Hai bàn tay lại đan vào nhau
2016-11-07 01:15
Tác giả:
Chiều mùa thu, trên phố vẫn có đôi ba cặp vợ chồng sắp cưới điểm trang lộng lẫy ghé đầu bên nhau để ghi lại những phút giây quý giá nhất của đời người. Mấy người thợ ảnh chạy đi chạy lại, gái trai trên đường kẻ thẹn thùng, người mơ ước. Những dãy nhà nghiêng mái dõi theo tình yêu lung linh phố nhỏ.
Hội An mùa thu hiền lành như cô bán nước chè ở góc chợ Vải. Ai ngang qua đó, thương cái hương vị quê hương thì ghé lại “nốc” một hơi cho thiệt đã, thư thả thì ngồi với nhau chút ít nghe chuyện mớ rau con cá. Cô bán nước cười thật lành, vẫn thường dành tặng một ánh mắt trìu mến cho mấy cô cậu gái trai trẻ tuổi biết thưởng thức nước chè xanh, chan chát mà đậm đà.
Hội An cũng hiền như con tò he bằng đất nung, từ làng Thanh Hà mà mang đi Nam đi Bắc, mang ra tận châu Úc, châu Âu. Cái con tò he ấy, đúng là đã hiền như…cục đất, nhưng người nghệ nhân còn tài ba vẽ những nét mặt hồn nhiên, 12 con giáp của văn hóa xứ mình, ngây ngô như nụ cười đứa trẻ. Chiều ra dọc sông Hoài, thổi con tò he kêu “tu tu” lẫn vào trong gió, sao tìm được yên bình nào khác hơn?
Em lớn lên ở Hội An. Cũng bởi một chiều thu va phải anh giữa phố cổ hiền lành mà quen anh, mà yêu anh, và rồi xa anh thương nhớ. Hôm đầu em gặp anh, trận cãi vã làm cả con hẻm sùng sục cơn lửa giận. Em mải mê ngoái đầu nhìn cô dâu chú rể ghé đầu kề vai, chiếc xe đạp đâm sầm vào anh, một chàng trai miền Bắc.
- Cô này, chạy xe mắt mũi trông đi đâu thế?
- Đường có mỗi anh với tôi, sao thấy không né, la cái chi?
- Này cô xem, phố đi bộ mà sao cô chạy xe ẩu vậy hả? Chân tôi bị trật rồi đấy.
- Để tôi coi, chân anh răng rồi? Bất quá, tôi xin lỗi, trưa nay mời cơm, được chửa anh công tử miền Bắc?
- Con gái gì đâu… Để tôi coi cơm cô nấu ra làm sao.

Ngày ấy, lẽ ra em đã xin lỗi anh ngay câu nói đầu tiên. Chỉ tại anh la toáng lên làm em rướn gân cổ lên mà đôi mà co cho bằng hơn mới chịu được. May sao anh cũng là một chàng trai Bắc hiền lành. Và may sao, nhờ bữa cơm bình dị với cá Cù Lao, với rau Trà Quế, thêm mấy cái bánh khoai thơm nức mà anh bằng lòng cùng em trên con phố ấy.
Thương em, anh chuyển công tác vào Hội An. Nhà anh ở phố Lê Lợi, nhà em ở phố Bạch Đằng, mình tìm gặp nhau chỉ cần băng qua hai con hẻm nhỏ. Anh bận tối ngày với tài liệu văn hóa, em chỉ cặm cụi với vải vóc và chút ít vòng vành làm đồ lưu niệm cho người tứ xứ về đây. Đêm đêm viết lách vài điều góp nhặt được từ câu chuyện bán buôn, từ những cuộc gặp gỡ với người dưng kẻ lạ. Anh hay qua thăm em mỗi chiều nắng tắt. Lần nào qua anh cũng ngấp nghé bên ô cửa, chẳng thèm gọi em tiếng nào, cứ đứng đung đưa mấy cái lồng đèn, đợi khi nào em nhận ra anh thì thôi. Chiều như thế, anh dắt tay em đi dọc mấy con đường. Em mặc chiếc váy lụa dịu dàng, đầu vấn chiếc khăn voan bay bay trong gió, tay luồn vào tay anh như nắm lấy cả thế giới cho riêng mình. Hai đứa mua mấy cái bánh chuối ở gần chùa Cầu, vừa ăn vừa say sưa kể chuyện một ngày của nhau…
Cuối tháng Mười, anh bảo phải ra Hà Nội ít hôm. Anh về thăm nhà, rồi còn kí hợp đồng với khách hàng ngoài ấy. Hai hôm rồi tối nào anh cũng gọi cho em. Giọng anh lành lạnh không khí Hà Nội, còn hỏi em có thích Hồ Tây không.
