Gia đình là điều tuyệt vời nhất
2020-05-13 01:20
Tác giả:
My Hà
blogradio.vn - Cô sinh viên vừa khóc vừa nhớ gia đình khắc khoải. Cô chợt nhận ra tình yêu thương của mái ấm luôn bên cạnh cô, vì thế, cô tuyệt đối không được gục ngã. Cô là hy vọng của ba mẹ, của em trai, và của chính cô.
***
Lần đầu tiên cô sinh viên ra Hà Nội. Một đô thị ồn ào và có chút khoa trương. Hơi thở của tư bản trỗi dậy mạnh mẽ, và những quán ăn vắng khách phải sập tiệm. Cô sinh viên xách theo hai chiếc ba lô nặng, ngước mắt nhìn bốn phương, từ những tòa cao ốc san sát bị phủ mờ bởi lớp thủy tinh đục, từ chiếc băng rôn màu mè treo trên cổng vào một siêu thị mới khai trương, từ đoàn xe nhả khói chạy vội như trốn nợ, cho tới khu trọ cũ kỹ nằm núp sâu trong hẻm kín, có hào nhoáng thì cũng có bình dân.
Chốn nhà mới vắng tiếng cười đùa của vài ba đứa cháu lên bốn lên năm, chỉ sót lại âm thanh máy khoan nhức óc của công trường xây dựng. Chốn bếp núc lặng bóng lưng người mẹ, chỉ dư lại cái trống rỗng của cô gái chưa hai mươi, đêm ngày tạm bợ mì gói hay phở ăn liền.
Chốn trường học thiếu cái tình cấp ba cũ, chỉ loáng thoáng sự cô độc trải dài trên sân bóng ngập lá, ai ngồi bậc thềm giấu mặt tương tư. Trước tháng ngày triền miên đầy lạ lẫm, cô sinh viên chỉ còn cách trông chờ vào đắng cay sẽ bỏ lơ mình, nhưng rốt cuộc bình yên chẳng theo ai mãi mãi.

Mẹ gọi điện bảo sẽ gửi tiền cho con, tiện mang thêm mấy ký rau củ nhà trồng. Nhưng cô chỉ lắc đầu, nói con đã tìm được việc làm, ba mẹ cứ yên tâm mà nuôi em ăn học. Sau khi rời khỏi trường vào bốn giờ ba mươi chiều, cô vội vã đạp xe tới quán phở, chưa kịp bước vào đã nghe mắng xối xả. Bà chủ bắt đầu cằn nhằn việc khách thì đông mà bát đũa thì chất đống. Cô rối rít xin lỗi, rồi đeo vội đôi găng tay nhà bếp, hì hục rửa cho xong.
Tan làm đã là mười giờ tối, bà chủ cuống quýt đẩy cô ra ngoài, đóng cửa cuốn mà chẳng nói thêm câu nào. Đợi thêm tầm mười phút nữa, mùi thịt nướng bốc lên nghi ngút, và gia đình bốn người cùng quây quần ăn tối. Cô hít một hơi dài, quay đầu bước về phía nhà trọ. Lại là một đêm mì gói.
Rồi bỗng, dưới quê xảy ra chuyện lớn. Ba bị người ta vu oan cho tội đút lót cán bộ. Đã mệnh khổ nay còn thêm họa, bao nhiêu của cải bị đem đi thế chấp hết, cốt để đổi lại phí nhờ người giúp, lênh đênh sao cũng được trắng án. Ba mệt mỏi quá độ, nằm liệt giường sau cả quãng thời gian chạy vạy khắp nơi. Mẹ vay tiền họ hàng, nhưng không ai là không né tránh. Số lương ít ỏi từ việc làm thuê chỉ lo được một tháng dăm bữa bánh mì với học phí trên trường, cô sinh viên không thoát nổi nỗi ám ảnh của cái nghèo.
Rồi thì, cái gì đến cũng đến.

