định bước ra thì thù lù trước cửa một bóng người, tôi giật bắn mình, mở to mắt sợ hãi.
- Định dọa chết người đấy à?
Tôi gạt tay cậu ra ra, thở dốc rồi quát:
- Này, tôi mới là người hỏi cậu câu đấy đấy.
- Ơ, tôi định lên văn phòng lấy tập tài lệu để quên thôi mà, ở nhà tìm mãi không có nên mới lên công ty tìm đấy chứ. Giờ này cô mới tan làm à?
- Ờ, giờ mới xong việc.
- Muộn rồi, trời cũng mưa nữa. Để tôi đưa cô về!
Nói đoạn cậu ta kéo tôi ra ngoài. Xe cậu ta đậu trước cửa công ty, đẩy tôi vào xe mặc tôi có chống cự thế nào. Cậu ta vào xe với hai bên vai và tóc lấm tấm vài giọt nước mưa, đưa tay phẩy phẩy mái tóc, rồi nhận thấy tôi đang nhìn, cậu ta quay sang nhìn tôi:
- Sao? Bình thường đã đẹp trai rồi, hôm nay thấy tôi trong bộ dạng bị ướt mưa càng quyến rũ hơn đúng không.
Tôi sững lại vài giây sau câu nói của cậu ta, rồi bối rối đáp trả.
- Đừng có mà tự sướng, đi thôi!
- Đi ăn nhé, tôi biết quán này bán đồ Nhật cũng ngon lắm.
- Không, đưa tôi về nhà. Tôi không muốn ăn tối với cậu đâu!
- Cô tưởng tôi thích ăn tối với cô lắm chắc? Chẳng qua tôi không muốn ăn một mình, đưa cô đi cùng cho đỡ chán.
- Này, cậu không thể nói chuyện tử tế với tôi à?
Sau tối hôm đó, dường như tôi và Hữu Anh nói chuyện nhiều hơn. Ngoài công việc ra chúng tôi còn kể cho nhau nghe về sở thích, gia đình. Như những người bạn thực sự.

Thời gian trôi đi nhanh, những niềm vui dần khiến tôi quên anh cùng với tình yêu còn dang dở ấy. Hơn 1 năm không liên lạc, không hỏi han. Tôi coi đó như là một sự chấp nhận số phận. Rằng chúng tôi có duyên gặp gỡ, yêu thương nhau, nhưng không có phận để ở bên nhau suốt đời.
- Quyên, bác biết con vì thằng Phong nhà bác mà phải chịu nhiều tổn thương. Bác không có quyền bắt con phải tha thứ cho nó, nhưng con phải tha thứ cho bản thân mình, con không thể cứ dày vò mình mãi như vậy. Hơn một năm nay bác biết, Phong nó không liên lạc với con, mặc dù bác đã khuyên nó nhiều lần, nhưng nó nói muốn con hoàn toàn quên nó đi và sống thật tốt, muốn con có thể tìm được người tốt hơn mà sống hạnh phúc. Quyên, Phong nó sắp đón hai bác sang Mỹ rồi, việc mà bác không an tâm nhất khi ra đi chính là con, những tưởng bác có thể có một cô con dâu tốt như con, nhưng ai ngờ sự việc lại như thế này, âu cũng là số phận ông trời định đoạt. Con hãy rủ bỏ hết thương đau trong lòng mà thằng Phong mang lại đó, tìm được một người có thể vì con làm mọi chuyện, có thể đem lại hạnh phúc trọn vẹn cho con. Nhé?
Ngước mắt lên trời nhìn máy bay bay qua, tôi đưa tay lau giọt nước mắt đang chực rơi.
Gió biển khiến chiếc váy tôi bay nhẹ nhàng, hơi rùng mình vì lạnh. Tay giữ chiếc váy màu xanh nhẹ nhàng. Bất ngờ Hữu Anh đến, anh ấy lấy áo khoác mỏng của mình, dịu dàng quỳ xuống, thắt áo ngang eo cho tôi. Vẫn còn bất ngờ, anh ấy nhẹ nhàng vén những sợi sợi tóc đang tung bay ra phía sau.
Hữu Anh choàng qua vai tôi, kéo nhẹ tôi sát vào anh ấy. Phía đường chân trời, một khoảng lớn của biển đang được bao trùm bởi ánh nắng của hoàng hôn, hơn nửa mặt trời đã xuống. Thời điểm hai người ngồi bên nhau, bỏ lại tất cả những bộn bề toan tính của cuộc sống phía sau lưng, những ồn ào náo nhiệt đó được thay vào bởi sự tĩnh lặng, yên bình của hai tâm hồn nhỏ bé trước đại dương rộng lớn nó an yên như thế nào. Một thời khắc rất đẹp, như một bức tranh được vẽ kì công, tỉ mỉ đến từng chi tiết. Như một bản tình ca nhẹ nhàng khiến người nghe phải suy tư, hòa mình vào bản tình ca đó. Và tôi cũng không biết rằng, lúc đó trái tim mình đang đập thổn thức vì anh ấy.
