Phát thanh xúc cảm của bạn !

Gặp gỡ giữa trời hạ, hội ngộ khi đông tàn (Phần 2)

2023-07-11 06:30

Tác giả: Thiệu Huy


blogradio.vn - Hình bóng của cậu ấy bị che phủ bởi lớp màng giả dối mà cô dựng lên. Để giờ đây, khi thực sự chạm mặt, bao nhiêu thứ mềm mại, yếu đuối mà cô che giấu, lần lượt bị đào xới, bị nắm chặt, bóp lấy, đau nhức nhối.

***

(Tiếp theo phần 1)

 

Đã 8 năm kể từ ngày Tuấn Minh xuất ngoại, Ngọc Lan 26 tuổi, cô vẫn một mình như thế.

Dù muốn hay không thì Ngọc Lan cũng đã lớn lên giữa sự xô bồ và náo nhiệt của chốn thị thành, nhưng ở cô lại ngày một lặng lẽ và cô độc.

Cô đã xin nghỉ việc ở lớp dạy vẽ, tự mở phòng tranh tới nay cũng đã được 2 năm. Cô trở thành một họa sĩ tự do, khá có tiếng trong giới với nghệ danh Hạ Hoài Thương. Tranh của cô ngập tràn sắc vàng và xanh của trời hè, mang đến sự bình yên và tĩnh lặng của chốn thị trấn, nông thôn. Thỉnh thoảng, người ta còn thấy trong những tác phẩm của cô, sự nuối tiếc, trầm buồn và nhung nhớ.

Hạ Hoài Thương, thương nhớ, hoài niệm về một mùa hạ đã xa.

Trong suốt 8 năm, Ngọc Lan cũng có nhiều người tìm hiểu, ngỏ ý muốn đồng hành cùng cô trong cuộc sống sau này. Nhưng ngẫm đi ngẫm lại, vẫn là nên một mình thì hơn. Bởi cô vẫn chưa quên được người ấy, chàng thiếu niên trẻ tuổi mang đôi mắt ngông cuồng và nóng bỏng của thanh xuân, với nụ cười rực rỡ, chói chang như mặt trời ngày hạ đã thiêu đốt kí ức tuổi trẻ của cô, đã nắm giữ, giam cầm trái tim cô, khiến cô nhung nhớ không thôi.

---

Đang lúi húi xếp lại mấy bức tranh, Ngọc Lan nghe thấy tiếng chuông điện thoại, là Ngọc Anh. Chị cô mấy năm nay cực kì viên mãn, với tính cách cầu toàn và mạnh mẽ của bản thân, cộng thêm sự thông minh sắc sảo, Ngọc Anh đã trở thành bà chủ của một chuỗi cửa hàng thời trang có tiếng trong thành phố. Chuyện tình giữa cô và anh chàng bác sĩ đa khoa cũng khiến mọi người ngưỡng mộ không kém, cả hai quen và yêu nhau từ những năm tháng cấp ba.

- Alo, đang ở phòng tranh à?

- Vâng.

- Đọc tin nhắn trong nhóm chưa? Vụ họp lớp ấy.

Thấy Ngọc Lan im lặng, Ngọc Anh hỏi:

- Tham gia không?

Ngọc Lan rủ mi, cái tính cách ngại xã hội của cô mấy năm nay có đỡ hơn, nhưng chung quy lại là cô vẫn không hứng thú với mấy buổi tụ tập. Cả năm lớp 12 cô không có lấy nổi một người bạn thân, nhiều thành viên trong lớp cô còn chưa bao giờ nói chuyện cùng, có khi người ta cũng không biết cô là ai. Đi hay không đi, có vẻ cũng không ảnh hưởng mấy. Dường như hiểu suy nghĩ của em gái, Ngọc Anh nói tiếp:

- Tham gia hay không tùy em. Nhưng nghe bảo, thằng khốn kia mới về.

