Giá như anh đừng hiểu em
2016-11-11 01:12
Tác giả:
Cô là đứa con gái năng động nhưng lặng thầm, hoạt bát nhưng nhẹ nhàng, lanh lợi nhưng đằm thắm. Cô trông đối lập hẳn bên trong với bên ngoài. Bạn bè cô thường nói rằng cô là người “ngoại động nội lặng” nên rất khó hiểu. Nhưng điều đó cũng giúp cô dễ thu hút, dễ gần hơn với nhiều bạn bè. Con người cô lạ lùng đến vậy đấy, nhưng anh ta có thể “đọc vị” được những suy nghĩ của cô từ trong ánh mắt.
Anh ta nói thao thao bất tuyệt về cô khi ngày đầu xem mắt. Nào là cô thích cái này, ghét cái, thích ăn chỗ này, không thích chỗ kia, thích ăn món này hơn món kia,… nhưng đặc biệt làm cô chú ý và suy nghĩ khựng lại: “Cô lúc trước vô tư nhưng nay cô lại mang nhiều tâm tư trong mình”. Nhưng thoạt đầu cô chả tin vào mấy chuyện như vậy, cô chỉ chắc mẩm rằng bạn bè của cô đã mách cho anh ta như vậy và cứ thế cho qua.
Cứ như thế dần dần cô nhận ra rằng trong ánh mắt của cô có chứa những gì thì đều bị “đọc vị”. Cô cảm giác như ai đó đang ở trong đầu của mình, trong từng suy nghĩ của mình và bắt đầu cô không thể dấu anh bất cứ việc gì được nữa. Anh có thể hiểu cô hơn những gì cô nghĩ. Những buồn vui, giận hờn của cô đều được anh hóa giải một cách nhẹ nhàng. Có thể chăng anh là cuộc sống của cô, là hơi thở của cô. Để mỗi khi thức giấc vào buổi sáng, cô hít một hơi thật sâu, thở ra một cách thoải mát và cảm giác như anh đang bên cạnh cô để mỗi ngày trôi qua của cô là một ngày vui vẻ.

Anh đã từng nói với cô rằng:
“Hãy sống tốt cho hiện tại và đừng mong mỏi gì ở tương lai hay hối tiếc quá khứ vì có hiện tại mới có quá khứ và tương lai chính là hiện tại. Đó là quy luật của tự nhiên, của tạo hóa. Nếu ta đưa cánh của chim cho cá cũng là một thảm họa đối với loài cá vì thế đừng cố thay đổi mà hãy sống tốt là được, nhớ chưa cô bé!”
Những lời nói nhẹ nhàng nhưng mang đậm ý nghĩa của anh khiến cô không thể quên vào ngày mưa hôm đó….
Cô đến trước hẹn, tiến vào chiếc bàn quen thuộc, cô ngồi xóa tóc cho đỡ bị ướt. Và rồi cô nhận thấy ly capuchino nóng đang ở ngay trước mặt mình tự lúc nào. Anh ngồi xuống cùng cô:
“Em đến sớm thế?”
“Em đã cố tình đến sớm rồi mà chẳng thể nào qua mặt được anh, tại sao vậy chứ?”
Cô vội đáp và lẩm nhẩm một mình:
“Lúc nào mình cũng thua!”
Nhìn cô anh cười hiền:
“Em không thể nào qua mặt được anh bất cứ chuyện gì mà, bởi vì anh đang ở trong…”
Vừa nói anh vừa búng nhẹ vào trán cô một cái. Nụ cười ấy, hành động ấy làm cô xuyến xao quên cả cái thua của mình và chấp nhận mình luôn luôn thua.
Cô nhìn ngắm mưa mà lòng vui như mở hội. Cô ước mưa cứ mãi rơi như thế để anh và cô có thể ở bên nhau lâu hơn. Những ngày tươi đẹp của cô bắt đầu như thế và cũng kết thúc như thế…
Cô bắt đầu tập tành những câu hỏi: “Nếu…. thì” để hỏi những câu hỏi mà không cần lời giải đáp.
“Nếu như vào ngày mưa hôm ấy anh không nói anh ốm thì liệu em có chạy đến bên anh?”
“Nếu như vào ngày mưa hôm ấy anh không nói anh đi bệnh viện mà anh nói anh đang đi bên một cô gái khác thì liệu em có đỡ đau hơn?”
“Nếu như vào ngày mưa hôm ấy anh đừng tốt với em, đừng đọc vị được bất cứ điều gì về em thì liệu em có xem anh là tất cả?”

Cô lang thang lê bước chân của mình dưới mưa. Để cô có thể khóc trong mưa mà không ai hay biết rằng mắt cô đang đẫm lệ. Để cô có thể khóc trong mưa mà không ai biết rằng cô đang yếu đuối sau những nụ cười. Cũng như để mưa cuốn đi hết những niềm tin mà cô dành cho anh, cuốn đi hết những nỗi buồn của cô về anh, cuốn đi hết những hình ảnh của anh trong cô, chỉ để lại những lời nói mà anh đã trao cho cô. Những lời nói ấy đã dạy cho cô biết trên đời này “vạn sự tùy duyên”.
Người ta thường nói “theo tình tình chạy, chạy tình tình theo.” Vậy giờ đây cô không muốn chạy theo một ai, cô cũng không muốn đuổi theo một ai. Cô cứ chấp nhận như vậy…
Cô vẫn ngồi trong quán quen thuộc nhìn ngắm mưa, thưởng thức ly capuchino quen thuộc từ chị chủ quán. Cô nhìn ngắm mưa và miệng ngâm nga những câu thơ của ai đó mà cô không nhớ rõ là ai:
“Ngày xưa em là cô bé mang đôi hài đỏ,
Bỏ cả thế giới nhỏ để thương anh.
Ngày nay em là cô bé mang đôi hài xanh,
Vẫn thương anh,
Nhưng không còn xem anh là tất cả!”
Ở đây cô không dùng từ “yêu” như nguyên tác mà cô dùng từ “thương” để nói lên tình thương của cô đối với anh là vô cùng. Còn với từ “yêu” thì cô cảm thấy từ ấy quá thiêng liêng nên cô không dám dùng.
Hôm nay, cô vẫn ngồi ở đây như năm năm trước, cùng với cơn mưa ấy và ly capuchino nóng của mình, không phải là anh mang cho cô mà là chị chủ quán đã quen với “vị khách” này nên pha sẵn cho cô. Cô chỉ có mỗi tâm thái nhìn ngắm mưa mà trong lòng thấy thoải mái vô cùng.
Thoáng thấy ai đó lướt qua bên ô cửa sổ dưới mưa nhưng cô không buồn gọi tên…
© Linh Tồ - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.
Hạ đưa ai về
Trong ánh mắt chàng hạ Lóng lánh mưa xuân buồn Nắng uống say gió lộng Mây rợp bóng, sông dài.
Có những chiều không gọi thành tên
Có những chiều Hà Nội chợt mưa Con phố cũ bỗng dưng dài hơn trước Anh đứng lặng giữa dòng người xuôi ngược Nghe lòng mình… lạc mất một bàn tay







