Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em chờ đợi là thật và đau buồn là thật

2017-06-16 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Em quên mất mình đã là cô gái quá tuổi đôi mươi để yêu vụng dại. Em quên mất ở thế giới thực này mình là cô gái có cái tôi và sống cá tính đủ chững chạc và nghiêm túc. Em vẫn bám lấy lý do em có thế giới riêng mình, thế giới ấy có anh. Em sẽ không gọi thế giới ấy như bao người hay gọi "thế giới ảo". Vì ở đó em chờ đợi thật, đau buồn thật sự và còn nhiều hơn thế kia mà.

***

Sài Gòn, người ta bảo là chốn phồn hoa đông vui anh nhỉ? Nhưng vui giữa Sài Gòn là cái vui chung của những lần tụ tập. Còn càng lùi về đêm, lùi về những con hẻm vắng ẩn sâu trong nội thành có lẽ phải không ít những trái tim trẻ đang thổn thức bởi cô đơn. Họ thèm được yêu và được sẻ chia.

Bởi vậy chúng ta mới quen nhau trên mạng xã hội, ban đầu biết về nhau chỉ đơn giản là qua tấm hình đại diện. Nhiều hơn thì vài dòng news feed. Rồi chẳng biết có phải mình khéo hợp gu hay vì bản thân mỗi người cố gắng để dung hòa cái tôi của nhau hay không mà chúng ta dần trở nên thân thiết. Chúng ta thu hút nhau nhiều đến độ, có thể tranh thủ trò chuyện mỗi lúc, khi rảnh tay công việc, sau giờ làm trở về em sẽ mở vội mạng xã hội chỉ để chờ xem có tin nhắn anh gửi đến, đơn giản là "Em về rồi à" hay "Em đang làm gì đó?". Đôi khi chỉ vào để xem tin nhắn em gửi, anh đã đọc hay chưa.

 Em chờ đợi là thật và đau buồn là thật

Tài khoản mạng xã hội với em giờ đây giống một thế giới khác. Không phải chỉ là một ứng dụng bỏ quên như trước nữa. Mà là một thế giới, một ngôi nhà, chỉ cần mở cánh cửa ngôi nhà ấy bằng mật khẩu em sẽ bước vào thế giới cổ tích riêng mình, nơi đó chỉ có em và anh. Nơi ấy, em gặp gỡ anh hàng ngày, nơi ta hò hẹn, thủ thỉ tâm tình và cũng là nơi em an tâm thu giấu những góc khuất riêng mình. Không ồn ào, không đông đúc. Cái thế giới ấy như nạp thêm cho em biết bao nhiêu năng lượng. Bao nhiêu lần nhìn vào chấm xanh đang sáng. Em không biết anh thế nào ở bên kia màn hình, em thường tự hỏi: “Có bao giờ anh có suy nghĩ giống em chưa? Tự cho phép mình cuốn vào màn hình và chờ đợi vài dòng tin nhắn trong thế giới cổ tích đầy hấp dẫn, mê hoặc ấy mà quên mất chính mình hiện tại.”

Em quên mất mình đã là cô gái quá tuổi đôi mươi để yêu vụng dại. Em quên mất ở thế giới thực này mình là cô gái có cái tôi và sống cá tính đủ chững chạc và nghiêm túc. Nhưng thế giới của những chấm xanh khiến em như đứa trẻ thích được nhận quà, em tò mò, em hi vọng. Ta nói với nhau mọi điều tưởng như không kể hết chuyện, em bông đùa: "Đàn ông mà chuyện đâu lắm thế?" dẫu biết ngoài kia của cuộc sống chỉ cần chúng ta chịu mở lòng thì cũng đâu khó khăn gì kiếm một người hợp cạ. Nhưng không, em vẫn bám lấy lý do em có thế giới riêng mình, thế giới ấy có anh. Em sẽ không gọi thế giới ấy như bao người hay gọi "thế giới ảo". Vì ở đó em chờ đợi thật, đau buồn thật sự và còn nhiều hơn thế kia mà.

v

Cái chấm sáng màu xanh ấy khiến em say mê chia sẻ với anh những câu chuyện phiếm, thì cũng vì nó khiến em hoang mang bấy nhiêu. Giận chẳng thể nói rằng giận, đôi khi nhìn cái chấm xanh đang sáng không chịu tắt trên màn hình kia khiến em hoài nghi và dậy lên trong mình bao hờn trách. Em thoát ra rồi lại đăng nhập, cái chấm tròn ấy vẫn sáng lặng im như để trêu tức và dồn em vào chân tường bất lực. Chỉ có thể để màn hình nằm im lìm như thế, lâu lâu nhìn vào chấm xanh không tắt kia.

Cho đến khi cái chấm xanh im lìm kia như lãng quên em, em bối rối, em buồn. Nhưng làm sao em nói nỗi buồn của mình, sao em có thể nói nỗi buồn ấy khi mọi người đều nghĩ rằng vớ vẩn, không có thực. Ừ, phải rồi! Ai lại buồn chỉ vì một chấm sáng màu xanh. Ai lại buồn cho những câu chuyện không đầu không cuốn ở một thế giới cổ tích.