Thằng khốn ấy là ai? Ngọc Lan đương nhiên biết, chính vì biết nên cô mới thẫn thờ. Cô đã từng sợ rằng sẽ không bao giờ gặp lại người ấy nữa, cô cũng từng mong ngóng thông tin cậu ấy quay về, nhưng cô vẫn lo lắng, lo lắng không biết đối diện ra sao nếu cả hai có vô tình chạm mặt. Ngọc Lan cứ ngây ngốc như thế một lúc lâu, cô loáng thoáng nghe tiếng chị gái:

- Chị sẽ đi, tốt nhất là nó đừng có đến. Còn nếu nó dám đến, Vũ Ngọc Anh này sẽ thực hiện lời hứa năm xưa.

Đã một lúc lâu kể từ cuộc điện thoại ấy, Ngọc Lan vẫn thơ thẩn ngồi trên ghế vẽ. Tuấn Minh, bao lâu rồi cô chưa gọi tên người ấy ra miệng. Cô sợ nếu cô gọi thành tiếng, cô sẽ bật khóc mất, bật khóc như cái năm cô biết cậu ấy ra đi. Cho nên, cái tên ấy vẫn chỉ luôn dám vang lên trong trí óc, âm thầm trốn trong trái tim, để mỗi lần cô chạm tới, nỗi đau và sự mất mát lại rỉ máu.

Ngọc Lan chính là như vậy, cô không cầu những thứ cao sang. Bởi với cô, những thứ tuyệt vời ấy sẽ không tới lượt mình, chị cô xứng đáng có được hơn cô. Bao năm sống tự ti, lặng lẽ và khép mình trong bóng tối, nếu cứ mãi như thế, lâu dần cũng sẽ quên đi ánh sáng trông như thế nào, dáng vẻ tự tin nó sẽ ra sao.

Nhưng bỗng nhiên một ngày, có người đến và trao cho bạn sự rực rỡ và nóng bỏng trong ánh mắt, sự dịu dàng, sủng nịnh trong nụ cười, người ấy biểu lộ như thể tất cả những thứ tuyệt vời ấy đều là dành cho bạn, chỉ riêng bạn thôi. Khi bạn vừa sợ hãi, vừa rụt rè ôm lấy món quà xinh đẹp ấy, dần dần tin tưởng rằng nó là của mình mình.

Thế rồi, giấc mộng qua đi, khi tỉnh giấc, món quà đã tan biến, để lại cho người ta sự nuối tiếc, đau đớn đến cùng cực. Chỉ một người ấy thôi, chỉ duy nhất người ấy thôi, mà cô cũng không có được.

Ngày họp lớp, mọi người tổ chức ăn uống ở một nhà hàng nhỏ trong thành phố. Ngọc Lan đến khá muộn, cô chần chừ không dám bước vào. Sở dĩ cô đến muộn như thế, một phần vì cô phải trấn an và lấy can đảm cho bản thân, một phần là cô muốn lén lút nhìn cậu ấy. Cô sẽ đứng từ xa để xem dáng vẻ hiện giờ của người ta ra sao, cậu ấy hạnh phúc thì cô cũng an tâm quay về, tiếp tục sống lặng lẽ như xưa.

Các thành viên trong lớp gần như đã tụ hội đông đủ. Ngọc Lan đứng ngoài, hé mắt nhìn, cô tìm hoài không thấy bóng dáng quen thuộc, bóng dáng mà cô thương nhớ suốt 8 năm qua. Có lẽ cậu ấy không đến, đúng vậy, cậu ấy về nước đâu có nghĩa là cậu ấy sẽ đến họp lớp. Một chút thất vọng hiện trong đôi mắt cô.

- Chào cậu, Lan.

Ngọc Lan sững người, cảm giác đau thương từ trái tim cô dội lên, mắt cô nhòe đi. Là cậu ấy.

Bỗng chốc, lớp lớp tường thành của sự bình tĩnh, cô độc mà cô gây dựng bấy lâu nay sụp đổ, để lộ ra sự đau đớn, day dứt và nhớ thương.

