Không phải ước mơ nào cũng giống nhau
2014-12-05 03:44
Tác giả:
Sơn là một sinh viên xuất sắc của một trường Đại học khá danh tiếng của Việt Nam. Anh là người sống có nghị lực, có hoài bão và lý tưởng sống cao xa.
Đối với anh thì cái tiêu chuẩn đầu tiên cũng là tối thiểu nhất để một người quen biết cũng như chưa quen biết đủ tư cách để ngồi nói chuyện với mình là họ cũng phải có những ước mơ, hoài bão, lý tưởng tương tự. Vì vậy, cho nên nhiều khi anh cảm thấy cáu kỉnh, tỏ ra khó gần và thậm chí là khinh miệt những người có những ước mơ nhỏ bé tầm thường, sống theo lối an phận thủ thường không có gì khác biệt và đáng nói.
Vào một ngày kia, anh ta gặp Bình – một sinh viên cùng khoá, rất năng nổ, nhiệt tình và cũng là thành viên ưu tú nhất của trường khi xét về thành tích học tập.
Hai người nói chuyện rất hợp “gu” và cứ hễ có dịp ngồi bên nhau trò chuyện để thảo luận về những đề tài muôn thuở của cuộc sống hay đơn thuần chỉ là học tập thì cả hai dường như hoàn toàn mất đi ý niệm về không gian và thời gian.
Chắc như đinh đóng cột rằng mình đã tìm được người cùng chung chí hướng và chắc có lẽ Bình cũng có những khát vọng giống mình nên nhân dịp gặp mặt nhau trước khi ra trường, Sơn mạnh dạn hỏi Bình:
- Mình rất ngưỡng mộ cậu về mọi mặt. Có lẽ chúng mình sẽ là hai cộng sự lý tưởng trong tương lai nếu như chúng ta có dịp làm việc cùng nhau. Nhưng có một điều tớ muốn biết để chắc chắn hơn nữa cho nhận định trên.
- Sơn cứ nói đi! – Bình mở lời
- Ước mơ của cậu là gì vậy hả Bình? – Sơn tò mò.
Anh kết thúc câu hỏi trong một tâm trạng phấp phỏng nhưng đong đầy sự háo hức đợi chờ một câu trả lời thoả đáng nhất – câu trả lời về những tham vọng lớn lao, song lại rất gần gũi và quen thuộc đối với anh từ phía Bình - con người mà anh vẫn hằng ngưỡng mộ.

Thế nhưng câu trả lời mà Bình nói ra đã dường như có một bàn tay vô hình nào đó bóp chặt lấy tim anh, sống mũi anh cay xè, cổ anh nghẹn ắng và mắt anh như nhoè đi vì lệ.
- Ước mơ của Bình là được có cha! – Bình nói trong nghẹn ngào sau một hồi cúi gằm mặt xuống nền nhà và im lặng!
Thì ra cha và mẹ Bình đã li hôn khi anh mới còn có một tuổi rưỡi. Bình sống với mẹ - người phụ nữ tần tảo sớm hôm nuôi anh ăn học, Bình chưa bao giờ thấy mặt cha dẫu chỉ là một lần! Khi còn tuổi ăn tuổi chơi, anh cùng những đứa trẻ hàng xóm rượt đuổi nhau. Trong nhiều lần rượt đuổi, thằng bé kia – đứa bé của nhà hàng xóm kế bên nhà anh, bí quá vì gần bị anh bắt được bèn chạy về nhà và leo ngay lên vòng tay của người cha và chú ta được cha bế lên cao thế là màn rượt đuổi kết thúc bằng tiếng cười giòn giã và hàng động thè lưỡi ra khiêu khích anh của chú bé: “lêu…lêu…hụt rồi….lêu lêu”. Lúc ấy Bình chỉ cười hiền hậu nhưng tự trong sâu thẳm tâm hồn anh cảm thấy tủi thân vì không có cha, và anh khao khát được nằm trong vòng tay kia của cha một lần thôi. Dẫu chỉ một lần cũng được. Và anh cũng khao khát có được một mái ấm gia đình đơn sơ, nơi mà ở đó có cha, có mẹ và có anh cùng đoàn tụ, quây quần bên nhau, bên mâm cơm. Dù chỉ là cơm rau đạm bạc dưới ánh đèn điện vàng như màu của tờ giấy cũ thấm nước lâu ngày bị hoen ố và ngả màu là anh đã cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.
