Hạnh phúc khi nhìn thấy mưa bay
2022-02-04 01:30
Tác giả:
Bảoo
blogradio.vn - Ngắm mưa bay mà trong lòng bâng khuâng đến lạ. Lúc trời thôi mưa thì những điều đã qua cuối cùng chỉ còn là ký ức. Nhưng nó mang vẻ đẹp của thời gian, gợi lại một thời tôi đã yêu.
***
Một ngày mới ở Sài Gòn lại bắt đầu bằng thanh âm của tiếng mưa rơi trên mái hiên nhà. Tôi vội vã bật dậy khỏi chiếc giường ấm áp sau vài lần lười nhác tắt báo thức đồng hồ.
Cứ theo thói quen hằng ngày của một người thường xuyên dậy trễ, tôi vội vàng vệ sinh cá nhân, mặc lên mình bộ đồng phục sao cho tươm tất nhất có thể rồi chuẩn bị đến trường. Bỗng tôi chợt nhận ra một điều, đây đang là mùa hè và hôm nay tôi được nghỉ. Không khỏi hụt hẫng về của bản thân, tôi tự trách mình sao lại có thể lơ đễnh đến thế. Ấy vậy mà vui, đã lâu rồi tôi mới lại có được cái cảm giác chuẩn bị đến trường như vậy.
Chợt trong khoảnh khắc ấy, ký ức ùa về trong tâm trí, tôi nhớ lại thời mình còn yêu xa, ngày tôi biết anh cũng là vào một ngày mưa. Nói là yêu xa thế thôi, chứ thật ra tôi và anh học chung trường nhưng khác lớp. Đối với tôi, “xa” ở đây chính là khoảng cách dãy hành lang từ lớp tôi đến lớp của anh.
Thuở đầu quen biết, chúng tôi cứ hay bị đám bạn bắt gặp khi thường xuyên đi cùng nhau. Chúng nó trêu chọc tôi hoài thôi, tuy có ngại ngùng ấy mà tôi lại thích cái cảm giác đó. Chẳng biết vì sao nhưng tôi cũng chẳng muốn đi tìm nguyên nhân, cứ vậy mà mặc sức vui đùa, càng nép mình gần hơn mỗi khi đi bên cạnh anh, cốt để chọc cho lũ bạn phải càng ganh tị hơn.
Chúng tôi trò chuyện với nhau suốt cả ngày. Thời gian rảnh rỗi, có cơ hội thì cả hai đều chẳng ngại gặp nhau, còn không thì vẫn nhắn tin qua lại đều đều. Chúng tôi hợp cạ với nhau đến mức có thể chia sẻ bất kì điều gì mà mình đang phiền muộn trước đó.
Tôi ấn tượng nhất khi anh bảo mình thích khung cảnh bình yên của biển cả. Cái nắng ở đấy nhuộm vàng bãi cát, những cơn gió mang đậm mùi muối biển lướt trên da thịt, để lại cái rin rít rất riêng mà chỉ gió ở đây mới có. Bằng sự ngây ngô và hay mơ mộng của tuổi trẻ, tôi và anh vẽ ra hàng ngàn những viễn cảnh hạnh phúc khác nhau. Dẫu không chắc những điều đó có thể thành sự thật hay chỉ là một lời nói suông, nhưng ngay thời điểm ấy, tôi mơ hồ đã có niềm tin và hy vọng vào một tương lai đẹp như vậy.
Ở bên anh, trong tôi sinh ra nhiều cảm xúc mới mẻ: Biết thương, biết nhớ, biết giận hờn. Những điều mình không ngờ đến cũng đã xảy ra trong tâm hồn trơ trọi này.
Một con người thật đặc biệt giữa hàng ngàn con người khác, nhẹ nhàng rót vào lòng tôi cái ấm áp của nắng vàng trên cát, reo lên lời thầm thì của biển xa. Tất cả đẹp như một giấc chiêm bao. Cũng có lúc, tôi đã xem anh chính là động lực để cố gắng học tập, trau chuốt bản thân hơn có thể để xứng đôi cùng anh. Bởi lẽ rằng thanh xuân của tôi chính là anh, chứ không một ai khác.
Ấy vậy mà, cuộc vui nào rồi cũng tàn, tôi và anh rốt cuộc cũng không thể bền lâu như tương lai mà hai đứa vẽ ra. Tôi cũng chẳng thể nghĩ ra một lý do chính đáng cho sự kết thúc của cuộc tình giữa hai đứa. Chỉ biết rằng, vào một ngày tôi và anh nói lời xa nhau. Có thể do những điểm bất đồng quan điểm giữa hai người, hoặc những hiểu lầm không thể hóa giải hay chỉ đơn giản là đã hết yêu rồi.
Dù vậy, đến khi tôi ngồi viết lại những dòng tâm sự này, cảm xúc đã khác trước nhiều. Không còn là sự oán trách hay cố gắng đi tìm một lý do nào nữa. Có duyên gặp nhau trong đời, nhưng có thể giữ được nhau bao lâu lại là chuyện khác. Dẫu biết rằng thanh xuân một thời đó chỉ là thoáng qua, nhưng lại đẹp và khó quên biết nhường nào.
Ngắm mưa bay mà trong lòng bâng khuâng đến lạ. Lúc trời thôi mưa thì những điều đã qua cuối cùng chỉ còn là ký ức. Nhưng nó mang vẻ đẹp của thời gian, gợi lại một thời tôi đã yêu.
© Bảoo - blogradio.vn
Xem thêm: Bước qua một quá khứ rất đau
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.