Sau khi cậu ấy đi, Ngọc Lan luôn cố tỏ rằng mình ổn. Cô cho người khác thấy dáng vẻ mà người ta muốn thấy ở cô nhất, vui vẻ, không còn khóc lóc, cũng gào thét hay bi ai. Cứ sống như vậy, ngỡ vết thương đã lành từ lâu. Nhưng cô đã lầm, đau thương vẫn mãi chưa liền sẹo. Hình bóng của cậu ấy bị che phủ bởi lớp màng giả dối mà cô dựng lên. Để giờ đây, khi thực sự chạm mặt, bao nhiêu thứ mềm mại, yếu đuối mà cô che giấu, lần lượt bị đào xới, bị nắm chặt, bóp lấy, đau nhức nhối.

Ngọc Lan không dám quay đầu, khuôn mặt cô ướt đẫm nước mắt. Cô không dám đối diện, cô sợ cô sẽ khóc lớn, sẽ trách cứ, sẽ lao vào cậu ấy.

Tuấn Minh giơ tay, muốn chạm vào vai cô, nhưng anh lại ngập ngừng, không dám. Ngọc Lan bỏ chạy. Tuấn Minh nhìn theo bóng cô khuất dần nơi cuối hành lang.

Sau hôm họp lớp, nhóm tin nhắn của 12A1 ảm đạm.

Tối hôm ấy, ngay khi vừa thấy Tuấn Minh bước vào, Ngọc Anh đã lao ra, tát và đấm anh. Thấy bảo, Ngọc Anh đã khóc.

Nằm trên giường, Tuấn Minh vắt tay lên trán, nhớ lại những gì Ngọc Anh đã nói:

- Thằng khốn nạn, mày là thằng khốn nạn. Tại sao mày đối xử với em gái tao như thế? Hả, Tuấn Minh. Mày đã nói với tao như nào? Mày đã cam kết với tao ra sao? Tại sao mày cút ra nước ngoài mà không một lời từ biệt? Tại sao mày đối xử với em tao... mày đối xử với cái Lan như thế hả Minh? - Ngọc Anh vừa khóc vừa lao về phía Tuấn Minh, các bạn còn lại vội ôm lấy cô, đứng cản giữa hai người.

- Mày có biết, 8 năm qua cái Lan nó sống như nào không? Mày có biết không Minh? Nó như một cái xác không hồn biết cười, nó tỏ ra là nó ổn nhưng mày có biết là nó khóc 3 ngày 3 đêm kể từ khi mày đi không Minh? Mày biết tính cách cái Lan mà Minh, sao mày đi mày không nói nó? Mày xuất ngoại 8 năm, bố mẹ tao mất đứa con gái tên Lan 8 năm, tao mất đi đứa em gái... Sao mày không cút luôn đi... mày về đây làm gì nữa - Ngọc Anh khóc không thành tiếng, cô thương em gái cô quá, thương cái Lan nhà cô quá.

Sau khi Tuấn Minh rời đi, không ai chạm tới tâm hồn của em gái cô được nữa, bề ngoài nó vừa cười vừa nói, nhưng ánh mắt thì đã mất sắc sáng từ lâu. Ngọc Lan dồn nén bi thương 8 năm, Ngọc Anh cũng dồn nén sự căm phẫn 8 năm.

---

Có một nhà hàng mới mở, đối diện cửa hàng tranh của Ngọc Lan. Nhân viên bên ấy nhiều lần qua phát phiếu khuyến mãi, mời cô ăn thử để góp ý phát triển chất lượng món của nhà hàng. Ngọc Lan hết lần này tới lần khác từ chối, nhưng nhân viên nhà hàng rất có tính kiên nhẫn, trên mặt họ như viết mấy chữ: họ sẽ không buông tha cho tới khi mời được cô.

Ngọc Lan yên vị trên ghế dựa tại nhà hàng. Cô cảm tưởng nhân viên ở đây cứ nhiệt tình thái quá, nhiều bạn còn nhìn cô chằm chằm. Ngọc Lan đơn giản gọi mấy món thanh đạm, cô hạn chế ăn thịt từ năm 2 đại học, chủ yếu là vừa tốt cho sức khỏe, vừa hạn chế sát sinh.

