Dù thế nào anh vẫn thương em
2017-12-18 01:30
Tác giả:

Và em tắt máy. Đây là lần thứ năm tôi nghe câu này, và cũng đã năm ngày rồi tôi chưa gặp được em. Tôi không biết chúng tôi xa nhau đến thế từ bao giờ, một cuộc gặp cũng trở nên khó khăn. Tôi vò đầu. Tôi biết em không bận mà, vậy lí do gì khiến em không muốn gặp tôi cơ chứ? Tôi nhếch môi cười, lại nhớ em!
Tôi dong xe chạy dần ra khỏi thành phố, tôi cần phải bình tĩnh lại trước khi phát điên lên vì cái mớ suy nghĩ tự tôi suy diễn. Tôi muốn mình nghiêm túc nghĩ về em, về mối quan hệ của chúng tôi.
Tôi và em đã từng cùng nhau chạy xe ra khỏi thành phố, chúng tôi không có một điểm dừng cụ thể nào. Tôi cứ lái xe và em thích chỗ nào chúng tôi sẽ dừng lại ở đó. Đôi khi chúng tôi rong ruổi suốt trăm cây số và trở về vào sáng hôm sau, chúng tôi im lặng đi cùng nhau suốt cả đêm dài. Mỗi lúc như thế bình yên biết bao nhiêu!
Tôi quen em từ bao giờ nhỉ?
Tôi quen em từ hai tháng trước, tại một quán café nhỏ nhắn, khiêm tốn nằm ở cuối con phố gần nhà tôi. Tôi vẫn thường đến đó vào chiều thứ bảy, ngồi đó thật lâu và viết vớ vẩn vào cuốn sổ nhỏ của quán. Tôi nhớ tôi từng viết vào đó một câu:
“Ngôi sao dù đẹp đến mấy cũng chỉ là những kẻ cô độc đáng thương.”
Và một tuần sau khi tôi trở lại, trên trang giấy xuất hiện một dòng chữ tròn trịa, ngăn nắp.
“Ngôi sao càng cô độc thì càng sáng”. Bên dưới viết cách điệu một chữ “Ly”.
Sáng à? Không, tôi không nghĩ tôi có cái gì sáng sủa. Cuộc sống gia đình tôi không hạnh phúc, bố mẹ tôi đã li thân từ mấy năm nay, công việc hiện tại vốn dĩ không phải đam mê của tôi và bạn bè của tôi thì ít đến thảm hại. Tôi để lại cho em một dòng, và cứ thế tôi chăm chỉ đến quán café quen ấy chỉ để đọc mấy chữ của một người con gái mà tôi không quen biết. Em chưa bao giờ hỏi tôi là ai, chưa từng hỏi tôi có chuyện gì buồn, chưa hỏi ngụ ý đằng sau những lời lẽ chán đời của tôi. Em chỉ đơn thuần thổi vào cuộc sống của tôi chút lạc quan bé nhỏ. Tôi ngày ấy cứ tưởng tượng về em, một cô gái nhỏ nhắn, đôi mắt lanh lợi và vẻ mặt ngây thơ non trẻ nhìn cuộc đời bằng vẻ thánh thiện. Và biết đâu em chỉ là một học sinh hay sinh viên gì đó. Nhưng tôi chưa từng nghĩ đến việc gặp em, có những mối quan hệ chỉ nên dừng ở mức đó thôi.

