Đối xử với thân tâm công bằng
2022-12-09 01:25
Tác giả:
nnui
blogradio.vn - Đặt tay lên trái tim để cảm nhận nhịp đập, tất cả vẫn đang mặc kệ tâm tư xấu xí của bạn mà cố gắng giúp bạn sống không hối tiếc. Bạn có từng thử chiêm nghiệm sự tự trách cứ vô lý của bạn chỉ vì bao tiêu chí rẻ mạc mà khiến mỗi tế bào trên bộ phận nơi bản ngã này tổn thương bao nhiêu lần không?
***
Rất nhiều người trong chúng ta đều nói sẽ, đã và đang cố gắng yêu thương chính bản thân mình. Nhưng mà, liệu những điều đơn sơ và thuần túy nhất từ chính cậu, cậu đã thỏa mãn nó hay là chưa?
Thật bất công khi chúng ta có xu hướng làm tổn thương thân thể chỉ để chiều cho những lúc bốc đồng nơi tâm ý. Chúng ta có thật sự yêu thương mình không? Hay chúng ta chỉ yêu thương những ý niệm ta đặt ra rồi trưng cầu với chính cơ thể này?!

Để rồi, khi chẳng thể đáp ứng được hết, ta lại trách móc và hành hạ nó. Nhiều lúc, đối diện với “ai đó” trong gương, lại xa lạ đến nghẹn ngào. Chúng ta chẳng có quyền ghét một cái chân cong, một làn da ngăm, một thân hình đôi chút mũm mỉm hay chiều cao bình thường. Chúng ta không được phép nuông chiều cái tâm ý lạc lối mà chất vấn cơ thể này như thể tội đồ. Nếu không thể ép bản thân yêu thương nó vô điều kiện xin hãy học cách tôn trọng nó như người dưng trọ nhờ nhà bạn.
Rồi một ngày, bạn sẽ nhận ra, đôi chân cong ấy đã nỗ lực vì bạn mỗi ngày, nâng đỡ cơ thể bạn, áp mặt xuống nền đất bụi đau đớn, làn da ngăm ấy vẫn gồng gánh từng giây, liên kết các tế bào tựa lá chắn bảo vệ cái thân mà bạn va chạm với đời. Một thân hình mũm mỉm hay chiều cao thiếu vài điều ấn tượng không phải vấn đề của mớ hình tượng ảo diệu tầm thường ngoài kia. Đặt tay lên trái tim để cảm nhận nhịp đập, tất cả vẫn đang mặc kệ tâm tư xấu xí của bạn mà cố gắng giúp bạn sống không hối tiếc. Bạn có từng thử chiêm nghiệm sự tự trách cứ vô lý của bạn chỉ vì bao tiêu chí rẻ mạc mà khiến mỗi tế bào trên bộ phận nơi bản ngã này tổn thương bao nhiêu lần không?
Và... bạn sẽ bật khóc khi nhận ra rằng chúng ta cố gắng dày xé mình chỉ để truy tìm cái nhìn ngắn ngủi và tình cảm thoáng mong manh từ người khác chứ không phải tình yêu thương chân thành vốn dĩ bất diệt của bạn dành cho chính bạn. Thật đau lòng khi bỏ quên thứ tình yêu thiêng liêng ấy. Khi bạn thật sự cảm nhận rõ từng bước chân bạn đi, ý nghĩa của quá trình tồn tại không hoàn hảo và bạn vẫn sống như thể là chủ “căn nhà” này. Dọn dẹp, chăm sóc và xoa dịu, chẳng trách móc vô cơ, chẳng vì lời kẻ lạ mà hành hạ day dứt, đối xử công bằng giữa thân và tâm như đứa con của mình, bạn sẽ từ từ nhận thấy, thế giới này những kẻ xuất hiện với tâm niệm xấu xí mà nhìn bạn, đều sẽ rời đi một cách mất mặt và mặc cảm với chính hắn.
Vẫn câu nói cũ “Bạn đã thật sự đối tốt đúng đắn với cơ thể này hay chưa?”
© nnui - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Tuổi 25 - Cái tuổi đẹp nhất đời người | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.