Món đầu tiên cô đụng thìa là cháo, cô thích ăn cháo, nhạt nhẽo dễ nuốt. Vừa ăn miếng đầu tiên cô đã khựng lại, mùi vị này, quen quen. Nhất thời chưa nhớ ra là từng ăn ở đâu, nhưng đã mất tiền thì phải chiến đấu cho hết. Ngọc Lan ăn chậm nhai kĩ, gần 1 tiếng sau cô kết thúc bữa ăn.

Tới khi tính tiền, hóa đơn rẻ tới mức cô bất ngờ, dù là gọi mấy món rau củ nhưng cũng không tới mức rẻ như thế chứ. Chưa kể là cô còn được tặng quà vì là vị khách thứ 100. Ngọc Lan ngó qua ngó lại quanh quán, cô không hiểu 99 khách trước ra vào thời điểm nào mà hiện tại, quán có mình cô là khách.

Mấy ngày sau đó, dù không biết vô tình hay cố ý nhưng Ngọc Lan rất hay có cơ hội làm khách của bên nhà hàng, nhân viên bên ấy cũng ủng hộ mua tranh cô rất nhiều. Dù chỉ là mấy bức vẽ nhỏ nhỏ, cô bán vì đam mê nhưng mua số lượng nhiều tới thế thì cũng khiến cô kinh ngạc.

Ngọc Lan thắc mắc nhưng trời sinh cô không có tính tò mò, nên cũng không có ý tìm hiểu.

Cho tới một ngày cuối tháng 12...

Ngọc Lan đang ở cửa hàng thì chợt nhớ ra lúc nãy, cô đi giao tranh cho khách, được người ta tặng quà. Trên đường về, cô tạt vô nhà hàng đối diện, xong để quên luôn ở đấy.

Ngọc Lan vừa qua tới cổng chào của nhà hàng, tính bước vào trong thì nghe thấy tiếng hai bạn nhân viên:

- Sao em thấy nhà hàng mình ít khách ghê ấy chị.

- Nhà hàng này chỉ dùng để tiếp khách VIP của ông chủ thôi. Nè, em mới làm nên không biết, để chị bảo, cái chị chủ bên cửa hàng tranh đối diện mình ấy, là khách VIP hàng đầu đó nha.

- Vậy ạ, chị ấy là ai thế chị?

- Nghe đâu là mối tình đầu của ông chủ. Nhà hàng này mở ra ban đầu là để phục vụ một mình chị ấy, nhưng sau sợ chị ấy nghi ngờ nên thỉnh thoảng bạn bè của ông chủ cũng được mời đến đây. Bao giờ gặp thì chị chỉ cho, biết đường mà phục vụ chị ấy.

Ngọc Lan bước vào nhà hàng, lấy túi quà bị bỏ quên. Sau đó quay ra nói với nhân viên:

- Chị muốn gặp ông chủ của các em.

Cô nhân viên thoáng chốc hốt hoảng:

- Dạ chị ơi, không biết là bọn em phục vụ không tốt ở đâu ạ. Chị cho bọn em xin lỗi, bọn em...

- Không có lỗi gì đâu, chị chỉ muốn gặp ông chủ các em có chút việc.

- Dạ chị ơi, em là quản lý ở đây ạ. Không biết là em... - Một bạn nhân viên nữ từ ngoài quầy đi vào.

- Chị muốn gặp Tuấn Minh. - Lần đầu tiên sau 8 năm, Ngọc Lan tức giận, ngắt lời người khác.

---

Giữa không gian rộng lớn của nhà hàng, Ngọc Lan ngồi đối diện Tuấn Minh. 8 năm gặp lại, Tuấn Minh đã chững chạc và phong trần hơn trước rất nhiều. Anh vẫn để đầu đinh, đôi mắt ngông cuồng được thay thế bằng sự trầm tính, nghiêm nghị và sắc sảo. Tuy nhiên, ánh mắt ấy khi nhìn Ngọc Lan thì vẫn dịu dàng như trước.

- Tôi đang chờ nghe cậu giải thích. - Ngọc Lan bình tĩnh nhìn Tuấn Minh.

- Xin lỗi, năm đó để cậu đau khổ như vậy.

- Tôi có được quyền biết lý do không?

- Là lỗi của tôi. Sau khi mẹ tôi mất, bà nội tôi đột quỵ. Không còn cách nào khác, tôi phải xuất ngoại.

- Tại sao cậu không từ mà biệt? - Đôi mắt Ngọc Lan ẩn hiện sự phẫn nộ.

- Tôi không dám từ biệt cậu, tôi sợ tôi không nỡ rời ra cậu. Tôi không biết bao giờ mình có cơ hội quay lại, thà rằng để cậu ghét tôi.

- Cậu không hiểu tôi như tôi nghĩ, Minh ạ. - Ngọc Lan đứng dậy.

- Xin lỗi, Lan. Xin cậu... - Tuấn Minh bật người khỏi ghế, ôm lấy Ngọc Lan từ phía sau.

8 năm nhung nhớ của anh, hơi thở cuộc sống của anh, Ngọc Lan của anh.

Sau khi ra đi không từ biệt, Tuấn Minh hối hận vô cùng. Nhưng năm tháng ấy, gánh nặng sức khỏe của ông bà, nỗi đau mất mẹ, sự gắng gượng kinh doanh của gia đình đã khiến anh không thể tìm lại Ngọc Lan.

Cứ ngỡ rằng cả đời sẽ không còn cơ hội gặp lại. Cứ ngỡ rằng dù có gặp lại cũng chỉ là người lạ qua đường. Ấy thế mà ông trời có mắt, hai người hội ngộ, anh vẫn yêu cô như vậy và thật may, cô ấy cũng thế. Ngọc Lan là chấp niệm những năm tháng tuổi trẻ của Tuấn Minh, là nỗi day dứt, mong ngóng trong những năm tháng xa quê hương của anh.

Hình ảnh của cô luôn ẩn hiện trong những giấc mơ, quanh quẩn trong tâm trí và hiện diện trong trái tim anh. Để ngay khi vừa gặp lại, nỗi khao khát ôm cô vào lòng, chạm lên mái tóc, nói ra lời yêu cứ như núi lửa dưới biển sâu, luôn chực chờ phun trào trong lòng anh.

Ngọc Lan bật khóc, cô quay người ôm lấy Tuấn Minh. Hai người gắt gao ghì chặt lấy nhau. Bao nhiêu ấm ức, bao nhiêu đau đớn và mất mát, biến thành nước mắt, tan trên chiếc áo sơ mi của người đàn ông.

---

Từ ngày hôm ấy, tiệm tranh của Ngọc Lan thường xuyên xuất hiện thêm một dáng người. Như muốn bù đắp khoảng thời gian lạc mất nhau, cả hai dọn về sống chung, họ quấn quýt mỗi ngày. Hai người vừa phấn khích, vừa vui vẻ làm nhưng hoạt động mà các cặp đôi yêu đương thường làm. Họ đắm chìm và thăng hoa trong tình yêu.

Mùa xuân năm ấy, hai chị em Ngọc Anh - Ngọc Lan lên xe hoa.

Mùa xuân năm sau, Ngọc Lan hạ sinh một cặp sinh đôi trai gái.

Mùa xuân năm sau nữa, gia đình nhỏ của Ngọc Lan chuyển về thị trấn năm ấy. Quay về ngôi nhà mà bố mẹ của Tuấn Minh từng ở.

Đóng lại cuốn nhật kí, Ngọc Lan ngẩng đầu mỉm cười nhìn Tuấn Minh vừa bước vào, anh choàng áo khoác cho cô. Hai vợ chồng nắm tay nhau quay về phòng ngủ.

Không phải tất cả những người con gái trên thế giới này đều cần tỏa sáng giữa cuộc đời nhộn nhịp, họ chỉ cần là ánh sáng độc nhất trong đôi mắt của người họ yêu. Rất mong tất cả chúng ta đều sẽ kiếm được ngọn hải đăng của đời mình, hãy để ngọn hải đăng ấy dẫn lối chúng ta về nhà.

 

(Hết)

 

© Thiệu Huy - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Để Quá Khứ Ngủ Yên l Playlist Radio

Thiệu Huy

Trải lòng mình vào trong câu chữ, viết để nhẹ tâm, nhẹ thân, viết để dãi bày cảm xúc.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

back to top