Em sẽ bước về phía trước, nơi có người đang đợi em
2014-12-29 01:00
Tác giả:
Giống như một kẻ ngốc, em kiếm tìm hoài hạnh phúc ở quá khứ - nơi em có anh là nơi em thấy bình yên nhất. Cái giá cho những ký ức ấy lại đánh đổi bằng sự cô đơn, mòn mỏi đến chạnh lòng. Anh à, có khi nào cái giá ấy quá đắt không anh? Yêu một người chân thành phải chăng là một điều tội lỗi?
Em vẫn nhớ chúng mình đã chia tay vào một ngày đông lạnh giá. Anh nói ra lời chia tay thật nhẹ nhàng, không cần vòng vo, không lời biện hộ.
- Mình chia tay đi em!
Em lặng người. Em không khóc, và càng không có lý do gì để khóc. Đôi môi khô khốc, cổ họng nghẹn đắng khiến em không thể cất thành lời. Mọi thứ bỗng trở nên ngột ngạt và bức bối đến tột cùng.
- Anh...đi đi...em ổn, em muốn ngồi một mình...
Mệt mỏi, em đưa mắt nhìn anh rồi vội vàng thu lại tầm nhìn, cụp mí mắt nặng trĩu nhìn đôi bàn tay đang run rẩy. Em cần, rất cần khoảng không gian nào đó cho riêng mình, cho dù chật hẹp, dù bức bối nhưng đủ kịp để anh không nhìn thấy một em - yếu đuối, sợ hãi và cô độc.
Những tưởng tình yêu của chúng mình luôn bền vững. Nhưng rồi em chợt nhận ra, thì ra chỉ mình em ảo tưởng về hạnh phúc.
Và rồi, em bắt đầu sợ những cơn mưa dai dẳng kéo dài không ngớt, sợ những đêm tối giật mình thức giấc ngỡ anh về...nhưng đơn giản là em vẫn hiên ngang bước qua nỗi sợ hãi ấy, một mình, không anh.
“Mình buông tay, chỉ đơn giản là buông tay thôi mà”. Em đã tự nhắc nhở bản thân như thế để có thể vượt qua những ngày tháng không anh bên cạnh.
Em là một cô gái mạnh mẽ...có lẽ vậy.

Em đã từng đọc ở đâu đó rằng: “Người ta thường nói thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương. Thật ra thời gian không thần kỳ như thế! Nó chỉ làm chúng ta quen dần với tổn thương. Sự quen dần này khiến cho vết thương trở thành sẹo. Chúng ta có thể quên lí do hình thành vết sẹo - Nhưng sẽ không bao giờ quên nó đã đau đớn thế nào”
Với em, giờ đây hạnh phúc thật mong manh, chỉ sợ khi với tay chạm đến thì sẽ trở nên vỡ vụn.
Anh à, có khi nào em là kẻ hèn nhát không anh? Lấy lí do cuộc sống bộn bề để trốn chạy quá khứ đau thương? Để khi ngoảnh lại, em vẫn là kẻ cô độc.
30 tuổi vẫn chưa nghĩ đến việc lập gia đình. Nhìn lũ bạn đã có con bồng bế. Em bắt đầu nhìn thấy nét mặt lo lắng của cha, thỉnh thoảng bắt gặp mẹ khóc một mình. Cha mẹ lo cho em, thương em nhiều lắm.
Em đã từng mơ đến một mái ấm gia đình nhỏ, có anh, em và con của chúng mình. Nhưng anh đi... giấc mơ cũng vụn vỡ.
Em đã từng hình dung đến nét mặt rạng rỡ, tự hào của cha mẹ trong ngày em sánh bước cùng anh tiến vào lễ đường... nhưng giờ chỉ là ảo mộng.
Giật mình... có một cơn gió nào đó mạnh mẽ thổi qua khe cửa... lạnh giá, vô tình, kéo em trở về với thực tại.
Quán cà phê vẫn nhộn nhịp người. Chúng ta đã quen nhau, và rồi chia tay chính tại nơi đây, anh nhỉ?
Sau 6 năm, mọi thứ vẫn không hề thay đổi. Em vẫn giữ thói quen ghé thăm quán vào mỗi dịp cuối tuần, chọn cho mình chiếc bàn nhỏ nơi góc phòng, lắng nghe những bản nhạc blue quen thuộc và thưởng thức ly cà phê sữa nóng ấm. Chỉ có điều, sau chừng ấy năm, giống như một thói quen, em bước vào quán một mình, gọi kèm thêm một ly cà phê nâu đá, đắng ngắt...không người uống.
Hôm nay là cuối tuần, và cũng là sinh nhật em. Vì thế, em đã tự thưởng cho mình cả một ngày đông dài sau tuần bộn bề công việc. Đây là khoảng thời gian hiếm hoi em thấy lòng bình yên đến thế. Nhìn những cặp tình nhân ra vào quán. Nơi đây đã có biết bao mối tình bắt đầu trong hạnh phúc. Nhưng cũng có cả nước mắt và chia ly.
Bỗng ở đâu đó, một bản nhạc cất lên: “Vì sao giữa cuộc đời phải đánh mất đi một người mà ta đã dành trọn trái tim. Phải thêm bao nhiêu thời gian mới quên đi được. Rằng ta đã từng là thế giới của nhau. Giữ cho nhau hy vọng ngày cũ. Giữ cho nhau tình yêu đó...”
Thì ra hạnh phúc luôn đi kèm với khổ đau... anh nhỉ? Tìm được nhau thật khó. Vì thế, khi may mắn có thể gặp được nhau, chúng ta nên trân trọng những kỷ niệm và quãng thời gian hạnh phúc ấy...
Bước ra khỏi quán trời đã bắt đầu xẩm tối. Một vài cơn gió đông len qua kẽ tóc, rồi nhẹ nhàng ngấm thật sâu vào trái tim em. Thanh thản quá, bình yên quá anh ạ! Em đã nghĩ, phải chăng giờ đây chính là lúc em nên vứt bỏ những muộn phiền và cả nỗi đau đã từng làm em day dứt. Có lẽ vậy...
Dừng bước, em chợt quay đầu lại ngập ngừng rồi cất bước đi. Gửi lại nơi ấy những kỷ niệm ta đã từng có, gửi lại cả những buồn đau của ký ức. Em đi, em sẽ bước về phía trước - nơi sẽ có một người đàn ông thực sự thuộc về em đang chờ đợi. Em sẽ cùng anh ấy bước vào lễ đường trong niềm hân hoan của gia đình và bè bạn. Em sẽ có một gia đình nhỏ đầm ấm với một lũ nhóc dễ thương, em sẽ yêu thương chúng thật nhiều, anh ạ!
Anh sẽ mãi là một phần quá khứ hạnh phúc mà em đã từng có. Anh sẽ mãi sống trong những trang kỷ niệm ấm áp để em luôn trân trọng mỗi khi nhớ về.
- Mộc Lan
Bài viết tham dự tuyển tập "Mở lòng & Yêu đi!". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn like, share và bình luận bằng plug-in mạng xã hội ở chân bài viết. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.
Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em
Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.
Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp
Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.
Phía sau rực rỡ
Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.


