Chúng ta rồi sẽ trưởng thành sau tình yêu
2022-10-19 01:30
Tác giả:
nnui
blogradio.vn - Chúng ta, ai rồi cũng sẽ trải qua giai đoạn mà cảm xúc gần như tan thành mây khói. Bị dày xéo đến không còn hình dạng, bằng cách này hay cách khác, bất cứ chuyện gì cũng được, sẽ có một điều bất như ý khiến ta tỉnh giấc cuộc đời.
***
Chúng ta, ai rồi cũng sẽ trải qua giai đoạn mà cảm xúc gần như tan thành mây khói. Bị dày xéo đến không còn hình dạng, bằng cách này hay cách khác, bất cứ chuyện gì cũng được, sẽ có một điều bất như ý khiến ta tỉnh giấc cuộc đời.
Tôi đã từng, và giờ đây có thể nói là chưa hoàn toàn bình phục, nhưng mà tâm tư đã cân bằng lại rất nhiều. Ít ra, tôi vẫn còn ngồi đây chia sẻ những dòng này, cho bạn và cho chính bản ngã chân thật nơi tôi đang lưu lạc đâu đó.
Tôi quen mối tình đầu vào lúc tôi nghĩ rằng mình đã trưởng thành, khi ấy tôi năm nhất Đại học. Vì chưa yêu ai quen ai, những điều tôi trao và thể hiện ra đều đơn thuần nhất. Nhưng có cuộc vui nào chẳng tàn, mối tình nào mà chẳng tan. Câu chuyện tôi tưởng chừng đẹp đẽ, cuối cùng vẫn đi đến kết cục mà ai cũng không muốn.
Tôi cũng như bạn, cũng ngụp lặn trong mớ cảm xúc hỗn độn kinh khủng ấy, cũng chạy lăng xăng si mụi trong đống lòng vòng không lối thoát. Để bước qua mớ bòng bong trong cơn mưa bão táp ấy, tôi cũng trầy da tróc vẩy, đứng lên rồi lại nằm bẹp luôn, như thể chết đi và sống lại một vạn lần chiêm bao.
Thất tình, một trạng thái chẳng ai cảm thấy vẻ vang khi khoe ra. Mà hễ kẻ nào nghe đến cùng bật cười và coi thường nó. Thật lạ lùng khi con người tôn thờ tình yêu, và cũng lại chà đạp tình yêu đến tận cùng, khiến cho “nạn nhân” của kẻ khoét sâu thương tổn.
Thất tình, chẳng dám bày tỏ để níu lấy sự cứu rỗi chân thành và đúng đắn. Kinh nghiệm đi qua cái hang thất tình bao trùm bóng tối, ẩm thấm và ngột ngạt ấy, tôi nhận ra tình yêu trong một mối quan hệ giống như chúng ta đang du ngoạn trên con thuyền giữa dòng sông êm ả, khung cảnh xung quanh đều rất tuyệt vời, còn gì bằng khi có cơ hội tiếp xúc trực tiếp với ánh nhìn của thiên nhiên. Các giác quan gần như hòa quyện cùng mây trời, mà cái mây trời ấy, ta mặc định sẽ yên bình và mãi mãi như thế.
Vì những điều diệu kỳ đang diễn ra khiến ta lâng lâng bay bổng, nên sự mong cầu và chiếm hữu càng lớn, ta càng không muốn rời đi, không muốn những chất liệu tinh túy này kết thúc. Và rồi Thất tình xuất hiện tựa con sóng mãnh liệt, đưa dòng nước nuốt tươi chiếc thuyền ấy, tàn nhẫn kéo ta rơi xuống, ngặm trọn ta trong làn nước lạnh ngắt, ta chưa từng chạm qua cái lạnh thấu tim gan như thế, và nó là mớ cảm xúc ta phải đối diện, cũng là lúc ta quay về để cứu lấy thân thể này.
Chúng ta lại vùng vẫy, chẳng thể chấp nhận sự thật chiếc thuyền ấy – nơi duy nhất ta thấy an toàn giữa dòng sông hun hút, bị đập tan tành. Dòng nước lạnh ngắt ôm trọn lấy cơ thể ốm yếu chẳng còn sức lực để kháng cự này, đôi chân cố gắng đạp mạnh để tìm kiếm thứ gì đó vớt vát lại nỗi tuyệt vọng.
Từng bộ phận đều lục sùng điên cuồng bới tung tất cả như thể tin một cách mù quáng rằng hy vọng về con thuyền vẫn còn đây, chỉ là nó đang mất phương hướng và lạc trôi tí thôi và chỉ có nó ta mới có thể sống sót tiếp được. Nếu không thì ta chết mất. Nhưng, càng vẫy vùng, càng dốc cạn sức để kiếm tìm và bám víu vào nó, ta chỉ càng tuyệt vọng cùng cực, sự mong chờ rút sạch chút hơi tàn còn lại - thứ duy nhất mà có thể kéo ta lên lúc này.
