Giữ lấy ước mơ
2016-09-21 01:20
Tác giả:
22 tuổi, kết thúc những năm tháng miệt mài ở giảng đường Đại học với ước mơ trở thành một giáo viên, tôi tốt nghiệp. Khoảnh khắc tốt nghiệp ấy thật tuyệt vời, được mặc áo cử nhân, hào hứng với tấm bằng chỉ còn thiếu chút nữa là xuất sắc, tôi vẫn rất mộng mơ về một ngôi trường nào đó, gần nhà, học sinh ngoan.
Năm đầu tốt nghiệp, tôi nghĩ là mình còn trẻ, không nên nhờ vào sự trợ giúp của tiền bạc hay những thứ gì đại loại như thế, tôi rất thích viết các bộ hồ sơ với đủ loại giấy tờ về thành tích cá nhân ngày trước, tôi công chứng chúng một cách nhiệt tình, kẹp vào hồ sơ với hi vọng rằng các sở sẽ thấy được sự tài năng của tôi. Hằng đêm, trong những giấc mơ, tôi còn thấy mình đỗ với số điểm cao nhất, hoành tráng không khác gì thời đại học. Tôi chỉ thôi hết hăng say và có đôi phần ngỡ ngàng, vì như người ta nói: quá tam ba bận, cả ba bộ hồ sơ của tôi ở ba nơi đều trượt. Trong tỉnh thì không tuyển, ngoài tỉnh thì lại đòi hỏi hộ khẩu, tôi bắt đầu thấy lung lay về ước mơ mà mình từng lựa chọn.
Tôi thấy nhiều người bạn của tôi đổi ngành đổi nghề vì mức lương dạy thêm quá bèo bọt và không ổn định. Tôi thấy bạn của tôi đi làm công nhân, tôi thấy bạn tôi mở shop bán áo quần, tôi thấy bạn tôi đi phụ hồ. Tôi không hề phủ nhận những nghề nghiệp ấy, nhưng nó không phải là ước mơ mà chúng tôi hàng ngày ấp ủ nơi giảng đường. Đó không phải là điều chúng tôi nghĩ khi còn mải mê hăng say học tập, thực hành nơi mái trường sư phạm. Đó không phải là điều mà chúng tôi mong muốn mình trở thành sau khi tốt nghiệp. Điều mà chúng tôi mong ước khác cơ, còn những điều mà bạn bè tôi, hay tôi đang làm, người ta gọi là CUỘC SỐNG.

Ước mơ là những thứ gì rất đẹp đẽ và chúng tôi đã rất nỗ lực hết mình vì nó. Nhưng thực tế cuộc sống là một điều hoàn toàn khác. Bạn không thể đeo đuổi mãi một giấc mơ khi mà nó không thể mang lại cho nó thu nhập. Bạn không thể tiếp tục đeo đuổi ước mơ khi bụng đang đói, túi đang rỗng. Hay nói đúng hơn, bạn không thể tiếp tục theo đuổi ước mơ vì đôi khi chính bạn không còn đủ niềm tin vào nó. Điều tôi nói có thể quá phũ phàng chăng…Còn tôi bây giờ, phải làm sao đây?
Tôi đã ĐƯỢC nghe nhiều hơn những câu hỏi han sau khi tốt nghiệp. Con chị dạy ở đâu rồi? Con bác làm ở đâu thế? Ngày trước nó học giỏi lắm cơ mà. Cứ mỗi lần nghe cụm từ “việc làm” là lòng tôi lại giật thót. Nhưng lời hỏi han, những câu hỏi thăm, những lời khen sao trở nên buồn thiu, như cứa vào tim tôi một nỗi buồn vô hạn.