Một ngày mưa, tâm trạng tệ thật tệ. Tôi tìm đến quán quen, vị trí quen thuộc của tôi đã có một cô gái ngồi đó, tự nhiên cảm thấy bản thân tôi giống như thứ bị cuộc sống này chối bỏ. Đắn đo một lúc tôi quyết định nhờ cô gái kia nhường chỗ. Lúc tôi chuẩn bị lên tiếng thì chợt phát hiện ra cuốn sổ mà cô ấy đang viết. Tôi vô thức gọi một tiếng “Ly?”. Em ngẩng mặt lên nhìn tôi, mọi thứ tôi đã mường tượng về em đều chẳng liên quan gì đến em cả. Em trông giống như một người từng trải qua ngàn giông tố, đôi mắt buồn sâu thẳm mang một vẻ bất cần mà điềm nhiên, như thể mọi sóng gió với em bây giờ chẳng có gì đáng nói vì em đã trải qua hết thảy khổ đau. Tôi và em quen nhau như thế.
Đúng rồi, quán café ấy! Tôi quay xe trở lại thành phố, quán café cũ vẫn thế, bàn quen của tôi vẫn còn trống. Quán vắng khách, chỉ có tiếng nhạc buồn quẩn quanh và ánh đèn vàng nhàn nhạt. Tôi lục tìm cuốn sổ, những dòng chữ cũ vẫn nguyên, không có thêm một lời nhắn nào từ em. Lòng tôi hụt hẫng đến khó tả, tôi ngồi thêm một lúc rồi rời đi, để lại trên trang giấy hai từ “Nhớ em…”
Tôi không thể gặp em suốt một tháng dài. Cuộc sống của tôi chợt trở về như trước, chán ngắt và tẻ nhạt. Hình như ngoài em ra tôi không còn niềm vui nào khác nữa cả. Thế mà tôi lại chẳng biết gì về em thêm nữa. Tôi chỉ biết em tên Ly và nơi em thuê trọ. Hôm tôi đến đó để tìm em, họ nói em đã chuyển đi. Tôi có trở lại quán đôi lần nhưng vẫn không gặp lại em. Vậy là mối quan hệ này kết thúc bất ngờ hệt như cách nó đến, mà tôi thì… không muốn như thế.
Tôi trở lại quán vào một ngày đầu đông. Lúc đặt chân vào quán, tôi đưa mắt về chỗ quen trước, tôi luôn mường tượng ra có một bóng dáng trầm mặc, điềm nhiên đến bất cần ngồi ở đó. Đã lâu đến thế tôi không gặp được em, chẳng biết em có còn nhớ tôi nữa hay không. Tôi không ngờ được rằng có ngày tôi lại mong chờ được gặp một người con gái đến mức ấy. Cảm giác chông chênh những nỗi nhớ… Tôi cầm cuốn sổ, nét chữ tròn trịa ngay ngắn hiện ra trước mắt, trái tim như bị ai bóp nghẹt…

“Nhớ anh chính là cảm xúc an yên, kì diệu nhất mà em từng trải qua trong cuộc đời nhiều cay nghiệt này.
Nhớ anh, cảm xúc xa xỉ ấy đã tồn tại trong cái thân xác nhớp nhúa này.
Nhớ anh, cảm xúc khiến em một lần có thể nghĩ em vẫn còn là một con người, chẳng phải là thứ vật bị cuộc đời xa lánh.
Nhưng mà chỉ đến thế thôi.
Cảm ơn anh vì những điều tốt đẹp đã qua, anh xứng đáng có được nhiều hơn là thân xác mục ruỗng của một gái điếm. Em từng khuyên anh hãy từ bỏ công việc hiện tại và theo đuổi điều anh đam mê, em từng khuyên anh hãy nói với bố mẹ anh rằng nếu không còn yêu thương nữa thì li hôn, em từng khuyên anh rằng cuộc đời này có bao nhiêu mà ủ dột buồn rầu. Vậy mà em không khuyên nổi bản thân mình lơ đi những lời lẽ xã hội để đến bên anh. Có những ngày em sợ lắm phải gặp anh, mỗi lần gặp anh em lại thấy mình thật đáng khinh bỉ, mặc dù từ trước đến nay chẳng có ai coi em là thứ gì đó đáng được tôn trọng, chỉ có anh! Thật đạo đức giả, gái điếm, kẻ phá hoại hạnh phúc của biết bao gia đình, có quyền gì để lên tiếng về hạnh phúc, có quyền gì để hưởng hạnh phúc? Nhớ anh, cảm xúc ấy khiến em cảm nhận được cuộc sống, cảm ơn!”
Tôi ra về, xé trang giấy ấy cho vào túi áo khoác. Tôi không hình dung nổi tâm trạng tôi nữa… Gái điếm. Em mang vẻ bất cần, điềm nhiên và mạnh mẽ đến mức ấy vì em đã quen với tất cả cái nhìn kì thị từ thiên hạ. Em đã chịu đủ loại đau đớn nên trông em chẳng còn bận tâm gì đến chút giông tố của cuộc đời ngoài kia nữa. Em tôi, cô gái thích rong ruổi cùng tôi suốt đêm dài trên những cung đường xa lạ, cô gái cho tôi sự lạc quan… Em là gái điếm! Nhưng hơn hết, em là người tôi thương nhớ.
“Bao nhiêu khó khăn em hãy chia sẻ cùng anh. Mình cứ hãy bên nhau bình yên như trước. Anh chờ em, cô gái khuyên anh hãy sống thật vui vẻ”
Sau tất cả, tôi cần có em.
© Hạ - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.