Thời khắc ấy, bạn và tôi có hai sự lựa chọn: một là tiếp tục si mê, ngu muội tin rằng sẽ có thứ gì đó như con thuyền để ta nắm chặt vào mới có thể sống, rồi nhanh chóng cạn kiệt hơi sức và chìm sâu xuống dòng sông lạnh lùng và chết đi bằng một định nghĩa nào đó, nhưng chắc chắn bản ngã này sẽ chết một trăm phần trăm. Hai là, ta chấp nhận sự thật rằng ta không còn có con thuyền đó bên cạnh nữa, nó đã bị đập tan rồi.
Và có lẽ sẽ chẳng có thứ gì đủ để kéo ta lên ngay lúc này, thiên nhiên vô tận, tin vào thật sự ngu ngốc. Chấp nhận và thả thôi cơ thể theo dòng chảy, không kháng cự, không vẩy đạp, lặng nhìn dòng nước và theo dõi cơ thể ta trôi theo nó trong ý nghĩ, hoàn toàn thả lỏng, rồi ta sẽ nổi lên, ta sẽ thở được, không còn cảm giác ngột ngạt kinh khủng đó nữa. Để làm được như thế thật sự khó, khi bản thân tôi quyết định lui trở về với chính mình để im lặng nhìn dòng nước cảm xúc và tâm ý luân chuyển, đã vô số lần tôi không chịu được mà tìm thứ gì đó để bám víu, nhưng may mắn tôi đã tỉnh táo lại và tiếp tục trôi đến khi tôi thật sự có thể tự mình điều khiển cơ thể ngược lại với dòng nước.
Tôi thấy mình thật may mắn, khi có thói quen lưu giữ lại những xúc cảm và suy tư của bản thân: từ lúc tôi bơi trong mớ tâm trạng hỗn độn nhất - dòng nước lạnh, đến nguồn cảm xúc dịu êm và đẹp đẽ - dòng nước ấm.
Tôi có một điều mà tôi nghĩ là mọi người có thể tham khảo để khi cần hãy lấy ra dùng, nó hiệu quả với tôi và tôi không đảm bảo nó sẽ hiệu quả cho tất cả đối tượng. Tôi xem bản thân là một nhân vật chính đúng nghĩa, tôi tin tưởng tuyệt đối vào giá trị và sự tồn tại của bản ngã này, tôi sống và tìm kiếm cái gọi là ý nghĩa thật sự về cuộc đời.
Tôi ghi lại tất cả và toàn bộ nhưng dưới văn phong diễm lệ và mượt mà, đó cũng là cách mà tôi nhìn cuộc sống. Dù trách móc hay xoa dịu tôi cũng không mắng nhiếc và nhục mạ bản thân. Vì vậy khi tâm trạng tôi tồi tệ nhất, mở từng trang giấy đã ngấm màu thời gian, tôi luôn nhận thấy bản thân từng tuyệt vời và đẹp đẽ vô cùng, vì điều gì mà giờ đây mắt tôi ướt át, tôi luôn tự hỏi như thế, ghi lại tất cả, vì tôi thừa nhận tôi không có năng khiếu ghi nhận những xúc cảm trong tiềm thức, tôi sẽ quên nên buộc viết ra.
Tôi nghĩ mọi người cũng vậy, chúng ta đều có quyền trở thành đạo diễn, biên tập, nhà viết lách để khắc họa lại cuộc đời của mình với góc nhìn như khán giả và diễn viên là ta. Ta sẽ cảm nhận rõ ràng nó đẹp đẽ và tuyệt vời đến mức nào, từ nỗi buồn cho đến bao niềm vui. Chẳng có một thứ gì là đáng trách và chẳng có một lý do gì để dày xéo thân thể ngọc ngà này.
Bơi một chút rồi thôi, chúng ta sẽ sống nếu chúng ta cố gắng để tìm kiếm trí tuệ trong mỗi điều bất như ý xảy ra. Và tin tôi, khi bạn thật sự làm vậy, bạn sẽ ngày càng tuyệt vời hơn rất nhiều và biết yêu thương bản thân này hơn rất nhiều. Bình an bạn nhé.
© nnui - blogradio.vn
Bài tham gia cuộc thi viết Đổi thay. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn nhấn thích, để lại bình luận và chia sẻ lên mạng xã hội. Mời bạn tìm hiểu thông tin về cuộc thi viết tại đây.
Xem thêm: Sau chia tay, mọi lời hứa đều theo gió mây tan biến
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.







