Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đông về ta yêu nhau (Phần 2)

2016-02-16 01:00

Tác giả:


blogradio.vn - Cô khẽ ngả đầu tựa vào vai anh, bờ vai rộng mà ấm áp. Chính bờ vai này đã quyến rũ cô ngay từ lần gặp gỡ đầu tiên khi anh cõng cô trên lưng.

***

Đọc phần 1 tại đây.

Anh ngạc nhiên khi cô hỏi câu này, “cô ấy” ý Tú Oanh muốn nói tới ai, hay chính là cô gái năm xưa đã lên giường cùng anh. Anh chống chế cho qua chuyện:

- Anh không có nghĩa vụ phải báo cáo với em.

Cô lườm anh, chu mỏ:

- Tùy anh, em cũng chẳng quan tâm.

Về nhà cũng gần 7 giờ tối, bụng cô réo ầm ĩ. Cô bắt tay vào nấu nướng cho bữa tối. Ăn uống tắm giặt xong xuôi, cô nằm bẹp dí trên giường, bật một bản nhạc yêu thích :

“Tình yêu không có sai hoặc đúng

Chỉ cần trái tim rung động.

Nghẹn ngào giây phút ta chấp nhận sống không cần nhau

Chẳng khác chi Trái Đất này làm sao tồn tại không có Mặt Trời

Chỉ biết lặng nhìn em quay lưng bước đi lòng anh thắt lại

Nghĩ đến mình sẽ không gặp lại...

Tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau

Chẳng giống như chúng ta tìm được nhau rồi lại hoang phí duyên trời

Tại sao phải rời xa nhau mãi mãi

Biết đến khi nào chúng ta

Nhận ra chẳng thể quên được nhau ...”

Đông về ta yêu nhau

Cô khẽ thở dài, cứ nghĩ chạy trốn đến nơi đây rồi sẽ chẳng còn gặp lại anh nữa, ai ngờ duyên số thế nào mà lại gặp nhau. Bỗng dưng cô nhớ về ngày đầu tiên gặp anh, ngày đó cũng vào mùa đông, nhóm bạn tổ chức lên khu rừng gần trường đốt lửa cắm trại. Cô trẻ con hiếu động thích thăm thú khám phá những con đường mòn, trong khi khả năng xác định vị trí thì dở tệ. Cô bị lạc đường, điện thoại không bắt được sóng, cô chỉ biết vừa đi vừa hò hét đến khản giọng. Cuối cùng người cô gặp là anh, một anh chàng xa lạ đi cùng nhóm. Cô bị ngã và trẹo chân, anh cõng cô. Từ giây phút được anh cõng trên lưng, tựa đầu vào bờ vai vững chắc của anh, cô đã không thể quên được anh. Tình yêu của họ bắt đâu từ đó. Bất ngờ, tình cờ và cũng không kém phần lãng mạn.

Gần một năm trôi đi kể từ ngày chia tay ấy, thực ra đến giờ phút này cô cũng không còn tức giận hay uất hận vì lỗi lầm của anh năm đó nữa. Dù sao thì cũng là chuyện quá khứ rồi.

Từ ngày gặp bất ngờ đó, anh hẹn cô đi chơi, đi xem phim nhưng cô đều một mực từ chối. Đang chống cằm suy tính xem nên làm gì tiếp theo thì anh chợt nhớ ra, giờ đang là tháng hai, sắp tới sinh nhật cô ấy rồi. Mắt anh sáng lên, cười thầm trong bụng, có cơ hội rồi.

Anh ôm một bó hồng lớn và một chiếc bánh kem hạnh nhân, loại cô ấy thích nhất. Nhưng tiếc thay cho anh, đến nơi thì cửa khóa trái bên ngoài, không có cô ở nhà.

Lát sau cô về, nhìn thấy anh trong chiếc áo khoác da hơi ôm sát người, dáng cao gầy đang đứng trước cửa phòng trọ. Bỗng dưng vô số những hình ảnh trước đây ùa về, khi anh đứng đợi cô dưới khu kí túc. Anh đứng đó ôm bó hoa to lại thêm một chiếc hộp lớn khiến cô càng ngạc nhiên hơn. Cô tròn mắt nhìn anh, chỉ nói một câu cực kì khó hiểu:

- Có chuyện gì xảy ra với anh thế?