Hữu Anh không hỏi, nhưng tôi bắt đầu kể. Hai đôi mắt đang nhìn về phía chân trời. Tôi đã nói rất nhiều, như đang kể lại câu chuyện của ai chứ không phải tôi vậy, nói một cách rành mạch. Hữu Anh chỉ yên lặng ngồi nghe. Rất lâu rồi tôi không có tâm trạng thoải mái như bây giờ, tôi trút hết buồn phiền trong gió, để gió thổi nó bay đi mất. Tôi không muốn vướng bận gì liên quan đến Phong nữa.

Mối quan hệ của chúng tôi ngày càng tiến triển tốt, Hữu Anh rất hay đến gia đình tôi chơi. Sống một mình, bố mẹ anh ấy ở thành phố khác, thỉnh thoảng mới đến thăm.
Hữu Anh đi cạnh bên tôi, chân trần trên cát, dưới ánh hoàng hôn. Tất cả đều yên bình, nhưng rồi Hữu Anh phá vỡ không khí đó, anh ấy lên tiếng:
- Anh muốn nói với em điều này, anh không muốn giấu em nữa.
- Chuyện gì? – bước chân tôi dừng lại, nhìn anh ấy.
- Thực ra, phó giám đốc sắp về hưu, anh là người được công ty mẹ chuyển xuống vị trí ấy. Nhưng vì muốn các nhân viên khác thừa nhận năng lực của mình, anh mới bắt đầu từ vị trí này. Anh đã xin cấp trên thêm 2 năm để chứng minh thực lực của mình, để các đồng nghiệp công nhận. Thời hạn đó sắp hết, anh vào công ty cũng đã hơn 1 năm rưỡi, sắp tới sẽ nhận chức phó giám đốc công ty. Anh muốn em biết trước, để em không bất ngờ. Không phải anh lừa dối em, nhưng vì bất đắc dĩ anh mới giấu em lâu như vậy.
Tôi thật sự bất ngờ, tạm thời không thể nói lên được điều gì, cứ thế tôi nhìn anh.
- Có thể em không biết, nhưng tất cả những gì anh làm đều trong dự tính của anh, ngoài em.
Hai tay ôm lấy gương mặt tôi, dịu dàng khẽ nói “Anh yêu em”. Anh ôm tôi vào lòng. Dường như mọi buồn đau còn sót lại đã biến mất hoàn toàn trong vòng tay anh.
Anh nhẹ nhàng đặt lên môi tôi một nụ hôn, ấm áp. Cả thế giới như dừng lại ở phút giây đó để biết rằng tôi đang hạnh phúc lắm, hạnh phúc trọn vẹn mà tôi đang chờ đợi. Khoảnh khắc anh thừa nhận tình cảm của mình, tôi cũng nhận ra mình yêu anh từ lúc nào không hay, dường như chỉ chờ đợi anh nói ra mà đồng ý. Mọi vết thương trong lòng đã được anh làm lành lại sau những tháng ngày bên nhau. Tôi đã không nghĩ đến giây phút này trước đó, nhưng tôi đã biết một điều. Mình thực sự hạnh phúc!
Khi một chiếc lá vàng rụng xuống, tôi đã mải miết tiếc nối chiếc lá ấy mà không hề biết rằng, một mầm non khác đang mọc lên. Tôi đã mãi hoài niệm về quá khứ, không hy vọng về một hạnh phúc với một người mới. Kỉ niệm vẫn mãi là kỉ niệm, không thể ấp ôm mãi kỉ niệm mà sống được. Cái gì đến cũng sẽ đến, cái gì không thuộc về mình thì dù có níu giữ nó trong tay, rồi một ngày nó cũng ra đi, về nơi mà nó vốn thuộc về.
Phong gắn liền với thanh xuân, sau Phong là sự trưởng thành. Hữu Anh là hiện tại, sau Hữu Anh là hạnh phúc trọn vẹn…
Hết!
© Dưa Hấu – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Viết tuổi thơ lên cây
Ngày xưa của chúng mình Viết tuổi thơ lên cây Từng cái tên nắn nót Ở đó theo tháng ngày
Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?
Đứng trước những lời nói tưởng chừng chỉ muốn tốt cho bạn, hay là một câu nói bông đùa,.... nhưng thật sự có phải như vậy hay không? Ý nghĩa thật sự đằng sau những lời nói đó là gì? Ngày nay, có rất nhiều vụ tự tử xảy ra đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng có lẽ họ đều đang gặp rất nhiều áp lực. Và điều quan trọng hơn hết, họ có yêu bản thân mình không? Bạn ạ! Mạng sống thật sự rất quý giá! Hãy trân trọng nó. Hãy yêu lấy bản thân mình, bạn luôn xứng đáng nhận được tình yêu và trước hết hãy mở rộng lòng tự ôm lấy chính mình, vỗ về bảo vệ nó khỏi những điều tiêu cực.
Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)
Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.
Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi
Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.
Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?
Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.
Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?
Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.
Chậm một nhịp yêu (Phần 2)
Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:
Hằng số của thanh xuân
Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?
Sẽ nhớ những gì anh nói
'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'
Cánh hoa không lời
Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.



