Em đã có thể tự bước đi một mình
2015-07-02 01:00
Tác giả:
“Anh hứa sẽ đưa em đi hết đoàn đường mà sao không đưa được đoạn đường em đi?”
Chiều mưa ngang góc phố nhỏ, lời bài hát thân quen đến đau lòng văng vẳng bên tai, đã lâu rồi không nghe đến từ ngày anh đi…
Ngày chia tay, vẫn nơi hẹn hò, trời đêm lấp lánh ánh sao, cầu cao lộng gió có một đôi tình nhân sắp trở thành người xa lạ. Minh nắm tay My nói từng chữ rành rọt như thì thầm lời yêu “Mình chia tay em nhé, anh hết cảm giác yêu rồi”. Mắt My cũng như sao đêm hôm ấy lấp lánh trong veo và ngập tràn hình ảnh Minh trong ấy. My khẽ mấp môi “Dạ em biết rồi” như một lời thông báo rằng em đồng ý dù biết rằng đồng ý hay không thì cũng không thay đổi được gì. My mỉm cười hỏi Minh “Anh hát em nghe lần cuối được không?”
“Anh hứa sẽ đưa em đi hết đoạn đường mà sao không đưa được đoạn đường em đi”.
Lời xin lỗi tình yêu Minh dành cho My, cần gì phải xin lỗi hả Minh? Vì Minh đã không giữ được lòng mình, không thể bên My như Minh đã hứa phải không? My bật cười thành tiếng, đáng nhẽ My phải khóc chứ. Minh hỏi rằng My ổn không, Minh nghĩ My có ổn không khi không còn Minh bên cạnh, bỗng dưng một ngày một người lại hết yêu trong khi người còn lại còn yêu quá nhiều. Sau này My mới biết rằng vì chúng ta không cùng điểm xuất phát nên Minh đã đến trước trong cuộc đua tình yêu này. Con trai thích con gái, chinh phục, yêu và rồi chán. Con gái trốn tránh con trai, bị chinh phục, yêu và rồi cần, không muốn rời xa.

Ngày My còn là cô gái với tà áo dài trắng tinh khôi mới chuyển trường về cùng lớp với Minh – chàng trai có mái tóc xoăn, da trắng, cặp mắt to và hàng lông mi cong vút. Ấn tượng ban đầu My dành cho Minh là một người lớp trưởng yểu điệu không ra cái chất đàn ông. Người lớp trưởng ấy ngồi bàn phía sau My vô cùng nhiệt tình giúp đỡ My, đã bao lần My bắt gặp ánh mắt ấy nhìn My ngọt ngào. Ngày 8/3 người ấy đã chủ động tặng hoa cho My trước mặt bạn bè, cái tuổi học trò ấy cứ ngượng ngùng muốn chui đầu vào đâu ấy. Rồi người ấy đón đưa My đến lớp, người ấy bao lần mở lời nhưng đều nhận được câu trả lời “Mình làm bạn thân trước nhé”. Dù rằng rất buồn nhưng người ấy chưa bao giờ bỏ cuộc. Và cũng nhờ người ấy mà My vào Đại học.
Là sự chân thành ấy đã cảm hóa trái tim My hay vì My cũng đã dành cho người ấy một vị trí trong trái tim rồi? My cũng không biết nữa, chỉ biết là My sẽ cho cả hai một cơ hội. Trong một đêm mưa phùn lất phất Minh khe khẽ lời yêu “My làm bạn gái Minh nhé”. My thẹn thùng gật đầu, Minh ngại ngùng nắm lấy tay My, đêm không sao nhưng bầu trời vẫn sáng, mưa ướt vai nhưng lòng ấm vô cùng. Hai người ấy cùng nhìn về một hướng, một tương lai đẹp đang đón chờ.
Cùng nhau đến giảng đường mỗi sáng, cùng nhau mang tạp dề vào bếp, cùng nhau băng qua những con đường đầy nắng gió, dù có mưa thì vẫn có Minh che chở cho My, dù trời có sập My biết rằng vẫn có Minh ở bên, đã cùng nhau hẹn đến chân trời góc bể.
Có lúc vu vơ My bảo “Minh à, người ta nói tình đầu mãi không trọn vẹn”,
Minh nói rằng “Theo khảo sát 99,9% thì mối tình đầu sẽ vỡ tan nhưng Minh và My thuộc 0,1% còn lại, dù ra sao Minh cũng không để My buồn, dù như thế nào Minh cũng cùng My đi hết con đường”.
Ấy vậy mà con đường mình đi ngắn quá, chỉ vỏn vẹn ba mùa đông ấm.
Đàn ông tàn nhẫn nhất lúc ra đi
Đàn bà yếu đuối nhất khi ở lại
My nhận ra My đã yêu Minh nhiều hơn My nghĩ, Minh đi rồi nước mắt My không ngừng rơi, nơi đâu hình bóng Minh cũng ngập tràn ở đấy, nghe bước chân My vội chạy ra cứ ngỡ Minh đang về. Thu mình trong bóng tối My nghẹn ngào gọi tên Minh. Bao nhiêu kỉ niệm ùa về nhàu nĩ trái tim My. Những lúc mưa Minh đội mưa đưa My đến trường. Những lúc My ốm Minh lo lắng u sầu, từng muỗng cháo bón cho My, Minh chăm My từng viên thuốc. Chưa một lần Minh để My phải về quê một mình dù bận rộn ra sao. Đêm nhõng nhẽo thèm đồ ăn My gọi cho Minh “Alo, anh ơi em đói”, chẳng nghe tiếng trả lời, 5 phút sao Minh gọi “Em mở cửa đi”. Dù là nơi đâu, khi nào, ra sao Minh đều chiều lòng My. Bao lần giận hờn vô cớ Minh đều ôm My vào lòng và xin lỗi.
Minh đã từng yêu thương My như thế sao phút chốc chẳng còn gì. My ước rằng sau giấc ngủ dài tất cả chỉ là mơ, Minh vẫn ở đây bên cạnh My này.