Ở quán ăn vặt đối diện cổng trường bỗng xuất hiện một nhóm năm người ăn mặc lịch sự, tự giới thiệu là nhân viên công ty dược phẩm có tiếng, nay cần tuyển thêm nhân viên để mở rộng thị trường. Mức đãi ngộ sáng lạn thu hút không ít sinh viên đăng ký, và cô gái cũng không phải ngoại lệ. Thời điểm khó khăn vô cùng cần tiền, sau một hồi do dự cũng gật đầu đồng ý.
Họ sắp xếp cho các sinh viên vài ba buổi họp mặt, và những người tự xưng là lãnh đạo đã dày công chuẩn bị nội dung bài thuyết trình đánh thẳng vào tâm lý đang cơ khát vì khó khăn. Họ xây dựng một viễn cảnh tương lai rực rỡ với quyển sổ chi tiêu không cần dè xẻn, với bộ quần áo có rách thì dứt khoát mua mới, với bữa ăn ngày chẳng còn cơm bụi hay mì trứng. Họ khẳng định chất lượng của dược phẩm là bậc nhất, và có những chiến lược hợp lý được đưa ra để thu hút khách hàng; đối tượng chính là những người không có khả năng chi trả viện phí, hay những nhà thuốc đang thiếu vốn vì làm ăn thua lỗ. Họ đào tạo sinh viên trở thành con cá kiếm trong khoảng một tuần, với những bài giảng có ấn tượng đầu là dày đặc kiến thức chuyên khoa và kỹ thuật quảng cáo tầm sâu.
Họ thậm chí còn mua xôi, mua bánh phát miễn phí cho học viên. Họ liên tục tâm sự và khuyến khích rằng hồi còn ngồi trên ghế giảng đường, mọi nỗi sợ về cái nghèo bỗng chốc lụi bại đi hết khi họ tiếp xúc với nghề buôn bán dược phẩm. Vì thế, học viên đừng nên chần chữ hay bất an, bởi “các anh chị luôn đồng hành cùng em”.

Tuy nhiên, họ cần vốn. Chỉ là một khoản nhỏ để nhập dược phẩm về thôi - họ nhanh chóng trấn an, và sau đó, với kinh nghiệm tiếp thu được, các cô cậu sẽ nhận lại khoản lãi gấp hai hoặc thậm chí gấp ba lần. Người dân cần thỏa mãn nhu cầu cơ bản của họ với mức giá thấp nhất - điều mà bệnh viện hay các nhà thuốc khác ít khi nào đáp ứng nổi. Tuy nhiên, chúng ta sẽ đạt được điều đó, với một chút vốn liếng và thiên hướng mua bán của học viên sau khóa học này.
Tất cả đều hào hứng, vô cùng hào hứng. Cô sinh viên cũng vậy.
Cô phấn khởi gọi điện báo tin vui cho ba mẹ sau những lời hứa hẹn có cánh từ phía công ty dược phẩm. Ba mẹ dặn dò cô hãy cẩn thận, trước khi đem tiền giao cho bất cứ ai thì cũng hãy tìm hiểu người ta thật ký. Cô sinh viên vâng lời, nhưng trong thâm tâm lại không hề ghi nhớ.
Sau khi nộp vốn cho lãnh đạo, toàn thể sinh viên nhận được lời nhắc nhở rằng hàng sẽ về sau ba ngày nữa. Sự nhẹ nhõm thoáng xuất hiện trên gương mặt các cô gái và chàng trai chưa trải sự đời, và họ chìm trong ảo tưởng về một cuộc sống đủ đầy hơn. Sóng gió sẽ không dừng lại cho tới khi nào người hứng chịu đủ đau thương.
Cái hạn ba ngày nhanh chóng trôi qua, thế nhưng lại chẳng hề có bưu phẩm nào được gửi tới. Các học viên sốt sắng, gọi điện không ngừng tới công ty dược phẩm. Năm lần bảy lượt như thế, rốt cuộc lại chẳng ai trả lời. Họ cùng nhau tới trụ sở - thực chất chỉ là ngôi nhà hai tầng xập xệ, cũ nát được che phủ bởi những tấm dán tường màu mè, nằm sâu trong hẻm bên góc phố. Chưa kịp xông vào, họ đã sửng sốt nhận ra rằng biển hiệu đã bị gỡ xuống, giẫm nát; chiếc cửa cuốn bị xịt sơn xanh đỏ, quái dị như một sự trêu ngươi. Nỗi sợ chiếm lấy tâm can, sau một hồi dò hỏi những người sống quanh đó, mà cũng phải cách tận 50m, mới biết rằng đây là chỗ bỏ hoang, chưa từng có công ty có tiếng nào đặt trụ sở ở đây cả. Quá khốc liệt khi biết mình bị lừa tiền, vài nữ sinh ôm đầu khóc nấc lên, và họ vội vã báo cảnh sát trong nỗi tuyệt vọng cùng cực.