Đến lúc em phải khép cánh cửa mình đã mở, và quay về cuộc sống thật của mình thôi. Em sẽ gói ghém câu chuyện cổ tích của mình ở thế giới chấm xanh ấy cất vào tủ kí ức. Biết đâu trên đường phố Sài Gòn rộng mà không rộng này ta vô tình gặp và nhận ra người lạ từng quen.

© CưMgar – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hãy theo đuổi ước mơ khi chúng ta còn có thể

Hãy theo đuổi ước mơ khi chúng ta còn có thể

Thời gian sẽ không đợi chúng ta, đừng để trôi qua một cách vô vị rồi sau này cảm thấy ân hận với bản thân. Ngày chúng ta còn sống là ngày hạnh phúc biết bao. Vì vậy, hãy đuổi theo nó và làm khi chúng ta còn có thể. Nếu thất bại thì đó sẽ là bài học quý giá, là kinh nghiệm để tiến lên, còn nếu thành công thì đó chính là tương lai.

Tuần mới từ 18/10 - 24/10 của 12 cung Hoàng đạo: Cự Giải 'đắc nhân tâm', mọi chuyện suôn sẻ với Bọ Cạp

Tuần mới từ 18/10 - 24/10 của 12 cung Hoàng đạo: Cự Giải 'đắc nhân tâm', mọi chuyện suôn sẻ với Bọ Cạp

12 cung Hoàng đạo sẽ có một tuần làm việc đáng mong chờ với thật nhiều thuận lợi, may mắn.

Chờ ngày lời hứa nở hoa

Chờ ngày lời hứa nở hoa

Lúc lên xe, anh hỏi cô “Bao giờ trở lại, nông trại vẫn còn chỗ dành cho em”. Cô nhìn anh, kiên định trả lời “Trông nom nhà cửa giùm em, em sẽ sớm quay lại, nhanh thôi”. Xe rời đi rời khỏi thị trấn nhỏ. Lời hứa của Bảo và Hồng vừa thiết lập vẫn còn ở lại chốn ấy. Chờ ngày lời hứa nở hoa.

Sau tất cả, anh nói xem ai mới là người thắng cuộc?

Sau tất cả, anh nói xem ai mới là người thắng cuộc?

Giờ thì em đồng tình rồi, rằng trong tình yêu, người không được yêu mới là kẻ thứ ba.

Không phải bạn bè cũng chẳng hẹn trăm năm

Không phải bạn bè cũng chẳng hẹn trăm năm

Người ta đến làm hồn em tỉnh dậy Đâu phải vì như vậy gọi tình si Em xem đó chỉ là tình tri kỷ Không phải bạn bè cũng chẳng hẹn trăm năm.

Em bây giờ đã tự buông ra

Em bây giờ đã tự buông ra

Em bây giờ đã tự buông ra Những ngây ngô từng làm anh thương mến Em phủ lên hiền hòa của gió Tháng mười, làm se sắt hoa may.

7 bài học về cuộc sống và tiền bạc mà mọi thanh niên cần biết: Hãy ăn trưa cùng 'người lão làng'

7 bài học về cuộc sống và tiền bạc mà mọi thanh niên cần biết: Hãy ăn trưa cùng 'người lão làng'

Các thế hệ khác nhau, bất kể già hay trẻ, đều rất khác nhau và đó là một phần của cuộc sống. Tuy nhiên, những lời dạy cốt lõi về thành công thì vẫn luôn không thay đổi.

Bức thư của mẹ

Bức thư của mẹ

Mẹ xin lỗi, mẹ đã không biết rằng tuy con còn bé, nhưng con cũng bị tổn thương, cũng muốn được mẹ động viên và an ủi, muốn được ai đó khích lệ mỗi khi con thất bại.

Giữa chúng ta, là tình yêu hay là tình bạn?

Giữa chúng ta, là tình yêu hay là tình bạn?

Hai phút nói ra tâm tư. Mười giây để tỏ tình, dù rằng không văn thơ, không ngọt ngào, nhưng mà, tôi đã nói ra những lời thật lòng mình: “tôi muốn cùng cậu đi xa nhất có thể, và bên nhau lâu nhất có thể.”

Hãy kiên nhẫn chữa lành vết thương của chính mình

Hãy kiên nhẫn chữa lành vết thương của chính mình

Sau mỗi chuyến đi dài là mỗi lần tôi nhận ra cuộc sống luôn cố nói với bản thân mình nhiều điều hơn mình nghĩ. Rằng tôi xứng đáng được có một cuộc sống hạnh phúc của riêng mình, rằng khi những điều tốt đẹp kết thúc rồi sẽ có những điều tốt đẹp hơn chờ đợi phía sau, miễn là ta đủ kiên trì.

back to top