- Chị Linh ơi, có nhà không?
- Ừ, ai đấy?
- Em Quân đây, em vào được không?
- Ủa, Quân, sao vào Hội An không báo cho chị hay? Đà Nẵng - không chấp nhận được một nhà báo có tư tưởng quái lạ như em hả?
- Ôi, chị sai bét, Đà Nẵng đã quen với cái quái lạ đó của em nên bây giờ em tiếp tục đi “nhân giống” này.
- Cái thằng này, nói coi đang làm gì ở Hội An, chị là chị nhất quyết không cho mi chụp ảnh cưới ở đây đâu nghe!
- Còn lâu, em đi làm mấy sự kiện trong này thôi. Sếp giao thế, em sướng quá xách vali vào ở hẳn, chị cho em tá túc mấy hôm. Đừng có mà kêu nhà chật, em chỉ cần mỗi một cái ghế xếp, miễn là được nằm trong phố, nằm co em cũng nằm.
- Gớm hĩ, ừ, chị còn phòng đấy, nhưng mỗi sáng phải dậy sớm mở cửa kê hàng giúp chị. Buổi tối rỗi giúp chị bán hàng, không nói được tiếng Anh thì cứ múa tay múa chân nhiệt tình vào, chị trừ tất cả vào tiền phòng, ăn uống chị khuyến mãi Được chưa?
- Chị vẫn cứ tính toán thế. Bảo sao đến giờ còn chưa ai rước…
- Nói gì đấy?
- Có gì đâu…

Quân nó đi cả ngày, lâu lâu chạy về ríu rít mấy câu rồi lại chạy đi. Nhà báo trẻ mà, nhiệt huyết và năng lượng còn đầy ắp, bất cứ khi nào cũng có khao khát được giải phóng. Những sáng gần đây Quân giúp em khiêng hộ mấy tấm ván cửa, buổi trưa về còn nịnh bợ bà chị họ khó tính bằng mấy trái bắp luộc. Nó bảo rất thích có chị gái. Và hình như nó yêu phố lắm. Gần giữa đêm còn vác máy ảnh đi lang thang dưới những mái nhà. Đêm mai nó về lại Đà Nẵng. Ngày mai cũng là ngày anh từ Hà Nội bay vào Hội An. Anh bảo anh có quà Hà Nội. Chắc anh cũng có nhiều câu chuyện muốn kể với em. Em háo hức cả đêm nay, không phải vì đợi anh mang quà về, mà đợi chút ấm áp đã mấy ngày loãng dần bởi khoảng cách không gian…
- Sao còn chưa ngủ? Lúc nãy bảo dạo sông Hoài với em thì không đi.
- Chị bận.
- Ờ, chị đang yêu đó à?
- Sao biết?
- Sao em không thấy người đó?
- Đi công tác rồi, nhưng sẽ sớm về.
- Chị hạnh phúc không?
- Có chứ. Chị cũng xứng đáng được như thế mà, phải không?
- Phải, nhưng chị xinh đẹp của em à, không có thứ gì mong manh bằng hạnh phúc đâu. Chị phải mạnh mẽ, như thế này và nhiều hơn thế này nữa.
- Đừng quá lo lắng, hạnh phúc đang ở rất gần chị, em không tưởng tượng được đâu.
- Ờ…
Hội An dịu dàng như một khúc hát ru. Nỗi trông mong lấp lánh từ những chiếc đèn lồng. Sáu tháng ở sau lưng, lần đầu tiên xa nhau như thế, em quay mặt vào bức tường vàng màu đã ngả, nghĩ đến đêm mai, dưới những ngọn đèn lấp lánh của phố khuya, hai bàn tay lại đan vào nhau đi qua vài con hẻm nhỏ…
© Dz Phương – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thế giới song song của tuổi 17
Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Những người không giàu_Phần 1
Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.
Hương vị bình yên
Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.







