Giọt nước mắt ngày Tết
2017-01-18 01:30
Tác giả:
Đêm.
Gió mùa đông bắc về, gió đu mình trên bụi tre già, quật liên hồi vào cây xoài trước cửa. Đang ngồi mơ màng nghe tiếng gió rào rào một cách dữ dội, nó bất giác giật mình khi nghe thấy những âm thanh quen thuộc bài hát mùa Giáng sinh “Jingle Bell” phát ra từ một chiếc ti vi nào đó. Nó lẩm bẩm một cách vô thức “Giáng sinh trôi qua hai ngày rồi mà vẫn phát “Jingle Bell”, sau Giáng sinh là tết dương lịch, rồi chả mấy là lại tết Nguyên Đán”. Một làn gió mơn man trên sống lưng, rít qua tai, kèm theo tiếng gió rít lại là một âm thanh quen thuộc khác vọng đến nhưng lần này nhỏ hơn tiếng nhạc kia, nhỏ nhưng rõ lắm, quen lắm! “Sắp…đ…đế…ến…tết…rồi…ồi”. Nó quay lại đằng sau nhưng không có ai cả. Ngoài sân gió vẫn đu mình trên bụi tre già và quật liên hồi vào cây xoài trước cửa rào rào một cách dữ dội.
Âm thanh ấy, tiếng nói lắp bắp ấy đã ba năm rồi nó không nghe thấy. Phải, đã ba năm rồi nó không còn nghe thấy thứ âm thanh đã đi cùng nó suốt những ngày Tết của tuổi thơ. Vậy mà giờ đây âm thanh ấy lại vang lên trong lòng nó, vang lên bên tai nó, rõ từng tiếng một. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống nhưng một làn gió lạnh lùng, khô khốc đã thổi bay giọt nước mắt ấy đi, chỉ còn mình nó ngồi đây lạnh lẽo và cô độc giữa căn phòng trống trải.
Trước kia, mỗi khi có cơn gió mùa đông bắc đầu tiên thổi về là em trai nó lại nhắc với giọng lắp bắp của một người bị nói ngọng “Sắp…đ…đế…ến…tết…rồi…ồi”. Trên khuôn mặt trắng xanh vì nắng nở một nụ cười hiền lành hiếm hoi và đôi mắt to tròn lại ánh lên những nét thật rạng ngời. Số phận không may mắn đã không cho cặp song sinh đó được hưởng những niềm vui nhỏ nhoi nhất đối với một người bình thường. Cả hai anh em đều là người tật nguyền. Nó may mắn hơn em nó là đi lại được và còn được cắp sách đến trường, còn em nó thì liệt hẳn.

