Gọi về hoa mua
2017-07-16 01:20
Tác giả:
Hè về, trong cái chói chang của nắng, điệu nhạc râm ran của ve, màu đỏ ngợp trời của chùm phượng vĩ, ta lại gặp vô vàn sắc tím nhớ thương. Là cánh bằng lăng tím ngắt, thủy chung; là bông giấy tím nhạt dịu dàng; là hoa sim tím rịm rừng chiều,... và còn là những bông mua tím biếc dẫn lối ta về cái ngày xửa ngày xưa đong đầy kỉ niệm.
Lớn lên, tôi mới biết hoa mua là biểu tượng cho vẻ đẹp hoang dại, trầm lắng và thủy chung. Suốt một thời tuổi thơ, tôi chỉ biết hoa mua đơn giản là loài hoa của một thời chăn bò, cắt cỏ, của những kỉ niệm ăm ắp xanh nguyên. Những trưa hè hanh hao, tôi cùng cái Hồng đội nắng rong ruổi khắp triền đồi chỉ để được đắm đuối nhìn những bông mua với sắc tím huyền diệu. Những bãi hoa mua hoặc nối liền, hoặc cách quãng trải dài như tấm thảm biêng biếc, trông đến hút tầm mắt. Khi nắng chiều buông xuống, lúc đàn bò đang đủng đỉnh gặm cỏ dưới chân đồi chờ được dẫn về chuồng, lúc tôi đã hoàn thành nhiệm vụ kiếm một bó củi khô to tướng giúp mẹ thì chẳng thể nào bỏ qua khoảnh khắc cùng với đám trẻ trong xóm tìm bẻ những thân mua to và thẳng tắp, cứ thế bóc lớp vỏ phía ngoài rồi thưởng thức phần lõi mềm, vị chua, thanh mát bên trong, xem như là món lót dạ trước bữa cơm chiều của mẹ.

Cánh hoa tím biếc, nhụy hoa lấm tấm vàng. Tất cả hài hòa, đồng điệu trong vẻ đẹp tươi mới, dịu nhẹ. Hoa mua chẳng lộng lẫy, kiêu sa như một số loài hoa tôi từng gặp, vẻ đẹp của chúng mộc mạc tựa người con gái quê tôi kín đáo mà sâu sắc. Một sáng mùa hè, sau cơn mưa rào bất chợt, đứng lưng chừng đồi thu cả vào mắt mình là làng quê yêu dấu. Tôi hít hà một hơi thật dài để thấy hương hoa mua dìu dịu như mùi của quê hương, xứ sở. Yêu biết mấy ngôi làng nhỏ bé ven đồi mà thắm đượm tình quê.
Còn vẹn nguyên kỷ niệm năm nào mà nhắc lại trái tim tôi vẫn không thôi xao động. Khi ấy, chúng tôi đã ở tuổi trăng tròn, cái tuổi đầy mộng mơ, lãng mạn. Cũng một chiều hè bên sườn đồi, thằng Tùng dúi vào tay tôi một chùm hoa mua tím biếc kèm theo câu nói khẽ khàng, bẽn lẽn: Tặng mày này! Cho đến hiện tại, khi đã là vợ chồng, nhắc lại giây phút ấy, vậy mà hai má tôi vẫn còn ửng đỏ, còn anh thì thẹn thùng, ấp úng. Cái thuở mày tao xưa thật là xưa ấy giờ lại như một thứ gia vị diệu kỳ ướp cho món ăn tình yêu của chúng tôi càng thêm đậm đà hơn.

Hôm trước, cô em kết nghĩa trên Đà Lạt gửi qua facebook cho tôi mấy bức hình chụp đồi hoa mua tím bạt ngàn khoe sắc tím. Vẻ đẹp lãng mạn của loài hoa hoang dại, thôn dã rung rinh trong nắng gió cao nguyên khiến lòng tôi không khỏi bồi hồi, xúc động. Em nhắn: Chị nhớ phải lên xứ sở mộng mơ mùa này nhé, chị sẽ không tin nổi đâu. Không chỉ có hoa mua 4 cánh sắc tím ở quê mình mà còn có hoa mua leo với cành hoa dài như một sợi dây nhỏ, nụ hoa bé xíu cuốn lấy thân, cành nữa. Tuyệt lắm chị ạ!
Đúng rồi. Hoa mua Đà Lạt dù được trồng làm cảnh quan, thế nhưng vẻ đẹp của chúng vẫn không hề thay đổi. Những bông mua cánh tím mềm mỏng như lụa, nhụy vàng kết sợi như cô gái xuân thì vẫn bừng nở dù nắng trời đã tắt. Có phải vì vẻ đẹp đó mà hoa mua đã dễ dàng đi vào thơ ca, nhạc họa, như những câu thơ tôi đã từng được đọc ở đâu đó rất hay: “Em ơi đi cùng anh/ Cho trọn lòng đất nước/ Cùng kiếm tìm lòng núi/ Một vốc đầy sương mây/ Cùng đua với gió đèo/ Đi tìm thung lũng tím/ Của hoa mua mùa về…”.
Đã biết bao mùa hè đi qua. Những ngày leo núi chăn bò cứ xa dần và dệt thành kỉ niệm. Trong trí tưởng tượng của tôi, hoa mua vẫn lặng lẽ nở, vẫn mãnh liệt sống, vẫn bừng sắc hoa giữa nắng hè rực rỡ, giữa gió mát trời quê như để dâng hiến hết mình cho cuộc sống này.
© Bích Ngân – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.