- Ý em là gì vậy? Anh tới chúc mừng sinh nhật em không được à?

Cô lấy chìa khóa mở cửa, anh lẽo đẽo theo sau. Khi nghe anh nói câu đó, cô chợt dừng tay lại, ngước lên nhìn anh chợt nói:

- Anh vẫn còn nhớ?

- Đương nhiên là nhớ, trí nhớ anh rất tốt mà.


Hai người bước vào nhà.Cô ôm lấy bó hoa từ tay anh rồi nói lời cảm ơn một cách khách sáo. Anh mở bánh gato ra, đốt nến. Lúc này, anh mới lên tiếng chuyện anh muốn thú nhận với cô:

- Tú Oanh, anh có chuyện này muốn nói thật với em. Em có thể tức giận với anh nhưng em đừng đột nhiên mất tích như trước đây là được.


Cô chăm chú nhìn anh, tò mò hỏi:

- Anh lại làm việc xấu tày đình nào rồi? Với lại, giờ em đâu phải người yêu anh, anh lo cái gì. Anh mau nói đi.

Anh nhìn cô chậm rãi nói:

- Thực ra, hôm anh gặp em ở quán cà phê không phải tình cờ gì đâu, chỗ ở gần chỗ trọ của em cũng là do anh sắp xếp đấy. Gần một năm qua, anh vẫn không ngừng tìm kiếm em. Anh vận dụng tất cả các mối quan hệ bạn bè, xem có ai nhìn thấy em hay có tin tức gì về em thì nói cho anh. Gần đây, Vũ mới chuyển về thành phố này cùng gia đình tình cờ đã nhìn thấy em làm việc ở trung tâm chăm sóc sức khỏe. Anh đã vội vã đến thành phố này, hôm đấy anh đứng đợi em ở trước trung tâm nơi em làm, anh đã nhìn thấy em. Giây phút ấy, anh thực sự rất hạnh phúc.

Nói đến đây, anh quay sang nhìn cô mỉm cười dịu dàng. Cô lắng nghe anh nói nãy giờ, ngay từ đầu cô đã nghi ngờ rồi, làm gì có chuyện tình cờ thế, trùng hợp thế chỉ là không lý giải được tại sao.

- Hôm nay, em thực sự rất cảm động khi anh tặng hoa và bánh kem chúc mừng sinh nhật em.

- Vì anh không muốn dối gạt em bất cứ điều gì. Từ nay về sau, anh sẽ không có chuyện gì giấu giếm em cả. Mà em vẫn chưa trả lời về đề nghị của anh. Em đừng lảng tránh sang vấn đề khác nhé.

Cô lườm anh một cái rồi nói tiếp:

- Về đề nghị của anh ý à, em nghĩ chúng ta vẫn cứ nên là bạn bè thì tốt hơn.

Rồi cô nhìn anh mỉm cười. Không phải cô không còn yêu anh, không phải cô không muốn thử bắt đầu lại với anh, chỉ là cô sợ.

- Vì em không còn lòng tin với anh nữa? Hay vì em hết yêu anh rồi? Hay em đã có đối tượng khác? Có thể cho anh một lý do có được không?

Anh hỏi cô một cách dồn dập, anh thực sự cần một lý do, một lý do chính đáng.

- Phải, đúng là em không còn lòng tin với anh nữa. Trong đầu em cứ luôn suy nghĩ, nhỡ một ngày nào đó anh lại uống rượu say, lại làm chuyện có lỗi với em thì em phải làm sao? Cứ mãi tha thứ cho anh vậy à?

- Anh bây giờ khác rồi, từ sau lần đó anh không bao giờ để mình say tới mức mất đi ý thức, không kiểm soát được hành vi như vậy nữa. Tú Oanh, em tin anh lần này có được không? Cho anh thêm một cơ hội.

- Vậy cho em thêm thời gian suy nghĩ. Khi nào suy nghĩ xong em sẽ trả lời anh, được không?

- Được. Anh đợi em.

Đông về ta yêu nhau

Một lần trên đường từ chỗ làm về, Tú Oanh tình cờ gặp Vũ - bạn của Tuấn Việt. Nhiều lúc cũng cảm thấy Trái Đất đúng là tròn, quanh đi quẩn lại lại gặp được người quen. Vũ nói Tuấn Việt vẫn luôn tìm kiếm cô.

