Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mùa hạ về rồi, sao anh chưa về bên em?

2018-05-17 01:28

Tác giả:


blogradio.vn - Ngày nối ngày, tháng nối tháng, năm nối tiếp năm, em để thời gian vụt qua kẽ tay mải mê trong những hoài niệm cũ. Anh của năm mười bảy tuổi không quay về nữa, em cũng không thể nào trở lại là cô bé của ngày xưa. Day dứt với những yêu thương đã rong rêu không nhận ra ta đã bỏ qua nhau từ rất lâu rồi.

***


Nghe bài hát Ngốc - Hương Tràm

Ngày mới thức giấc bởi tiếng chim ríu rít trên hàng cây tử đằng trước hiên, nắng rọi từng tia ấm áp xuyên qua ô cửa sổ nhỏ vào tận nơi em đang nằm. Với tay kéo rèm cửa tránh vị khách không mời, em lười biếng vùi mình trong chăn cố tìm lại giấc ngủ đã mất. Vẳng từ ô cửa nào đó, bài hát Ngốc của Hương Tràm cất lên những giai điệu du dương, ngọt ngào làm em bất chợt ngẩn ngơ.

Em nhớ anh, rất nhớ anh!

Đã hơn một lần em nghe được từ đâu đó rằng “chàng trai bên bạn năm mười bảy tuổi sẽ không thể cùng bạn đến suốt cuộc đời” nhưng vẫn cố chấp nghĩ rằng chỉ cần yêu là đủ. Chỉ cần trong lòng có ai đó thì nhất định họ sẽ mãi bên mình, cùng nhau đi hết cuộc đời. Em ngốc lắm phải không anh khi tự huyễn hoặc mình về một tình yêu vĩnh cửu, ôm khư khư trong lòng một hình bóng rồi mải miết chạy về phía anh mà không biết nơi đó đã có người khác tự bao giờ.

“Em cũng chỉ là con gái thôi, buồn thì khóc hay vui là cười.

Em cũng muốn em như bao người được anh yêu thương một mình em thôi”

blog radio, Mùa hạ về rồi, sao anh chưa về bên em?

Anh không về sân trường xưa ấy nữa, mùa hạ đợi anh đứng trước cổng bao mùa, gửi nỗi nhớ vào cơn gió phiêu du đến mọi miền đất lạ, nơi từng in dấu chân anh qua. Anh không về, ghế đá hắt hiu buồn nắng mưa ngồi đó suốt bao năm, như ngày nào có cô nhóc nhỏ ngồi đây đợi mãi tiếng trống trường tan, nở nụ cười tươi hơn giọt nắng khi thấy bóng anh nơi cửa lớp. Anh không về, cây bàng trong sân thả từng chiếc lá ngập khoảng trống anh từng ngồi, không còn nữa cô bé xòe tay hứng từng chiếc lá giữ chỗ cho anh, nhặt viên đá vạch tên anh vào thân cây cười vu vơ cùng cơn gió. Anh không về, góc thư viện vắng tênh, không còn nữa cô gái nhỏ mang lỉnh khỉnh sách vở trốn vào một góc chờ anh rồi ngủ quên lúc nào không hay biết. Anh không về, hoa bằng lăng rụng đầy sân, không còn ai nhặt cánh hoa vươn trên tóc xòe bàn tay trước mặt em cười hiền hòa làm tâm hồn em ngát màu hơn cả màu hoa. Anh không về, sách vở không buồn nhàu nhĩ trong góc, bài toán không buồn mãi chưa tìm ra lời giải vì bao nhiêu tâm trí đã theo vạt nắng chiếu xuyên qua ô cửa soi vào gương mặt ai lấp lánh như pha lê - ánh sáng ấm áp nhất tuổi thanh xuân. Anh không về, cơn mưa đầu mùa bỗng dưng lạnh hơn, con đường về bỗng dưng dài hơn, phố bỗng buồn hơn và nỗi nhớ trong em dường như cũng dài ra vô tận.

Ngày nối ngày, tháng nối tháng, năm nối tiếp năm, em để thời gian vụt qua kẽ tay mải mê trong những hoài niệm cũ. Anh của năm mười bảy tuổi không quay về nữa, em cũng không thể nào trở lại là cô bé của ngày xưa. Day dứt với những yêu thương đã rong rêu không nhận ra ta đã bỏ qua nhau từ rất lâu rồi.

“Nhiều khi em không thể ngờ, yêu anh em mạnh mẽ đến vậy. Mạnh mẽ hay là ngốc đây, em không phân định được điều gì nữa… Em quá yêu anh!”