Cô sinh viên trơ ra như khúc gỗ dưới mưa, dần mục nát khi không chống đỡ nổi bão lốc. Đôi mắt trống rỗng trái hẳn với vẻ lạc quan hôm nào, vị mặn chát chạm vào khuôn miệng đang mở mà không ngừng thở dốc. Nhịp tim điên cuồng và tâm trí mờ mịt, mồ hôi chảy ướt lưng áo sơ mi mẹ tự tay may. Cô ngồi bệt xuống nền đất, cảm thấy trong tay mất trắng, và đắng cay xộc tới như ăn phải một hũ ớt đỏ. Lẳng lặng ra về, bên tai còn vang tiếng khóc thảm.
Phòng trọ tối đèn, tiếng giao đêm thưa thớt. Người tuyệt vọng đã được hai ngày. Không dám gọi điện về nhà, cũng chẳng có dũng khí dùng tiền mua đồ. Cô sinh viên giấu mình trong góc phòng, ngước nhìn mảng đêm bao trọn thân người.
Khi mà tia hy vọng cuối cùng cũng theo gió cuốn bay, và mắt cay xè vì giấu không nổi cảm xúc, người rơi xuống cái đáy của nỗi đau, cau mày uất hận bản thân, đờ đẫn căm ghét xã hội.
Cái bóng của đồng tiền chiến thắng sự thận trọng, sau cùng cả hai đều biến mất, để lại vết nứt vỡ đau điếng trong trái tim. Hỏi sao mình mất cảnh giác tới nỗi ngó lơ lời cha mẹ, đâm đầu vào cái chốn chẳng rõ nguồn gốc, cuối cùng trách mình ngu ngơ dại khờ.
Thủ đô chẳng tốt đẹp như lời hàng xóm vẫn ca, sự thật là nó hào nhoáng, giàu sang và đầy hứa hẹn, nhưng những góc khuất cũng chưa từng biến mất, nó chỉ lẩn trốn, và đợi ngày ra tay. Cuộc đời tàn nhẫn với kẻ bất hạnh, chẳng vì thương hại mình xấu số mà giả bộ không quen biết. Cô lẩn trốn trong sợ hãi. Thế rồi, ngày thứ năm, cô nhận được một cuộc gọi từ em trai.
Cô tỏ giọng vui tươi, vứt hết những than thở. Trước khi cúp máy, em trai bảo, “trong ba lô của chị có một bức thư, chị xem chưa thế? Chưa thì nhanh tìm đi, em học bài đây!”. Cô vội vã lật lại chiếc ba lô, và thấy một tờ giấy được gấp gọn gàng để trong phong bao. Có tổng cộng ba nét chữ, của ba, mẹ và em.

“Gửi con gái yêu của ba mẹ,
Ngay từ cái thuở chập chững mười lăm, con đã khao khát biết bao cái ước mơ được thăm thú Hà Nội. Ba mẹ nhớ những chiều đạp xe qua nương rẫy, con tò mò không biết sau rặng núi đằng xa xa kia, đô thị có còn vương vấn mùi hương của cỏ cây và cái chất bình yên của quê nhà hay không. Con cố gắng rất nhiều để hoàn thành tâm nguyện ấy, vì con bảo Hà Nội sẽ chắp vá cho mái ấm gia đình ta thêm cao lớn, đủ đầy. Ngày con vui sướng nhận tin báo đỗ, ba mẹ cũng hạnh phúc biết bao khi cuối cùng sau cả năm ròng đốt đèn dầu thức tới hồi gà trống, đôi mắt con từng hiện nỗi lo xa và thất vọng vì các đợt kiểm tra định kỳ, nỗ lực con bỏ ra đã được hoàn trả bằng cơ hội bôn ba nơi thành phố.