Ngày ấy, nhà nó còn ở trong một khu tập thể, những ngôi nhà san sát liền vách với nhau. Ngày qua ngày, em nằm trên giường, quay mặt ra ngoài cửa nhìn mọi người đi qua cửa nhà và ngóng nó đi học về, coi đó là một niềm vui. Hai anh em nó quấn quýt nhau lắm! Chỉ trừ có lúc đi học, còn lại phần lớn thời gian là nó ở trên giường chơi với em, học được chữ nào nó cũng dạy em, em nó học nhanh lắm. Em bảo nó kể chuyện nó đi học trên lớp, nó kể toàn chuyện vui, những lần bị bạn bè trêu trọc vì là một đứa trẻ tật nguyền thì nó không bao giờ kể. Có khi kể hết cả mọi chuyện vui rồi mà em vẫn muốn nghe tiếp, bí quá nó bịa tạc mọi chuyện trên trời dưới biển, em nó nghe một cách chăm chú và thèm thuồng, trong đôi mắt to tròn đôi lúc lại loé lên những tia sáng lạ lùng.
Trong năm có hai dịp mà em nó thích nhất là ngày sinh nhật và tết Nguyên Đán. Sinh nhật thì khỏi phải nói, mọi người cô chú trong nhà đến liên hoan, chụp ảnh đông lắm, vui lắm, anh em nó cười tít. Mẹ sinh anh em nó vào mùa hè cho nên cứ thấy trời nóng và có quả vải chín đỏ là anh em nó lại vui vẻ nói với nhau về ngày sinh nhật mặc dù cũng còn lâu mới đến. Còn những đêm gió mùa đông bắc rít rào rào ngoài cửa như đêm nay thì anh em nó sẽ ôm chặt lấy nhau trong chăn, em nó sẽ luôn miệng “Sắp…đ…đế…ến…tết…rồi…ồi…anh nhỉ”. Em nó lúc nào cũng mong đến Tết.
Đêm giao thừa, anh em nó sẽ nằm ôm nhau hạnh phúc nhìn pháo hoa khắp nơi qua ti vi. Mấy ngày Tết em nó sẽ được ra khỏi chiếc giường để bố mẹ đèo về nhà nội, nhà ngoại, em nó sẽ được ngắm nhìn mọi người, ngắm nhìn đường phố thật thoả thích. Nhưng còn một lí do nữa mà anh em nó mong chờ tết đến là mỗi khi chúng nó hỏi mẹ là đến bao giờ em nó biết đi thì mẹ nó đều bảo “sang năm em nó biết đi”. Vậy là trong hai cái đầu non nớt và thơ dại luôn ấp ủ một hi vọng “qua tết là đến sang năm, sang năm em nó sẽ biết đi…”. Hai anh em tưởng tượng ra biết bao nhiêu trò để chơi với nhau, bao nhiêu nơi để đến khi em nó biết đi. Thế nhưng sang năm rồi sang năm nữa, em nó vẫn không biết đi. Và thế là cả hai anh em vẫn mong đến tết, mong đến sang năm…rồi sang năm nữa… Anh em nó vẫn chờ cho đến một ngày mưa ngâu tháng bảy. Nó sẽ không bao giờ quên ngày ấy, ngày sinh nhật mừng hai anh em nó tròn 16 tuổi, ngày mà anh em nó luôn chờ đợi, và cũng là ngày người ta bế em nó về trong một chiếc khăn trắng phủ kín người...

Lại một mùa gió đông bắc kéo về. Tay nó giơ ra ngoài cửa sổ và nắm lấy một cái gì đó. Nó vẫn còn nguyên cái cảm giác nắm lấy bàn tay em vào đêm đông năm nào, vậy mà đêm nay trong lòng bàn tay ấy chỉ còn lại những cơn gió lạnh buốt vẫn thổi rào rào. Tiếng nhạc bài “Jingle Bell” lại phát ra từ chiếc ti vi nào đó. Tết năm nay đã là cái tết thứ ba không có em.
“Tết này ai đón giao thừa
Giao thừa năm ngoái em vừa còn đây”
Khi em còn sống nó đã không làm được bài thơ nào tặng em. Giờ đây, một mình trong đêm đông lạnh giá và cô đơn, nó viết hai bài thơ về em.
Khóc em
“Tết này ai đón giao thừa
Giao thừa năm ngoái em vừa còn đây
Xung quanh vẫn những cỏ cây
Giao thừa vẫn đến, em nay không còn.
Em tôi tuổi vẫn còn non
Mới vừa mười sáu vẫn còn hồn nhiên
Ngỡ qua vừa đón tất niên
Gương mặt em vẫn dịu hiền tươi vui
Mà nay em đã qua đời
Năm nay ai đón giao thừa cùng anh?
Giờ đây vĩnh biệt “Trung Thành”
Tên em anh mãi gọi: “Thành, Thành ơi…!”

Đêm đông khóc em
Đêm lạnh lòng ta những nỗi sầu
Ôm chăn bó gối “cố nhân” đâu?
Lòng này nhớ mãi đêm đông ấy
Có cặp song sinh gối chụm đầu
Những tưởng bên nhau cùng ấm áp
Mà nay thổn thức một tim đau
Âm dương cách trở lòng tê tái
Mãi mãi em nằm dưới đất sâu
© Trung Tran – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.







