Đối xử với thân tâm công bằng
2022-12-09 01:25
Tác giả:
nnui
blogradio.vn - Đặt tay lên trái tim để cảm nhận nhịp đập, tất cả vẫn đang mặc kệ tâm tư xấu xí của bạn mà cố gắng giúp bạn sống không hối tiếc. Bạn có từng thử chiêm nghiệm sự tự trách cứ vô lý của bạn chỉ vì bao tiêu chí rẻ mạc mà khiến mỗi tế bào trên bộ phận nơi bản ngã này tổn thương bao nhiêu lần không?
***
Rất nhiều người trong chúng ta đều nói sẽ, đã và đang cố gắng yêu thương chính bản thân mình. Nhưng mà, liệu những điều đơn sơ và thuần túy nhất từ chính cậu, cậu đã thỏa mãn nó hay là chưa?
Thật bất công khi chúng ta có xu hướng làm tổn thương thân thể chỉ để chiều cho những lúc bốc đồng nơi tâm ý. Chúng ta có thật sự yêu thương mình không? Hay chúng ta chỉ yêu thương những ý niệm ta đặt ra rồi trưng cầu với chính cơ thể này?!

Để rồi, khi chẳng thể đáp ứng được hết, ta lại trách móc và hành hạ nó. Nhiều lúc, đối diện với “ai đó” trong gương, lại xa lạ đến nghẹn ngào. Chúng ta chẳng có quyền ghét một cái chân cong, một làn da ngăm, một thân hình đôi chút mũm mỉm hay chiều cao bình thường. Chúng ta không được phép nuông chiều cái tâm ý lạc lối mà chất vấn cơ thể này như thể tội đồ. Nếu không thể ép bản thân yêu thương nó vô điều kiện xin hãy học cách tôn trọng nó như người dưng trọ nhờ nhà bạn.
Rồi một ngày, bạn sẽ nhận ra, đôi chân cong ấy đã nỗ lực vì bạn mỗi ngày, nâng đỡ cơ thể bạn, áp mặt xuống nền đất bụi đau đớn, làn da ngăm ấy vẫn gồng gánh từng giây, liên kết các tế bào tựa lá chắn bảo vệ cái thân mà bạn va chạm với đời. Một thân hình mũm mỉm hay chiều cao thiếu vài điều ấn tượng không phải vấn đề của mớ hình tượng ảo diệu tầm thường ngoài kia. Đặt tay lên trái tim để cảm nhận nhịp đập, tất cả vẫn đang mặc kệ tâm tư xấu xí của bạn mà cố gắng giúp bạn sống không hối tiếc. Bạn có từng thử chiêm nghiệm sự tự trách cứ vô lý của bạn chỉ vì bao tiêu chí rẻ mạc mà khiến mỗi tế bào trên bộ phận nơi bản ngã này tổn thương bao nhiêu lần không?
Và... bạn sẽ bật khóc khi nhận ra rằng chúng ta cố gắng dày xé mình chỉ để truy tìm cái nhìn ngắn ngủi và tình cảm thoáng mong manh từ người khác chứ không phải tình yêu thương chân thành vốn dĩ bất diệt của bạn dành cho chính bạn. Thật đau lòng khi bỏ quên thứ tình yêu thiêng liêng ấy. Khi bạn thật sự cảm nhận rõ từng bước chân bạn đi, ý nghĩa của quá trình tồn tại không hoàn hảo và bạn vẫn sống như thể là chủ “căn nhà” này. Dọn dẹp, chăm sóc và xoa dịu, chẳng trách móc vô cơ, chẳng vì lời kẻ lạ mà hành hạ day dứt, đối xử công bằng giữa thân và tâm như đứa con của mình, bạn sẽ từ từ nhận thấy, thế giới này những kẻ xuất hiện với tâm niệm xấu xí mà nhìn bạn, đều sẽ rời đi một cách mất mặt và mặc cảm với chính hắn.
Vẫn câu nói cũ “Bạn đã thật sự đối tốt đúng đắn với cơ thể này hay chưa?”
© nnui - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Tuổi 25 - Cái tuổi đẹp nhất đời người | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 12)
Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.
Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng
Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"
Nhà có hoa Tigon (Phần 8)
Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.
Mùa xuân không nàng
Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.