Tôi 22 tuổi - một con người đã từng đi du lịch đó đây - tuy không nhiều nhưng đủ trải nghiệm, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ sống xa nhà. Tôi do dự trước những vùng đất mới, những phương trời xa cách ba mẹ hàng nghìn cây số, những nơi mà đi tàu phải mất vài ngày mới đến rồi còn phải bắt xe buýt về tới trường của mình. Những noi mà tôi có thể phải bắt đầu lặp lại với những mối quan hệ mới, những con người mới. Tôi sợ, sợ nhiều thứ…
Ba mẹ biết ước mơ của tôi, biết nỗi buồn của tôi và biết cả những điều mà tôi lo sợ. Thấy bộ hồ sơ đăng ký Sài Gòn, ba tôi dù buồn, tôi biết, nhưng rất hào hứng bảo: Ôi chà, trẻ, sợ gì, đi đi con. Lời động viên của ba có lẽ là động lực lớn nhất của tôi tại thời điểm đó. Ba mẹ của tôi đã tốn biết bao nhiêu công sức, tiền của để nuôi tôi ăn học, để rồi giờ đây phải nhìn thấy tôi thế này… Tôi biết, tôi khóc nhiều nhưng ba tôi- người đàn ông không khóc nhưng tóc bạc thêm nhiều, mẹ tôi mất ngủ hàng đêm.
Ngày tôi đi, như gói ghém những ước mơ, gói ghém những hi vọng của một thời niên thiếu, gói ghém cả những nỗi buồn vào tim, chân đi mà lòng nặng trĩu. Bỏ lại sau lưng là ngôi nhà với mảnh đất yêu thương biết bao nhiêu kỷ niệm.

Sài Gòn đất chật người đông, nhiều người lạ. Cuộc sống làm việc dù có căng thẳng và xô bồ, đôi khi làm tôi bật khóc. Tôi bỗng nhớ gia đình với những bữa cơm ấm áp, những buổi chuyện trò. Còn tôi bây giờ, những sinh hoạt thường ngày lúc nào cũng chỉ có một mình. Nhiều lúc tôi muốn bỏ về nhà, muốn nghe lời ba mẹ an ủi động viên, muốn nghe những câu dỗ dành. Có đêm, tôi còn mơ thấy ba với đầu tóc bạc trắng lại gần xoa đầu và an ủi tôi. Nhưng trở về, tôi lại sợ ba mẹ buồn vì mình quá con trẻ.
Thế rồi, thời gian cũng dần trôi qua. Sài Gòn đất chất người đông cũng trở nên gần gũi. Tôi đã gặp được những người đồng hương, gặp những người bạn mới. Họ cùng tôi chuyện trò, cho tôi kinh nghiệm cuộc sống và cùng tôi vượt qua khó khăn. Ở phương xa, tôi đã dần làm quen với cuộc sống mới, đã biết tự làm mọi thứ, giải quyết công việc một mình. Thật hạnh phúc vì đến nay tôi vẫn hăng say với nghề dạy học, cho dù đó không phải là dạy ngôi trường chính quy. Mỗi độ Tết đến xuân về, tôi rất háo hức gặp lại những người thân yêu trong gia đình vì họ chính là sức mạnh để tôi tiếp tục thực hiện ước mơ của chính mình. Họ là lý do để tôi sống và làm việc tốt hơn ở nơi đất khách quê người.
Như ba đã nói: Tôi còn trẻ, chỉ cần tôi được làm điều mà tôi mơ ước là được, không nhất thiết là tôi đang ở nơi đâu. Cảm ơn ba mẹ rất nhiều vì nhờ có tình yêu thương của ba mẹ là động lực giúp con vượt qua những chênh vênh tuổi trẻ và giúp cho con giữ lấy ước mơ này. Yêu ba mẹ rất nhiều!
© Hồ Thị Ngọc Lan – blogradio.vn
Bài dự thi cuộc thi viết "ĐỂ YÊU THƯƠNG DẪN LỐI". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn nhấn vào nút "Bình chọn" dưới chân bài viết, để lại bình luận tâm đắc và chia sẻ lên mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn xem tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.
Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình
Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.
4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này
Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.
Con về đón Tết
Con về đón Tết nao nao, Mừng vui vì thấy cha chào, mẹ trông. Tóc con giờ cũng trổ bông, Mẹ cha nay cũng lưng còng, da nhăn.
Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay
Người xưa có câu "tướng tự tâm sinh", mọi vất vả hay an nhàn của một người phụ nữ đôi khi không nằm ở số phận định sẵn, mà hiện hữu ngay trong từng bước đi, cách ăn uống mỗi ngày.
Những dấu chân không bao giờ mất
Giữa những bữa cơm gia đình tuổi mười sáu, mười bảy, có những dấu chân âm thầm in lại của yêu thương, tổn thương và những điều chưa kịp nói. Lớn lên rồi mới hiểu, có những ký ức tưởng rất nhỏ nhưng theo ta suốt cả đời.







