Phát thanh xúc cảm của bạn !

Dưới cơn mưa ấy có ai đợi tôi

2018-07-09 01:26

Tác giả:


blogradio.vn - Mưa, tôi ngồi ôm đàn guitar hát mặc kệ ngoài kia phố đã lên đèn. Dòng người hối hả tất bật khi mưa đến, nhưng trong căn phòng ở một góc trời riêng của tôi, không có ai bên cạnh tôi, không một hơi ấm từ vòng tay ngày xưa. Dưới cơn mưa kia, phố vắt ánh đèn hiu hắt mờ nhạt ấy, liệu có ai đứng đợi tôi?

***

blog radio,  Dưới cơn mưa ấy có ai đợi tôi

Mưa về những ngày hè có chút lạnh lẽo và chênh vênh. Mưa khiến lòng người nặng nề, buồn bã đến lạ.

Mưa... Tôi lại lang thang đi về những nơi vô định, lang thang tìm kiếm một nơi che đậy cảm xúc.

Mưa... Tôi lại ôm trong mình nỗi nhớ nhung da diết, lại một mình đi tìm định nghĩa của thứ cảm xúc làm lòng lâng lâng thoáng chút nao buồn.

Cứ một mình, cứ lặng im, ngắm mưa bay bên ngoài cửa sổ để hơi lạnh lùa vào trong từng lọn tóc, mơn trớn trên đôi tay đang lạnh đi như lòng người. Mưa như cuốn trôi kí ức nào xa xăm cũ kĩ, cuốn đi điều gì đó cứ làm lòng người bồn chồn, có chút mong nhớ, lại thêm chút gì hi vọng, thêm chút nuối tiếc, rồi ghét bỏ và cả nhớ thương... Bao nhiêu cảm xúc cứ xáo trộn, khuấy động tâm hồn một người vốn bình yên êm ả chỉ vì một hoài niệm hư vô.

Mưa cho tôi nhớ cái ấm áp, hạnh phúc khi bên người bố đã quen che chở con gái khỏi những cơn mưa lạnh lẽo, tàn nhẫn... Tôi nhớ không thôi đôi bàn tay âu yếm vuốt ve những lọn tóc đen nhánh đầy yêu thương.

Mưa làm hiện lên trong tôi những dấu chân trên con đường trở về nhà, nhớ cậu bạn từng che ô cho tôi, cậu luôn cố gắng để cho tôi không bị ướt. Nhớ bị ô tô tạt nước như thế nào và cả những hạt mưa từ chiếc ô cố ý xoay vòng bên cạnh tìm đến tôi... Để giờ đây tôi nhận ra rằng những tháng ngày của cấp 2 không bận lòng âu lo giờ đây khi nhắc lại đã quen nói: "Tao đã từng..."

Nhưng chính những nỗi nhớ chìm ẩn trong mưa lại khiến tôi ghét những giọt nước trong veo ấy. Tôi ghét những hạt mưa tí tách làm hồn tôi ướt đẫm. Tôi ghét những hạt mưa hò hẹn. Tôi ghét trời mưa vì đứng dưới mưa, tôi khóc mà chẳng ai biết, chẳng ai sẻ chia.

Mưa, tôi ngồi ôm đàn guitar hát mặc kệ ngoài kia phố đã lên đèn. Dòng người hối hả tất bật khi mưa đến, nhưng trong căn phòng ở một góc trời riêng của tôi, không có ai bên cạnh tôi, không một hơi ấm từ vòng tay ngày xưa.

Dưới cơn mưa kia, phố vắt ánh đèn hiu hắt mờ nhạt ấy, liệu có ai đứng đợi tôi?

© Lê Nhã Thục – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi

Hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi

“Em đã đánh rơi tình yêu. À không, chúng ta đều đã đánh rơi tình yêu. Anh biết không vì thiếu can đảm trong cuộc đời, mà chúng ta đã vụt mất nhau rồi đấy. Nhưng em sẽ không như năm ấy, sẽ không còn là một cô nhóc rụt rè. Em nhất định sẽ nói cho người đó biết em yêu người đó. Còn bây giờ anh hãy thật hạnh phúc, hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi”.

