Đời người chỉ sống một lần, đừng sợ bắt đầu lại
2020-06-14 01:30
Tác giả:
Nguyệt
blogradio.vn - Đời người chỉ có một, sống sao cho đáng. Đừng sợ phải bắt đầu lại, hãy ngồi xuống hít thở thật sâu, nạp đầy năng lượng, lấy đủ can đảm rồi tiếp tục bước đi trên đường đời dài và gập ghềnh này nhé.
***
Trời vào hạ rồi, nắng chói chang, chiều đến thi thoảng sẽ có những cơn mưa nhỏ.
Hai mươi tám tuổi, cái tuổi hơi muộn để bắt đầu lại từ đầu, nhưng vẫn còn quá sớm để tìm một công việc ổn định.
Sinh ra ở vùng biển nghèo thuộc Bắc Trung Bộ. Từ bé riêng cái chuyện thời tiết thôi cũng đã đủ khắc nghiệt với tôi, mùa đông thì lạnh cắt da cắt thịt, mùa xuân thì mưa phùn rả rích, mùa hè gió lào nắng bỏng cả da, mùa thu mưa thối đất thối cát rồi thì bão, lũ lụt. Thế nên tôi đã sớm học được cách bằng lòng với thực tại, quý trọng những gì mình đang có. Tôi chỉ còn biết chăm chỉ học hành để sau này kiếm một công việc không phải dãi nắng dầm mưa như ba mẹ tôi.
Rồi khi tốt nghiệp cấp ba, tôi thi đậu vào một trường đại học ở thành phố, ra trường tìm được một công việc văn phòng tương đối ổn định. Làm việc năm năm, cơm áo gạo tiền đè lên đôi vai, rồi phải duy trì các mối quan hệ xã hội, nụ cười thì luôn luôn phải nở trên môi. Sống một mình giữa thành phố lớn, bố mẹ ở xa, bạn bè không có, đêm về lủi thủi một mình.

Có những đêm tôi thèm được khóc, thèm được chạy về nhà nghe tiếng sóng vỗ vào bờ, ngửi mùi tanh của cá, nếm vị mặn của biển, nói với ba mẹ một câu “Con mệt lắm, con về quê ở với ba mẹ nha”. Nhưng rồi mỗi lần gọi điện về nghe giọng đầy tự hào của ba mẹ, ba mẹ kể chuyện hàng xóm khen tôi kiếm được việc làm ở thành phố, còn nuôi em ăn học thì những lời đó chực ra rồi lại nuốt vào. Đã bao đêm tôi tự hỏi liệu mình thích gì và không thích gì. Chuyện mà từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ tôi dám nghĩ đến.
Sáng qua khi tôi đang vội làm hồ sơ cho kịp deadline thì em trai tôi gọi điện, giọng nó hớn hở qua điện thoại nói với tôi rằng nó đã xin được việc làm ở một công ty dược, tiền lương tương đối khá. Mặc dù nó chỉ mới thử việc thôi, khi nào ra trường mới chuyển làm chính thức, rồi giọng của nó bỗng xen lẫn chút ngẹn ngào “Chị không phải gửi tiền hàng tháng cho em nữa nha, em tự lo được cho mình rồi”. Cảm giác lúc đó của tôi còn vui hơn cả khi tôi đỗ đại học. Không phải vì gánh nặng trên vai tôi trút xuống, tôi biết rõ điều đó. Nhưng điều khiến tôi vui, có lẽ tôi đã có thể cho mình nghĩ một chút về điều mình thích.

Chiều hôm đó tôi xin nghỉ nửa buổi, ra quán cà phê thân quen, tìm đến chỗ ngồi quen thuộc, tôi gọi cho riêng mình một ly cà phê sữa đá, nhìn phố phường xe cộ qua lại. Đó là lần đầu tôi ngồi đây để thành thật với suy nghĩ của mình để tìm ra hướng đi cho bản thân.
Tôi nghĩ đến nhưng việc mình giỏi và không giỏi, những điều mình thích và không thích. Rồi lại nghĩ mình sống cả đời với nghề, mình phải tìm một công việc có thể làm mình hạnh phúc. Bởi vì hạnh phúc trong công việc thì mỗi sáng mai thức dậy tôi sẽ nghĩ là mình được đi làm chứ không phải là phải đi làm. Bước tiếp hay bắt đầu lại đây.

Cái suy nghĩ đó cứ ám ảnh trong đầu tôi. Mắt tôi nheo lại nhìn ánh nắng xuyên qua từng kẽ lá, nhìn lại những dòng người hối hả ngược xuôi. Tiếng người cười nói ồn ào, náo nhiệt. Tôi sẽ tự tìm cho mình một lối đi riêng. Có lẽ quyết định này sẽ khiến tôi phải giải thích cho ba mẹ hiểu trong một thời gian dài. Nhưng tôi sẽ làm việc mình thích một lần, để sau này sẽ không phải hối tiếc những năm tháng tuổi trẻ.
Đời người chỉ có một, sống sao cho đáng. Đừng sợ phải bắt đầu lại, hãy ngồi xuống hít thở thật sâu, nạp đầy năng lượng, lấy đủ can đảm rồi tiếp tục bước đi trên đường đời dài và gập ghềnh này nhé.
© Nguyệt – blogradio.vn
Xem thêm: Người yêu cũ nhắn tin: "Em không sai, chúng ta sai"
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.





