Đôi chân của con
2019-09-23 01:10
Tác giả:
blogradio.vn - Con chợt nhận ra quanh con có rất nhiều những đôi chân thay thế cho con, những đôi chân dìu con bước đi và cứ thế con tiếp dần cuộc sống. Mẹ đưa con đến trường dẫu nắng mưa, bệnh tật, mẹ đưa con con chữ, đưa con xây dựng cả tương lai, mẹ con con một chân trời mới mở mang những kiến thức, hành trang cho con bước vào đời.
***
Mẹ vẫn hay bảo từ bé con không được may mắn như những đứa trẻ khác, di chứng chiến tranh khiến con bại liệt, đôi chân con teo quắp không thể đi. Từ bé con chỉ có thể nằm một chỗ mà ú ớ khóc. Lúc ấy mẹ vẫn hay khóc theo nhưng giọt nước mắt của mẹ từ thuở hồng hoang vẫn luôn được giấu đi len lén sau lưng con suốt miền kí ức. Con luôn hiểu mẹ giấu đi những giọt nước mắt ấy sâu kín tận đáy lòng.
Từ bé ba vẫn hay cõng con trên lưng rong ruổi đi khắp cánh đồng, ba chỉ cho con những hạt lúa đương chín vàng và nặng trĩu, ba đưa con nghe điệu mầm của hạt và thảy con nhẹ nhàng xuống cánh đồng đê con ngửi mùi sữa non của lúa đang bay trong gió. Con nghịch với những chú cào cào mà chẳng mấy chốc ba sẽ bắt về làm đồ chơi cho con. Con ngọ nguậy chụp bắt lũ ếch đồng và cười vô tư dười nắng.
Từ bé con vẫn hay được chị gánh trong những quang thúng đầy những rau. Chị đặt trong thúng một nắm xôi vò cho cơn mải quên cơn đói. Thế giới của con lúc ấy là một cái thúng nhỏ xíu mà con chỉ quanh quẩn mãi hoài không biết chán. Thế giới ấy có nụ cười trên gương mặt lấm tấm mồ hôi của chị, thế giới ấy có ánh nhìn dịu dàng chốc chốc vẫn ghé sang thăm chừng con như thế nào.

Từ bé con đã ước mình có thể lượn bay trên trời như nhứng cánh diều kia hay có thể chạy đùa cũng tụi thằng Thân, thằng Vương nghịch đùa bắt bướm, hái hoa, lội suối... hoặc chỉ đơn giản là sẽ lội xuống đống bắt những con cá rô hay quẫy đem về cho bà kho măng. Tuổi thơ của con là những lúc hai thẳng bạn thân chí cốt cải tạo cái chõng tre thành cái cán khiêng con chạy mệt nghỉ trên những triền đê dài tít tắp.
Tuổi thơ của con lăn mãi theo những bánh xe lăn mà ba ki cóp đóng được từ mớ gỗ bỏ nhà hàng xóm. Cái xe lăn ba làm cho con rất khó đi, những bánh xe không tròn trịa lắm dù ba đã cố gắng gọt giũa. Khi ba đặt con vào lòng nó, con đã ứa nước mắt vì hạnh phúc. Con đi học trường làng, những vòng xe vẫn cứ lăn đều đặn, những lời cười đùa cợt nhả vô ý thức trêu ghẹo con, nhiều khi con đã buồn, con khóc. Con tủi thân với thân phận của mình, con chợt nhận ra đôi chân khiếm khuyết của con là gánh nặng
Theo thời gian, con lớn...
Con chợt nhận ra quanh con có rất nhiều những đôi chân thay thế cho con, những đôi chân dìu con bước đi và cứ thế con tiếp dần cuộc sống. Mẹ đưa con đến trường dẫu nắng mưa, bệnh tật, mