Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em yêu chị, cô gái Hà Nội của em

2015-12-22 01:00

Tác giả:


blogradio.vn - Chị biết không, em muốn dành cả hiện tại – tương lai cùng cô gái ấy, không cần một tình yêu mãnh liệt của tuổi trẻ, chỉ cần mỗi ngày cùng nhau ăn cơm, cùng nhau đi làm, bắt đầu buổi sáng cùng nhau và kết thúc một ngày dài với vòng tay có cô ấy lấp đầy. Em muốn đưa cô ấy đi đến mọi nơi, đi đâu cũng được, chỉ cần cô ấy muốn là được.

***

Hôm nay nắng Sài Gòn vẫn gay gắt, oi ả như mọi ngày chị ạ. Tháng 12 rồi đấy, mọi người hay bảo vào đông rồi tìm người yêu đi thôi. Cơ mà, Sài Gòn thì có đông bao giờ nhỉ, chỉ hai mùa mưa – nắng thôi, chán lắm chị ạ. Vậy nên đông này em quyết định bỏ trốn khỏi thành phố này 1700 cây số để đi tìm cô gái của em thôi.

Mà, chị biết cô gái ấy không, người em yêu ấy, chị có tò mò về cô ấy không?

Để em kể chị nghe nhé.

Em biết cô nàng vào một ngày thu năm trước. Trong ấn tượng ban đầu của em, em chẳng có ấn tượng gì cả. Lần đầu nói chuyện, trong lòng em nghĩ không biết cô ấy tinh thần có ổn định hay không. Nhưng em cảm giác cô nàng là một người con gái tốt chị ạ, cũng khá là tình cảm nữa. Em không thích con gái Hà Nội, nhưng cô ấy là ngoại lệ.

Em nhớ em từng hỏi cô ấy thế này:

“Đông Hà Nội thế nào hả chị?”

Cô ấy bảo:

“Nếu em thử trải qua mùa đông Hà Nội thì sẽ không thể nào quên được.”

Vâng, từ mùa đông năm trước em đã không thể quên được người con gái ấy nói với em câu đó.

Một năm, em đã bỏ lỡ cô gái này một năm vì vài lý do cả hai đều hiểu rõ. Một năm, cả hai đều có cuộc sống riêng, cô ấy có chàng trai của mình, em cũng có một cô gái bên cạnh. Em chỉ biết lẳng lặng nhìn theo cuộc sống của cô ấy, quan tâm mỗi ngày cô ấy có vui vẻ không, cô ấy làm gì, công việc thế nào, mọi thứ ổn cả chứ.

cúc họa mi

Thỉnh thoảng cả hai trò chuyện, kể nhau nghe về người này người kia, về cuộc sống thường nhật, nhưng có điều em không thích khi cô ấy nhắc về chàng trai đó – em thấy buồn, nhưng không biết tại sao. Không phải ghen đâu, mà, dù là có đi chăng nữa, lúc ấy em lấy quyền gì mà ghen chị nhỉ ?

Mỗi ngày trôi qua, mọi thứ vẫn diễn ra như vốn dĩ. Có lúc tưởng chừng em đã có thể buông nhẹ lòng mình, bỏ mặc cô gái với mùa đông Hà Nội ấy đi. Cho đến khi, một ngày đẹp trời cô ấy xuất hiện ở Sài Gòn. Em nhớ, đêm vài ngày trước khi cô ấy vào, cô ấy có nhắn tin cho em:

“Tớ sắp vào Sài Gòn, em còn muốn gặp tớ không?”

Sao nhỉ, cảm giác giống như mặt hồ tĩnh mịch lâu ngày bị cô ấy ném một tảng đá to đùng vào. Cô gái này một lần nữa khuấy đảo cuộc sống của em rồi.

Ngày cô ấy lên máy bay, cả đêm đó em khắc khoải, hồi hộp không chợp mắt được chị à. Em đến sân bay từ rất sớm, dù cô ấy chẳng chịu cho em ra đón đâu. Đến giờ, có lẽ cho đến sau này, em sẽ không thể nào quên được khoảnh khắc lần đầu em nhìn thấy cô ấy bằng xương bằng thịt, cô ấy đứng đó cách em vài chục bước chân, trong tim em biết mình muốn chăm sóc cho cô ấy đến nhường nào. Một ánh mắt, cũng khiến em say mất rồi.

Đúng người, đúng thời điểm, bỏ lỡ cô ấy lần nữa em sẽ hối hận cả đời mất.

Chị biết không, em từng rất ghét Hà Nội, em ghét mùi hoa sữa, em ghét cái vẻ chậm chạp cổ kính của nó. Mà cô nàng này này làm em yêu thành phố nơi cô ấy sống, làm em cứ tìm kiếm mùi hoa sữa ở đất Sài Gòn, làm em nhớ cả bờ hồ nắm tay cô ấy đi dạo, làm em nhớ những khi tắc đường cô ấy ngồi sau, nhớ những cái hôn vội lén lút, nhớ những con đường cả hai cùng nhau đi trốn, nhớ cả những món cô ấy nấu cho em, nhớ hình ảnh cô ấy rơi nước mắt nhìn em rời đi, nhớ cái ôm thật chặt trước khi chia ly. Sài Gòn không có gì cả, không có cô ấy, không có nỗi nhớ của em.

Em chết mê chết mệt cô nàng rồi chị ạ. Em hay hỏi cô ấy:

“Chị bỏ bùa em à?”

Cô ấy lại bảo:

“Có em dụ tớ thôi, bắt đền em đấy, chịu trách nhiệm với tớ đi.”

Đấy, gì cũng đổ lỗi cho em cả, lại bắt em chịu trách nhiệm. Rồi, em đang tình nguyện chịu trách nhiệm với cô nàng đây.

Em không hay khen cô ấy đâu, nhưng nhiều khi cô ấy đáng yêu chịu không được chị ạ. Vậy đấy nên mấy cái vệ tinh, ong bướm xung quanh nhiều lắm. Nhưng em chưa từng nói với cô ấy là em sợ mất cô ấy. Em sợ tình cảm thua thời gian, thua hiện thực, thua con người. Em sợ lạc mất cô gái này chị à …

em yêu chị

Chị biết không, em muốn dành cả hiện tại – tương lai cùng cô gái ấy, không cần một tình yêu mãnh liệt của tuổi trẻ, chỉ cần mỗi ngày cùng nhau ăn cơm, cùng nhau đi làm, bắt đầu buổi sáng cùng nhau và kết thúc một ngày dài với vòng tay có cô ấy lấp đầy. Em muốn đưa cô ấy đi đến mọi nơi, đi đâu cũng được, chỉ cần cô ấy muốn là được. Cô ấy thích đàn - em sẽ học đàn cô ấy nghe, cô ấy thích ăn món gì – em sẽ xuống bếp nấu cả, cô ấy không biết là quần áo – em sẽ chỉ cô ấy, mọi thứ em có thể làm được – em sẽ cố gắng tất cả, những gì em không biết – em sẽ vì cô ấy mà học, chỉ cần cô gái mà em yêu thương vui vẻ là được. Cô ấy xứng đáng mà, phải không chị ?

Em thật lòng yêu cô gái ấy chị ạ. Tuổi trẻ của cô ấy đã dành cho một chàng trai khác, nhưng từ giờ cô ấy dành cho em thôi, không là đầu tiên – nhưng là đặc biệt nhất.

Cô gái ấy - một người khiến em muốn đấu tranh, muốn cố gắng, khiến một đứa lúc nào cũng hèn nhát yếu đuối như em mạnh mẽ hơn rất nhiều. Em có thể không tháo vác, nhưng nhất định cũng không để người em yêu phải nặng nhọc, em có thể không ôm vác nổi một bình gas, nhưng cõng cô ấy trên lung chắc chắn em làm được. Chỉ cần cô ấy tin tưởng dựa vào em, em nhất định không từ bỏ.

Đông về rồi, cúc hoạ mi cũng đã nở, chị có còn nhớ lời hứa mùa đông năm trước?

Đông này Hà Nội vẫn thế, vẫn phố cổ, vẫn bờ hồ, vẫn lạnh run, vẫn chậm chạp, vẫn có chị và nay có cả em nữa.

Cảm ơn chị vì đã bất chấp ngược đường ngược nắng yêu em.

Đợi em nhé cô gái của em, đợi em trưởng thành, đợi những chuyến bay không còn nước mắt tiễn đưa, đợi những ngày đi về có nhau, đợi khoảng cách ngàn cây số không còn nữa, được không?

© Sói Xám – blogradio.vn

Bài viết tham dự tuyển tập "Viết cho người tôi yêu". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại cảm nhận của mình và chia sẻ lên mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc.

viết cho người tôi yêu
Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mùa Xuân của Mẹ

Mùa Xuân của Mẹ

Hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.

Giông bão rồi cũng qua

Giông bão rồi cũng qua

Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".

4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy

4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy

Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Mùa xuân đi qua

Mùa xuân đi qua

Một mùa xuân lặng lẽ Đã nhè nhẹ đi qua Từng cánh khô vừa khép Cho cành lá xanh màu.

Ngày Xuân Còn Nhau

Ngày Xuân Còn Nhau

“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm

Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm

Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.

back to top