Thế nhưng, ba mẹ cất giấu sâu dưới những niềm vui một sự thấp thỏm sâu sắc. Ba mẹ sợ con không quen nếp sống chốn lạ; sợ con thiệt thòi trong các mối quan hệ; sợ con không chăm lo tốt cho bản thân, cảm lạnh nhưng chẳng dám đi viện. Hơn tất cả, ba mẹ sợ con cô đơn. Không có cái hơi ấm áp của gia đình, con lại chóng mệt mỏi và muốn bỏ cuộc.
Dù thế, ba mẹ biết là những sự sợ hãi này chỉ khiến con thêm áp lực. Chúng tốt hơn hết nên được chuyển thành niềm tin đặt vững vàng nơi con, và tình yêu thương son sắt không bao giờ thay đổi. Đó sẽ là nguồn động lực lớn nhất để con tự tin theo đuổi con đường sống của riêng mình. Ba mẹ yêu và chắc chắn rằng con hoàn toàn có thể làm được những điều mình muốn.
Bởi vì con không bao giờ đơn độc. Ba mẹ và em trai ở đây, mãi mãi ở đây.

Chị ơi, Thật ra chị không cần quá lo lắng cho em đâu, chị hãy cứ yên tâm và sống hết mình trên thành phố đi nhé! Em sẽ chăm sóc ba mẹ như lời chị dặn, và một ngày nào đó, em sẽ lên Hà Nội với chị đấy, nấm lùn ạ! Không còn ai giành ăn với chị nên nhất định phải ăn uống đầy đủ, còn cao lên nữa! Đêm ngủ bị muỗi cắn thì đừng kêu em dậy, học cách đập muỗi đi! Có nhiều cái để nói lắm nhưng mà em chỉ nhớ vậy thôi.
Tạm biệt chị!”
Cô sinh viên vừa khóc vừa nhớ gia đình khắc khoải. Cô chợt nhận ra tình yêu thương của mái ấm luôn bên cạnh cô, vì thế, cô tuyệt đối không được gục ngã. Cô là hy vọng của ba mẹ, của em trai, và của chính cô.
© My Hà – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Tôi tìm niềm vui giữa một trời chen nắng để lại nỗi buồn giữa phố vắng đang mưa
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 2: Mùi dầu gió
Bảy tháng sau ngày mẹ mất, Thảo vẫn mang theo những giờ cuối cùng trong phòng bệnh. Cô tìm đến Tiệm, gửi lại ánh đèn, tiếng máy, tất cả những gì cô đã nhìn và nghe đêm ấy. Chỉ giữ lại mùi dầu gió và cảm giác bàn tay mẹ trong tay mình. Nhưng khi ký ức đã được cất đi, Thảo nhận ra: có những điều ta quên được bằng trí nhớ, nhưng cơ thể vẫn nhớ.
Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 1: Giải nhì
Ở cuối một con hẻm có một cái tiệm nhận cầm ký ức. Một người mẹ tìm đến, mang theo một phong bì tiền và một tờ phiếu ghi tên con trai mình. Cậu đã bán một thứ đi — và không phải thứ bà nghĩ. Truyện ngắn mở đầu chuỗi "Tiệm Cầm Đồ Ký Ức".
Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần cuối
Trước ngày cưới hai hôm, tôi hỏi anh có muốn tổ chức một buổi chia tay cuộc sống độc thân không. Anh không cần suy nghĩ đã đáp ngay: “Không. Anh là người của gia đình” “Ừ, nhưng em thì có!” - Tôi ngồi xuống cạnh anh, cười nói: “Bạn của em anh cũng quen gần hết rồi, đi cùng luôn nhé?”
Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 2
Ôn lại chuyện cũ dường như đã trở thành chủ đề quen thuộc giữa tôi và anh. Hôm ấy, hai đứa ngồi ở quán ăn vặt đối diện trường - nơi năm xưa chúng tôi thường ghé. Vừa ăn, vừa ríu rít kể hết chuyện này đến chuyện khác. Đang cười nói vui vẻ, anh bỗng trầm giọng: "Suốt mấy năm đại học... anh chẳng có kỷ niệm nào với em cả" Anh khẽ thở dài: "Những sáu năm!"
Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 1
Một ngày trời trong veo, mây trắng lững lờ, nắng vàng dịu dàng phủ khắp những con phố. Vào một ngày đẹp như thế, tôi ôm một xấp thiệp cưới đến gặp ba đứa bạn thân từ thời cấp III. "Thiệp gì đây?" - Diệu nheo mắt nhìn tôi, vẻ đầy nghi ngờ.
Nhịp đập sau cơn mưa mùa hạ
Nam và Phương là cặp đôi "oan gia chí chóe" nổi tiếng khắp lớp 12A1, cả hai luôn tìm đủ mọi trò để trêu trọc nhau. Mọi chuyện tưởng chừng chỉ dừng lại ở những trò đùa vô hại, cho đến một chiều thứ Bảy, Nam bất ngờ bị hai ông anh họ của Phương "bắt cóc" ra quán nước chỉ để... giảng bài tích phân! Từ ly nước ngọt đút lót tuổi 18 đến lời hẹn cùng nhau bước vào cổng trường Đại học, những màn cà khịa ngày nào dần biến thành nhịp đập chung ngọt ngào. Liệu cô lớp trưởng lém lỉnh có chịu "duyệt hồ sơ" để chàng trai năm ấy đồng hành cùng mình đi hết cả cuộc đời?
Trạm Cuối
"Trạm cuối" kể về Minh, một phụ xe trẻ chán ngán với những ngày tháng lặp lại trên tuyến xe buýt số 08. Cho đến khi cậu bắt đầu để ý đến một ông lão kỳ lạ, đêm nào cũng lên chuyến cuối, ngồi ở chiếc ghế cuối bên cửa sổ rồi đi bộ một mình sau khi xuống ở trạm cuối. Khi Minh dần biết được lý do đằng sau những chuyến xe ấy, cậu cũng bắt đầu nhìn lại công việc, những người xa lạ mình từng đưa qua và chính cuộc đời đang tưởng như đứng yên của mình. Một câu chuyện về những hành trình tưởng vô nghĩa, những người chỉ đi cùng ta một đoạn đường, và cách một chuyến xe có thể đưa một con người đến một nơi rất khác — nơi mà trước đó họ chưa từng nghĩ mình sẽ đến.”
Dấu son Tháng Tám
Tháng Tám không chỉ mang theo những cơn gió heo may dịu ngọt của đất trời chuyển mùa, mà còn đánh thức trong tim mỗi người con đất Việt niềm tự hào thiêng liêng về những trang sử hào hùng của dân tộc. Bài thơ "Dấu Son Tháng Tám" là một nén tâm hương kính cẩn tri ân các thế hệ đi trước, những người đã hiến dâng cả thanh xuân và máu xương để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc, đồng thời khắc họa bức tranh mùa thu cách mạng sục sôi khí thế, rực rỡ cờ hoa và trường tồn cùng non sông.
Gửi anh, chàng trai 19 tuổi năm nào
Mỗi khi bắt gặp đâu đó hai chữ Cần Thơ hay Đại học Cần Thơ là em lại nhớ tới anh và những ngày tháng hoa mộng ngày nào. Hôm nay, khi được trực tiếp về Cần Thơ, nỗi nhớ trong em lại càng cuộn trào lên, tinh khôi và thanh trong như những kỉ niệm của những tối học tiếng Anh năm nào. Anh vẫn luôn là kí ức trong trẻo, thuần khiết nhất của em trong những năm tháng đã qua của cuộc đời này.
Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?
Bạn đã bao giờ nằm thao thức giữa những đêm khuya, điện thoại vẫn còn sáng màn hình với hàng loạt câu chuyện “thành công” của người khác, và tự hỏi: “Lỡ cả đời này, mình không rực rỡ thì sao?”.



