Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hai bàn tay lại đan vào nhau

2016-11-07 01:15

Tác giả:


blogradio.vn - Nỗi trông mong lấp lánh từ những chiếc đèn lồng. Sáu tháng ở sau lưng, lần đầu tiên xa nhau như thế, em quay mặt vào bức tường vàng màu đã ngả, nghĩ đến đêm mai, dưới những ngọn đèn lấp lánh của phố khuya, hai bàn tay lại đan vào nhau đi qua vài con hẻm nhỏ…

***

Chiều mùa thu, trên phố vẫn có đôi ba cặp vợ chồng sắp cưới điểm trang lộng lẫy ghé đầu bên nhau để ghi lại những phút giây quý giá nhất của đời người. Mấy người thợ ảnh chạy đi chạy lại, gái trai trên đường kẻ thẹn thùng, người mơ ước. Những dãy nhà nghiêng mái dõi theo tình yêu lung linh phố nhỏ.

Hội An mùa thu hiền lành như cô bán nước chè ở góc chợ Vải. Ai ngang qua đó, thương cái hương vị quê hương thì ghé lại “nốc” một hơi cho thiệt đã, thư thả thì ngồi với nhau chút ít nghe chuyện mớ rau con cá. Cô bán nước cười thật lành, vẫn thường dành tặng một ánh mắt trìu mến cho mấy cô cậu gái trai trẻ tuổi biết thưởng thức nước chè xanh, chan chát mà đậm đà.

Hội An cũng hiền như con tò he bằng đất nung, từ làng Thanh Hà mà mang đi Nam đi Bắc, mang ra tận châu Úc, châu Âu. Cái con tò he ấy, đúng là đã hiền như…cục đất, nhưng người nghệ nhân còn tài ba vẽ những nét mặt hồn nhiên, 12 con giáp của văn hóa xứ mình, ngây ngô như nụ cười đứa trẻ. Chiều ra dọc sông Hoài, thổi con tò he kêu “tu tu” lẫn vào trong gió, sao tìm được yên bình nào khác hơn?

Em lớn lên ở Hội An. Cũng bởi một chiều thu va phải anh giữa phố cổ hiền lành mà quen anh, mà yêu anh, và rồi xa anh thương nhớ. Hôm đầu em gặp anh, trận cãi vã làm cả con hẻm sùng sục cơn lửa giận. Em mải mê ngoái đầu nhìn cô dâu chú rể ghé đầu kề vai, chiếc xe đạp đâm sầm vào anh, một chàng trai miền Bắc.

- Cô này, chạy xe mắt mũi trông đi đâu thế?

- Đường có mỗi anh với tôi, sao thấy không né, la cái chi?

- Này cô xem, phố đi bộ mà sao cô chạy xe ẩu vậy hả? Chân tôi bị trật rồi đấy.

- Để tôi coi, chân anh răng rồi? Bất quá, tôi xin lỗi, trưa nay mời cơm, được chửa anh công tử miền Bắc?

- Con gái gì đâu… Để tôi coi cơm cô nấu ra làm sao.

 Tình yêu cũng dịu dàng như khúc hát ru

Ngày ấy, lẽ ra em đã xin lỗi anh ngay câu nói đầu tiên. Chỉ tại anh la toáng lên làm em rướn gân cổ lên mà đôi mà co cho bằng hơn mới chịu được. May sao anh cũng là một chàng trai Bắc hiền lành. Và may sao, nhờ bữa cơm bình dị với cá Cù Lao, với rau Trà Quế, thêm mấy cái bánh khoai thơm nức mà anh bằng lòng cùng em trên con phố ấy.

Thương em, anh chuyển công tác vào Hội An. Nhà anh ở phố Lê Lợi, nhà em ở phố Bạch Đằng, mình tìm gặp nhau chỉ cần băng qua hai con hẻm nhỏ. Anh bận tối ngày với tài liệu văn hóa, em chỉ cặm cụi với vải vóc và chút ít vòng vành làm đồ lưu niệm cho người tứ xứ về đây. Đêm đêm viết lách vài điều góp nhặt được từ câu chuyện bán buôn, từ những cuộc gặp gỡ với người dưng kẻ lạ. Anh hay qua thăm em mỗi chiều nắng tắt. Lần nào qua anh cũng ngấp nghé bên ô cửa, chẳng thèm gọi em tiếng nào, cứ đứng đung đưa mấy cái lồng đèn, đợi khi nào em nhận ra anh thì thôi. Chiều như thế, anh dắt tay em đi dọc mấy con đường. Em mặc chiếc váy lụa dịu dàng, đầu vấn chiếc khăn voan bay bay trong gió, tay luồn vào tay anh như nắm lấy cả thế giới cho riêng mình. Hai đứa mua mấy cái bánh chuối ở gần chùa Cầu, vừa ăn vừa say sưa kể chuyện một ngày của nhau…

Cuối tháng Mười, anh bảo phải ra Hà Nội ít hôm. Anh về thăm nhà, rồi còn kí hợp đồng với khách hàng ngoài ấy. Hai hôm rồi tối nào anh cũng gọi cho em. Giọng anh lành lạnh không khí Hà Nội, còn hỏi em có thích Hồ Tây không.

