Hạnh phúc của tôi là những chuyến đi xa
2016-04-15 07:00
Tác giả:
Cứ mỗi tháng tư về lại đem cho con người ta thật nhiều cảm xúc. Có người thì bâng khuâng, có người thì rạo rực, có người thì chống chếnh như muốn uống hết men say của đất trời…
Tháng tư tựa như một bản tình ca làm nhiều người mê đắm. Tháng tình ca ấy làm ai cũng buông những cảm xúc về Hà Nội, về những hàng hoa bách hợp trắng muốt tinh khôi, hay về hoa xoan, hoa ban còn đọng lại của tháng ba. Cũng là một cô gái dành cho Hà Nội tình yêu khá lớn, nhưng tôi lại trải lòng tháng tư ở những vùng đất lạ.
Những ngày tháng rời trường đại học. Tôi cũng đã tìm kiếm cho mình một công việc văn phòng nhàn nhã. Sáng đi tối về với những bộ váy áo điệu đà. Ấy vậy mà đã có thời gian tôi cảm nhận được cuộc sống văn phòng phức tạp nhiều hơn tôi tưởng, không phải toàn tiếng cười và những bài kiểm tra như những ngày ngồi trên giảng đường. Có đi làm mới thấy, một ngày trôi qua thật nhanh và có phần tẻ nhạt. Sáng làm, trưa ăn qua loa, chiều lại làm, đến lúc đi về thì đã mệt lắm rồi chỉ muốn nghỉ ngơi thôi. Cảm tưởng một ngày của mình chỉ có hai màu, màu tường vôi của văn phòng và màu tường vôi của phòng mình.
Không còn những phút ngồi ngẩn ngơ bên cửa sổ lớp học. Đi làm thật mệt và khó, nhưng rồi cũng phải biết tìm niềm vui trong công việc và tự cổ vũ tinh thần mình thôi. Cố gắng đến khi mà dường như mình không thể tiếp tục, tôi rời bỏ và nhận ra cuộc đời quả không vuông vắn như lời mẹ dặn, không phải mọi sự cố gắng đều được trả công xứng đáng. Tôi khóc, những giọt nước mắt không tràn được ra long lanh như sương trên lá mà cứ nấc nghẹn trong lòng.

Và rồi tôi tìm được niềm vui ở một phương trời khác. Những chuyến đi về với dân với bản cho tôi nhiều cảm nhận và trải nghiệm, nó mang cho tôi cảm giác mình đang sống có ích. Cho đến thời điểm hiện tại tôi cũng đã đặt chân được đến 30 tỉnh của đất nước hình chữ S thân thương. Tuy chưa phải nhiều nhưng con bé tưởng là chỉ quanh quẩn văn phòng như tôi cũng đã được nếm cái nắng gió đường đất lầy lội xe không thể vào phải đi bộ nửa ngày trời của vùng biên giới Lào, biên giới Trung Quốc nơi địa đầu đất nước. Được nếm cái vị hoang sơ nguy hiểm của một bên là núi một bên là vực, được nếm cái lạnh cắt da của các tỉnh miền núi phía bắc hay cái nắng đổ đầu làm người ta đen nhẻm của đất nước Campuchia. Nếm cái vẻ lãng mạn của Huế, vẻ mát lành của Đà Nẵng, vẻ hùng vĩ mây trời của Hà Giang xinh đẹp, vẻ nhộn nhịp trẻ trung của Sài Gòn năng động hay cả cái nắng gió làm say hồn người của vùng Tây Nguyên đất đỏ. Được đến nơi mênh mông đồng lúa ruộng bậc thang hay những nơi bạt ngàn cải trắng, đến những nơi không có điện, không có sóng điện thoại, trẻ em không đủ quần áo mặc, bắt con luỵ trong gốc cây khô luộc ăn mà thương rơi nước mắt.....đất nước mình thân thương quá đỗi.
Thực sự ở những năm tháng tuổi thanh xuân này, tôi chưa bao giờ thấy hối hận khi đi cả, dù có những lần say xe lăn lóc. Tôi vẫn luôn nghĩ khi còn đi được hãy đi, đi như chưa bao giờ được đi. Đi để thấy cuộc đời này tươi đẹp hơn nhiều chứ không chỉ quẩn quanh những bàn phím, tính toán, bon chen, ích kỷ cá nhân. Đi để thấy cái tôi của mình nhỏ lại. Ai cần sẽ chờ đợi mình và ủng hộ mình từ phía sau. Và đặc biệt mỗi chuyến đi tôi thường chụp rất nhiều ảnh, có thể không phải cái nào cũng đẹp mê li hay lung linh. Giá trị của một bức ảnh đôi khi không phải vì được thực hiện bởi một phó nháy chuyên nghiệp hay được chụp bằng chiếc máy ảnh đắt tiền mà nằm ở chính thời điểm được ghi lại đã đi qua và chẳng thể lấy lại được đó.

Cái ba lô sau những chuyến đi công tác đặt xuống thềm nhà, tôi đã cảm nhận ít nhiều những điều trong cuộc sống, tự đối diện với biết bao là suy nghĩ. Hóa ra những chuyến đi đem lại cho con người ta nhiều cảm xúc lạ và bất ngờ hơn là niềm phấn khởi khi được đến thăm một vùng đất mới. Có những chuyến đi không phải để đến với một cái đích nhất định mà còn tự trưởng thành, lớn lên, tự khám phá chính mình trong cái xoay chuyển liên tục của đất trời.
Cái cảm giác sắp xa nhà để bắt đầu một chuyến đi luôn hồi hộp, cái cảm giác ngày trở về cũng thật háo hức. Không ở nơi đâu ta tìm được sự thanh thản và cảm giác ấm cúng được chở che như ở dưới mái nhà thân yêu của mình. Ở đó ta không còn cảm thấy chênh vênh nữa. Đi không phải chỉ để làm việc, thử thách hay khám phá chính mình, đi còn là để trân trọng những giây phút bình yên bên cạnh người thân, để lại được cười hồn nhiên, ngủ ngon lành. Chợt tôi thèm được trở về thị xã nhỏ bé của mình với bữa cơm có mẹ ngồi bên, với những đòi hỏi chỉ có người thương yêu ta chân thành có thể chiều được.
Sau cùng tôi chỉ muốn mượn lời của Trịnh Công Sơn để nói về những chuyến đi "Nếu chưa bao giờ đi, chưa bao giờ sống qua nhiều nơi, sống qua những ngày mưa ngày nắng trên những vùng đất khác nhau, chưa bao giờ nhìn sâu vào bên sau của con người thì hẳn mới còn đua đòi vào những hời hợt nhạt nhẽo của đời sống".
© Quỳnh Chi – blogradio.vn
Có thể bạn quan tâm: Để cuộc sống là hành trình của những nụ cười
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.
Bên kia thế giới
"Bên kia thế giới", hóa ra chỉ đơn giản là phía bên kia của sự tuyệt vọng. Nó là ranh giới khi con người ta dám dũng cảm bước qua cái kén chật hẹp của sự cô đơn, bước qua những ngày tháng tồn tại vô nghĩa, để đón nhận một tia hy vọng đang mỉm cười chờ đợi ở bên kia đường. Cô gái ấy đã thức dậy từ cơn hôn mê của thể xác, còn tôi, cũng vừa bừng tỉnh khỏi cơn hôn mê của chính tâm hồn mình.