Sơn nghẹn ngào, quay mặt đi để che hai hàng nước mắt lăn dài trên má vì xúc động trước những gì Bình vừa chia sẻ. Nó thật đơn sơ và giản dị đến nỗi Sơn không bao giờ ngờ tới! Bởi cái ước muốn quá đỗi xa vời kia của anh chàng Bình ấy lại luôn nằm trong tầm tay của Sơn. Thế nhưng, chưa bao giờ dẫu chỉ là một lần anh nhìn lại và trân trọng nó. Để đến hôm nay, khi nghe Bình nói anh mới giật mình sực tỉnh nhìn lại những gì mà suýt chút nữa thì anh đã vô tình đánh rơi nó xuống dòng sông cuộc đời mênh mang và vô tận!
Tại sao phải đến khi ta gần mất đi một cái gì đó – thứ mà ta vẫn nghĩ rằng đó là một điều hiển nhiên thuộc về ta mãi mãi, thì ta mới thực sự nhận chân giá trị của nó?
Thấp thoáng hiện lên trong đầu anh người mẹ, người cha tần tảo sớm hôm, đã và đang đội nặng hơn nửa thế kỷ trên mái tóc hoa râm của mình. Dường như họ - những con người không bao giờ sống cho mình ấy đã già hơn anh tưởng. Dường như thời gian và cuộc sống sinh viên xa nhà bận bịu chăm chút cho sự nghiệp tương lai đã vô tình để lại một khoảng cách vô hình giữa anh và cha mẹ.
Kể từ khi anh lên Thủ đô học tập, môi trường năng động ồn ào náo nhiệt của chốn phồn hoa đô thị đã hút hồn anh, anh lao theo những trao lưu thời thượng và cũng kể từ đó anh về thăm quê thưa dần với anh cứ mỗi lần về lại cái nơi yên tĩnh nhưng nghèo xơ xác kia khiến cho anh muốn đi cho khuất mắt, lại còn phải ngồi lắng nghe những câu chuyện cũ rích hơn hai mươi năm về trước, xưa như trái đất của mẹ khiến anh rầu muốn chết được: Lợn nái vừa đẻ mười con, bầy gà nhà được năm con gà trống, bốn gà mái…Thế nhưng giờ đây anh lại cảm thấy cuộc sống nơi thôn quê mộc mạc và thân thương quá! Nơi đây vẫn còn điều gì đó mà anh chưa khám phá và nó đáng được anh trân trọng và gìn giữ. Nơi ấy có tiếng sáo diều, đàn nhị, đàn bầu. Có tiếng võng đu đưa kẻo cà kẻo kẹt. Có cả tiếng gà gáy giữa trưa và hình ảnh chiếc áo tơi trên cánh đồng ngào ngạt mùi lúa chín.
Có lẽ đã đến lúc anh phải biết dành nhiều thời gian hơn nữa cho gia đình – trân trọng và biết ơn những gì mà mình đang có. Và cũng kể từ đó, anh không bao giờ coi thường hay khinh miệt một ai đó chỉ vì một nỗi là ước mơ của họ nhỏ bé, giản dị và đơn sơ quá đỗi như là ước mơ của Bình. Sau này anh mới biết được rằng Bình đang theo học khóa nghiệp vụ sư phạm sáu tháng để làm giáo viên và năm nay sẽ ra trường. Lòng anh thầm biết ơn và cầu chúc cho Bình sớm đạt được mục đích của cuộc đời. Chắc chắn anh sẽ trở thành một giáo viên mẫu mực. Sẽ chẳng có cái gì là nhỏ bé nếu như ta thực hiện nó theo đuổi nó bằng cả trái tim và khối óc với một bầu máu nóng của nhiệt huyết thanh xuân đang sôi trào trong huyết quản.
Ta hãy sống hết mình vì lý tưởng của mình nhưng cũng phải tôn trọng ước mơ, sự lựa chọn của người khác vì họ không phải là mình và mình cũng không phải là họ. Thế giới này thật là buồn tẻ khi mà ai ai cũng giống như mình.
- Thiệu Hoàng

Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.
Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình
Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.
4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này
Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.
Con về đón Tết
Con về đón Tết nao nao, Mừng vui vì thấy cha chào, mẹ trông. Tóc con giờ cũng trổ bông, Mẹ cha nay cũng lưng còng, da nhăn.
Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay
Người xưa có câu "tướng tự tâm sinh", mọi vất vả hay an nhàn của một người phụ nữ đôi khi không nằm ở số phận định sẵn, mà hiện hữu ngay trong từng bước đi, cách ăn uống mỗi ngày.
Những dấu chân không bao giờ mất
Giữa những bữa cơm gia đình tuổi mười sáu, mười bảy, có những dấu chân âm thầm in lại của yêu thương, tổn thương và những điều chưa kịp nói. Lớn lên rồi mới hiểu, có những ký ức tưởng rất nhỏ nhưng theo ta suốt cả đời.


