Em nhớ anh hôm nay nữa thôi
2016-10-14 01:23
Tác giả:
Đến sau cùng thì con người ta cần phải thỏa thuận với chính bản thân mình để những nỗi nhớ nó không day dứt đến đau lòng. Anh của khi đó thương em vô cùng. Nhưng anh của hôm nay chẳng còn thương em nhiều nữa, thế sao em vẫn cứ nhớ.
Và đôi khi tự thỏa thuận với bản thân mình rằng nhớ những gì thanh xuân đã qua để thấy những điều ấy thật đẹp đủ để hôm nay em mạnh mẽ và sống hạnh phúc hơn nữa. Vậy nên em chỉ nhớ anh thêm hôm nay nữa thôi.
Người bảo em rằng yêu anh khổ lắm. Rừng núi hẻm hóc xó xỉnh nào cũng đi. Nhưng với em vậy không phải là khổ đâu. Em không sợ cái khó cái khổ ấy, mà chỉ em sao cứ nhớ anh. Em cũng đi với anh một đoạn đường ngắn rồi đấy chứ. Một đoạn rất ngắn so với những con đường dài lắm anh đã đi và sẽ đi. Em vẫn nghĩ sao mình gặp nhau muộn quá. Phải chi sớm hơn để em cũng đi cùng anh những con đường đó thay vì bế tắc với mình trong suốt từng đó thời gian.
Em nhớ anh chẳng bao giờ nói cho em biết vì anh bảo rằng sẽ nắm tay em thật chặt và dẫn em đi. Cứ như thể em chỉ cần ngồi sau ôm anh thôi đừng nghĩ ngợi chỉ vì thế giới này đã có anh. Em nhớ mỗi chuyến đi cùng anh đến nơi có cây cỏ mây trời sông núi, có đường đẹp cũng có đường xấu, có nắng cũng có mưa, có khỏe cũng có mệt, có cả lần ngã nhoài lấm lem bùn đất, cũng bắt ếch đôi lần rồi đấy.... Cũng gọi là đủ cả bụi bặm sương gió cùng nhau rồi.

Em nhớ những ngày đi cùng anh để trốn Sài Gòn.
Em nhớ cái đêm đầy sao lạnh buốt ấy, mọi người co ro vì lạnh nép vào nhau. Anh kéo tay em nhét sâu vào túi áo anh kẻo lạnh rồi ngước lên trời thật rất nhiều sao. Đó là lần đầu tiên em cảm nhận sao trời đẹp như vậy.
Em nhớ ngày đi với anh nắng đến nóng rát chân, ê mông mỏi lưng rồi buồn ngủ, nhét tay vào túi áo anh, ôm chặt lấy bụng anh gục lên vai anh mà ngủ. Nắng đau đầu lắm, đôi mắt cay xè yếu ớt chẳng mở lên nổi với cái nắng cháy da ấy. Chỉ xót lắm đôi tay anh chẳng có găng tay mà phải chạy xem dưới cái nắng ấy. Thương đôi vai anh chắc mỏi lắm, chỉ có thể xoa vai cho anh thôi.
Em nhớ ngày đi với anh giữa đường mưa, ướt nhẹp rồi nhìn nhau cười thôi.

Em nhớ ngày đi với anh giữa con đường sương mù dày đặt, giữa lưng chừng núi, cao lắm, tay như chạm đến trời như bắt được mây. Mọi thứ xung quanh thật sự rất đẹp còn vì bởi em đang đi cùng anh.
Em nhớ ngày đi cùng anh giữa biển. Chẳng ngờ được có ngày mình lại đang đứng giữa biển thế này. Vì có anh bên cạnh, được anh nắm chặt tay em rồi đi ra giữa biển mênh mông.
Em nhớ ngày yên bình nhẹ tênh ngồi bênh cạnh anh trên tảng đá thật cao nhìn biển mênh mông, mọi thứ gom vào cả tầm măt, tất cả như trong tầm tay. Bàn tay nhỏ của em nằm gọn trong bàn tay anh. Chỉ cần lặng thinh ngồi bên vậy thôi để gió cuốn đi cả những lăn tăn trong lòng anh nhỉ. Đấy là bình yên. Anh của lúc ấy thật sự là của riêng em thôi. Anh của lúc đó thương em.
Hôm nay em lại nhớ, mỗi con đường lạ từng đi qua cùng anh, đó là lần đầu tiên và đến hôm nay đó vẫn là lần duy nhất. Anh đã bước vào thế giới của em như ánh cầu vồng thật đẹp mà anh và em cùng ngắm sau một chằng đường dài kia nhưng rồi anh cũng im lặng rời khỏi thế giới của em như cách cầu vồng kia cũng sẽ lạnh lùng biến mất khi mặt trời lên. Em đã khó khăn lắm để làm hòa với bản thân, để làm quen với việc anh hôm nay không còn thương em nữa, nhưng dù khó thì em rồi cũng sẽ quen thôi phải không anh. Em vẫn nhớ anh khi vô tình đi ngang còn đường nào đó, vô tình thấy anh ở đâu đó trên Facebook, hay nghe ai đó nhắc đến cái tên quen thuộc ấy.
Em ước gì có thể ghét anh thật nhiều để không phải nhớ anh như vậy. Nhưng em thật cảm ơn vô cùng một đoạn ngắn anh nắm tay em đã thật đẹp như vậy. Hứa đấy em chỉ nhớ anh hôm nay nữa thôi.
© Pé Anh – blogradio.vn
Bài dự thi cuộc thi viết "ĐỂ YÊU THƯƠNG DẪN LỐI". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn nhấn vào nút "Bình chọn" dưới chân bài viết, để lại bình luận tâm đắc và chia sẻ lên mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn xem tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Phần 1)
Có những nỗi đau tưởng đã ngủ yên, nhưng chỉ cần một mùa Tết trở gió, một chuyến bay quay về, hay một cái ngoảnh đầu chậm lại… tất cả bỗng thức dậy, nguyên vẹn như chưa từng được xoa dịu.
Hái trăng đêm Đông
Đông chùng dạ! Bóng đêm che nửa vầng trăng khuyết Cô gái giật mình… Nửa còn lại ở đâu?
Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)
Có những buổi chiều, khi đóng cửa hàng, tôi đứng lại thêm một chút, nhìn ánh nắng tắt dần trên con hẻm nhỏ. Mọi thứ vẫn vậy căn nhà cũ, tiếng chợ xa dần, mùi hàng quen thuộc chỉ là tôi đã không còn đứng trong đó như trước nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 16)
Nếu có thể sống lại, tôi sẽ không đánh đổi mình để đổi lấy sự yên ổn ấy thêm một lần nào nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )
Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.
Nhà có hoa Tigon (Phần 14)
Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.
Nhà có hoa Tigon (Phần 13)
Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 12)
Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.
Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng
Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.