Cô ngại ngùng, phân vân.

- Alo!

- Em ngủ chưa?

- Anh nghĩ em đang ngủ và nói mê à?


Đầu dây bên kia có tiếng cười khanh khách, cô lúc nào cũng thế, ăn nói tếu táo hài hước luôn khiến người khác vui vẻ, thoải mái.

- À ừ, mai chủ nhật em có kế hoạch gì không, anh muốn mời em đi xem phim. Em đừng từ chối nữa được không? Bạn bè đi xem phim cùng nhau không được à.

Lần này anh phải chặn cô luôn, không cho cô cơ hội từ chối nữa. Mà thực ra cô cũng đâu có ý định từ chối. Cô cũng không nhớ nổi lần cuối cùng tới rạp xem phim là khi nào nữa.

- Mai em không bận gì cả.Vậy phim chiếu lúc mấy giờ vậy?

Tuấn Việt nghe cô nói vậy thì mừng rơn,anh đáp vội như kiểu sợ cô sẽ thay đổi quyết định vậy.

- 8 giờ tối nhé. Tối mai anh qua đón em rồi mình cùng đi.

- Vậy quyết định thế nhé.

- Em ngủ ngon.

- Anh cũng vậy.

Cô gác máy, đầu óc lại nghĩ về những chuyện trước kia. Sau cùng, cô vẫn còn yêu anh rất nhiều. Con gái thực ra rất dễ cảm động, nhất là với người mà cô ấy có tình cảm.

Cái rét giữa đông của tháng hai khiến cho con người ta tê tái, thấy cô mặc một chiếc áo khoác hở cổ mà không quàng khăn Tuấn Việt cằn nhằn:

- Sao ăn mặc phong phanh thế,nhỡ bị viêm họng thì sao?

Rồi anh lấy khăn từ cổ mình quàng cho cô.

- Chúng ta xuất phát nào! Không muộn giờ chiếu phim mất.

Ngồi sau xe máy mà nghe gió rít từng hồi, da mặt cô có cảm giác như tê dại. Cô khẽ ngả đầu tựa vào vai anh, bờ vai rộng mà ấm áp. Chính bờ vai này đã quyến rũ cô ngay từ lần gặp gỡ đầu tiên khi anh cõng cô trên lưng. Bỗng dưng cô chỉ muốn được đi cùng anh mãi như thế này. Rồi cô chợt nghĩ đến lời khuyên của anh Vũ, có lẽ cô cũng nên cho Tuấn Việt một cơ hội cũng là cho bản thân một cơ hội để yêu thêm một lần nữa.

Cô nhớ ở đâu đó viết rằng, mỗi chúng ta đều từ những vấp ngã, những sai lầm mà trưởng thành. Và ai cũng thế thôi, khi mắc lỗi, khi phạm sai lầm đều mong được người khác tha thứ. Tôi cũng vậy, bạn cũng thế và phải chăng chúng ta nên mở lòng, tha thứ và bao dung mà cho ai đó một cơ hội sửa chữa những sai lầm.

Hết.

© Trúc Xanh – blogradio.vn


Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Viết tuổi thơ lên cây

Viết tuổi thơ lên cây

Ngày xưa của chúng mình Viết tuổi thơ lên cây Từng cái tên nắn nót Ở đó theo tháng ngày

Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?

Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?

Đứng trước những lời nói tưởng chừng chỉ muốn tốt cho bạn, hay là một câu nói bông đùa,.... nhưng thật sự có phải như vậy hay không? Ý nghĩa thật sự đằng sau những lời nói đó là gì? Ngày nay, có rất nhiều vụ tự tử xảy ra đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng có lẽ họ đều đang gặp rất nhiều áp lực. Và điều quan trọng hơn hết, họ có yêu bản thân mình không? Bạn ạ! Mạng sống thật sự rất quý giá! Hãy trân trọng nó. Hãy yêu lấy bản thân mình, bạn luôn xứng đáng nhận được tình yêu và trước hết hãy mở rộng lòng tự ôm lấy chính mình, vỗ về bảo vệ nó khỏi những điều tiêu cực.

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:

Hằng số của thanh xuân

Hằng số của thanh xuân

Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?

Sẽ nhớ những gì anh nói

Sẽ nhớ những gì anh nói

'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'

Cánh hoa không lời

Cánh hoa không lời

Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.

back to top