Ngoài kia mùa hạ lại đang về, cuốn theo từng ký ức trong em. Có thể trả lại thanh xuân đã mất của em không khi đã tìm đến một bàn tay khác? Có thể trả cho em không niềm yêu thương đã chết từ tuổi thơ ngây!

© Cua đinh – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi

Hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi

“Em đã đánh rơi tình yêu. À không, chúng ta đều đã đánh rơi tình yêu. Anh biết không vì thiếu can đảm trong cuộc đời, mà chúng ta đã vụt mất nhau rồi đấy. Nhưng em sẽ không như năm ấy, sẽ không còn là một cô nhóc rụt rè. Em nhất định sẽ nói cho người đó biết em yêu người đó. Còn bây giờ anh hãy thật hạnh phúc, hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi”.

Tim tôi như có bão, sao người vẫn thản nhiên?

Tim tôi như có bão, sao người vẫn thản nhiên?

Tôi đã từng thích một người suốt quãng thời gian dài, trong lòng là bao nhiêu bão tố, lúc dâng cao, lúc ào ạt xô bờ. Còn người ấy chỉ đứng ngoài thản nhiên.

Thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình

Thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình

Và cô đơn từ lúc nào khiến chúng ta có thể gồng lên mạnh mẽ nhưng cũng yếu đuối một cách không ngờ. Nhưng rồi một lúc nào đó chúng ta sẽ hiểu được, thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình. Bởi yêu thương mới có thể lắng nghe tiếng lòng của mình mà vỗ về kể cả khi không có ai bên cạnh.

Con người ai chẳng muốn trở về nơi gần gũi nhất và đó là quê hương

Con người ai chẳng muốn trở về nơi gần gũi nhất và đó là quê hương

Mảnh đất này là nơi hắn sẽ thương nhớ rất nhiều. Nhưng cũng đã từng là nơi hắn muốn chạy trốn, chạy trốn những ký ức đau buồn cứ ám ảnh trong tâm trí. Có thể những mảnh đất hắn đã từng gắn bó ồn ào, náo nhiệt hơn nhưng cuối cùng con người vẫn muốn trở về nơi gần gũi nhất. Và với hắn chẳng đâu bằng quê hương.

Một thời yêu thương

Một thời yêu thương

Giờ thì đôi mắt bồ câu Còn trong tiềm thức biết đâu mà tìm.

Phố không anh buồn lắm

Phố không anh buồn lắm

Anh còn không về mau Cho em nguôi nỗi nhớ.

Chỉ người mình thương mới biết cách làm mình đau đớn

Chỉ người mình thương mới biết cách làm mình đau đớn

Soi mình trong gương, chải lại mái tóc, tô chút son lại thấy mọi thứ rất xanh, rất nhẹ lòng. Vậy nên, đừng kỳ vọng vào ai, đừng trao cho ai cái quyền được làm đau mình mình và đừng tự mình dày vò mình thêm lần nào nữa. Cuộc đời của mình, mình phải sống chứ đâu thể nào buông bỏ như buông một mối tình.

Trở thành người lớn có đáng ước mơ?

Trở thành người lớn có đáng ước mơ?

Ngày tôi đi học, tâm trạng của tôi thì vui ơi là vui còn mẹ tôi lại buồn. Lúc đó thầm nghĩ chắc là không còn ai để sai bảo hay la mắng.

Hãy bảo vệ em như một món quà quý giá anh nhé

Hãy bảo vệ em như một món quà quý giá anh nhé

Hãy để em là một đứa trẻ hay nhõng nhẽo đòi anh thứ này thứ kia. Hãy để em là một cô bé thích hờn dỗi chỉ để anh vỗ về an ủi, không phải em muốn tình cảm của chúng ta tệ đi mà thứ em muốn là sự nhường nhịn, yêu chiều và tình cảm anh dành cho em cơ. Hãy để em là một cô gái yếu ớt, cần vòng tay của anh ôm ấp khi ngoài kia quá nhiều bão giông, dù là cái ôm vội cũng đủ khiến em an lòng.

Thanh xuân năm ấy tớ đã từng rất thích cậu

Thanh xuân năm ấy tớ đã từng rất thích cậu

Rất nhiều năm sau đó, tôi vẫn không ngừng ước mong giữa chúng tôi có một sợi dây nào đó buộc lại và giá như năm ấy tôi có thể can đảm hơn để nói thật lòng mình “Thanh xuân năm ấy tớ đã từng thích cậu, rất thích”.

back to top