- Chị Linh ơi, có nhà không?

- Ừ, ai đấy?

- Em Quân đây, em vào được không?

- Ủa, Quân, sao vào Hội An không báo cho chị hay? Đà Nẵng - không chấp nhận được một nhà báo có tư tưởng quái lạ như em hả?

- Ôi, chị sai bét, Đà Nẵng đã quen với cái quái lạ đó của em nên bây giờ em tiếp tục đi “nhân giống” này.

- Cái thằng này, nói coi đang làm gì ở Hội An, chị là chị nhất quyết không cho mi chụp ảnh cưới ở đây đâu nghe!

- Còn lâu, em đi làm mấy sự kiện trong này thôi. Sếp giao thế, em sướng quá xách vali vào ở hẳn, chị cho em tá túc mấy hôm. Đừng có mà kêu nhà chật, em chỉ cần mỗi một cái ghế xếp, miễn là được nằm trong phố, nằm co em cũng nằm.

- Gớm hĩ, ừ, chị còn phòng đấy, nhưng mỗi sáng phải dậy sớm mở cửa kê hàng giúp chị. Buổi tối rỗi giúp chị bán hàng, không nói được tiếng Anh thì cứ múa tay múa chân nhiệt tình vào, chị trừ tất cả vào tiền phòng, ăn uống chị khuyến mãi Được chưa?

- Chị vẫn cứ tính toán thế. Bảo sao đến giờ còn chưa ai rước…

- Nói gì đấy?

- Có gì đâu…

 Tình yêu cũng dịu dàng như khúc hát ru

Quân nó đi cả ngày, lâu lâu chạy về ríu rít mấy câu rồi lại chạy đi. Nhà báo trẻ mà, nhiệt huyết và năng lượng còn đầy ắp, bất cứ khi nào cũng có khao khát được giải phóng. Những sáng gần đây Quân giúp em khiêng hộ mấy tấm ván cửa, buổi trưa về còn nịnh bợ bà chị họ khó tính bằng mấy trái bắp luộc. Nó bảo rất thích có chị gái. Và hình như nó yêu phố lắm. Gần giữa đêm còn vác máy ảnh đi lang thang dưới những mái nhà. Đêm mai nó về lại Đà Nẵng. Ngày mai cũng là ngày anh từ Hà Nội bay vào Hội An. Anh bảo anh có quà Hà Nội. Chắc anh cũng có nhiều câu chuyện muốn kể với em. Em háo hức cả đêm nay, không phải vì đợi anh mang quà về, mà đợi chút ấm áp đã mấy ngày loãng dần bởi khoảng cách không gian…

- Sao còn chưa ngủ? Lúc nãy bảo dạo sông Hoài với em thì không đi.

- Chị bận.

- Ờ, chị đang yêu đó à?

- Sao biết?

- Sao em không thấy người đó?

- Đi công tác rồi, nhưng sẽ sớm về.

- Chị hạnh phúc không?

- Có chứ. Chị cũng xứng đáng được như thế mà, phải không?

- Phải, nhưng chị xinh đẹp của em à, không có thứ gì mong manh bằng hạnh phúc đâu. Chị phải mạnh mẽ, như thế này và nhiều hơn thế này nữa.

- Đừng quá lo lắng, hạnh phúc đang ở rất gần chị, em không tưởng tượng được đâu.

- Ờ…

Hội An dịu dàng như một khúc hát ru. Nỗi trông mong lấp lánh từ những chiếc đèn lồng. Sáu tháng ở sau lưng, lần đầu tiên xa nhau như thế, em quay mặt vào bức tường vàng màu đã ngả, nghĩ đến đêm mai, dưới những ngọn đèn lấp lánh của phố khuya, hai bàn tay lại đan vào nhau đi qua vài con hẻm nhỏ…

© Dz Phương – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?

Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?

Đứng trước những lời nói tưởng chừng chỉ muốn tốt cho bạn, hay là một câu nói bông đùa,.... nhưng thật sự có phải như vậy hay không? Ý nghĩa thật sự đằng sau những lời nói đó là gì? Ngày nay, có rất nhiều vụ tự tử xảy ra đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng có lẽ họ đều đang gặp rất nhiều áp lực. Và điều quan trọng hơn hết, họ có yêu bản thân mình không? Bạn ạ! Mạng sống thật sự rất quý giá! Hãy trân trọng nó. Hãy yêu lấy bản thân mình, bạn luôn xứng đáng nhận được tình yêu và trước hết hãy mở rộng lòng tự ôm lấy chính mình, vỗ về bảo vệ nó khỏi những điều tiêu cực.

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:

Hằng số của thanh xuân

Hằng số của thanh xuân

Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?

Sẽ nhớ những gì anh nói

Sẽ nhớ những gì anh nói

'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'

Cánh hoa không lời

Cánh hoa không lời

Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.

Nhà

Nhà

Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.

back to top