Tim tôi như có bão, sao người vẫn thản nhiên?

Tim tôi như có bão, sao người vẫn thản nhiên?

Tôi đã từng thích một người suốt quãng thời gian dài, trong lòng là bao nhiêu bão tố, lúc dâng cao, lúc ào ạt xô bờ. Còn người ấy chỉ đứng ngoài thản nhiên.

Thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình

Thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình

Và cô đơn từ lúc nào khiến chúng ta có thể gồng lên mạnh mẽ nhưng cũng yếu đuối một cách không ngờ. Nhưng rồi một lúc nào đó chúng ta sẽ hiểu được, thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình. Bởi yêu thương mới có thể lắng nghe tiếng lòng của mình mà vỗ về kể cả khi không có ai bên cạnh.

Con người ai chẳng muốn trở về nơi gần gũi nhất và đó là quê hương

Con người ai chẳng muốn trở về nơi gần gũi nhất và đó là quê hương

Mảnh đất này là nơi hắn sẽ thương nhớ rất nhiều. Nhưng cũng đã từng là nơi hắn muốn chạy trốn, chạy trốn những ký ức đau buồn cứ ám ảnh trong tâm trí. Có thể những mảnh đất hắn đã từng gắn bó ồn ào, náo nhiệt hơn nhưng cuối cùng con người vẫn muốn trở về nơi gần gũi nhất. Và với hắn chẳng đâu bằng quê hương.

Một thời yêu thương

Một thời yêu thương

Giờ thì đôi mắt bồ câu Còn trong tiềm thức biết đâu mà tìm.

Phố không anh buồn lắm

Phố không anh buồn lắm

Anh còn không về mau Cho em nguôi nỗi nhớ.

Chỉ người mình thương mới biết cách làm mình đau đớn

Chỉ người mình thương mới biết cách làm mình đau đớn

Soi mình trong gương, chải lại mái tóc, tô chút son lại thấy mọi thứ rất xanh, rất nhẹ lòng. Vậy nên, đừng kỳ vọng vào ai, đừng trao cho ai cái quyền được làm đau mình mình và đừng tự mình dày vò mình thêm lần nào nữa. Cuộc đời của mình, mình phải sống chứ đâu thể nào buông bỏ như buông một mối tình.

Trở thành người lớn có đáng ước mơ?

Trở thành người lớn có đáng ước mơ?

Ngày tôi đi học, tâm trạng của tôi thì vui ơi là vui còn mẹ tôi lại buồn. Lúc đó thầm nghĩ chắc là không còn ai để sai bảo hay la mắng.

Hãy bảo vệ em như một món quà quý giá anh nhé

Hãy bảo vệ em như một món quà quý giá anh nhé

Hãy để em là một đứa trẻ hay nhõng nhẽo đòi anh thứ này thứ kia. Hãy để em là một cô bé thích hờn dỗi chỉ để anh vỗ về an ủi, không phải em muốn tình cảm của chúng ta tệ đi mà thứ em muốn là sự nhường nhịn, yêu chiều và tình cảm anh dành cho em cơ. Hãy để em là một cô gái yếu ớt, cần vòng tay của anh ôm ấp khi ngoài kia quá nhiều bão giông, dù là cái ôm vội cũng đủ khiến em an lòng.

Thanh xuân năm ấy tớ đã từng rất thích cậu

Thanh xuân năm ấy tớ đã từng rất thích cậu

Rất nhiều năm sau đó, tôi vẫn không ngừng ước mong giữa chúng tôi có một sợi dây nào đó buộc lại và giá như năm ấy tôi có thể can đảm hơn để nói thật lòng mình “Thanh xuân năm ấy tớ đã từng thích cậu, rất thích”.

back to top