Là định mệnh an bài hay lòng người thay đổi, My vùi mình trong nuớc mắt và quá khứ suốt một năm trời. Khi thấy nước mắt mẹ rơi “Chẳng lẽ ngoài Hoàng Minh ra không còn điều gì quan trọng với con sao?” My giật mình nhận ra mình ích kỷ chỉ nghĩ đến tình yêu, đến một người dưng mà không nghĩ đến gia đình, đến tương lai phía trước. My quệt dòng nước mắt tìm lại mình ngày xưa, cố học thật tốt và ra trường với tấm bằng giỏi trên tay để không buồn lòng mẹ nữa.
Những lúc cô đơn My chọn cách nắm lấy một bàn tay khác dù không ấm như ngày xưa nữa.
Ra trường đi làm, nỗi nhớ nguôi ngoai, thôi không hy vọng kiếm tìm, vài ba cuộc tình cũng hờ hững qua kẽ tay nhưng chẳng làm My buồn đau tiếc nuối.
Rồi My chợt nhận ra những thứ tạm bợ chẳng lâu dài. Hôm nay My chọn cho mình một cuộc sống độc thân không như cây tầm gửi. My vui vẻ đón ánh bình minh mà không mong chờ ai đến đón, My an nhiên ngắm hoàng hôn cũng thấy lãng mạn vô cùng, có những cảm giác mà ngày xưa bận yêu Minh mà My khôngcó được. Hôm nay My đã tìm thấy rồi.
Sáng chiều đi làm, tối về nhâm nhi café cùng tiểu thuyết, đôi lúc viết lách trải lòng mình, cuối tuần chạy về nhà sà vào lòng mẹ mà nũng nịu, đứa em bảo rằng “Đã 23 tuổi rồi mà còn giả bộ ngây thơ”. Chẳng phải giả vờ mà vì bàn tay mẹ luôn ấm áp, trong lòng mẹ con mãi là đứa con nít không chịu lớn mà thôi. Khi có hứng cứ vác ba lô lên và đi để thấy nhiều nghe nhiều thấy yêu sao đất nước, chẳng còn lo ai càm ràm con gái không nên đi xa. Thỉnh thoảng bạn bè rủ rê la cà chuyện nhỏ chuyện to chuyện ế chuyện tự do, thấy cuộc đời này không chỉ có mình cô độc, không chỉ có mỗi tình yêu. Nếu đã từng xem một người là đã thế giới thì giờ biết rằng đầu óc mình lúc đó sao mà hẹp đến ngu ngơ.
Hai mình cũng được, một mình cũng được miễn vui vẻ, hạnh phúc là được. Hôm nay em bình thản khi ai đó nhắc tên anh. Hôm nay em không cần mượn tạm một bàn tay sưởi ấm, em không cần một bờ vai dựa hờ. Hôm nay em biết mình đã mạnh mẽ trưởng thành và tự đi trên đôi chân nhỏ bé của mình, dù vấp ngã em cũng không rơi nước mắt và không gọi cho anh.
Em tận hưởng cuộc sống thoải mái của một đứa con gái độc thân mà bất cứ người con gái nào bị tình yêu ràng buộc cũng thèm thuồng, em trân trọng từng phút giây này, em nhận lấy những gì tạo hóa ban tặng mà không đòi hỏi thêm. Và em kiên nhẫn đợi chờ một tình yêu mãi mãi thuộc về em, em sẽ lại yêu khi em thật sự sẵn sàng chứ không phải vì cô đơn.
© Tiểu My – blogradio.vn
Bài tham dự cuộc thi viết “Độc thân không cô đơn”. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận và chia sẻ link bài viết này lên các mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc. Bạn cũng có thể chia sẻ lại link bài viết này từ fanpage BlogViet Vietnamnet

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.


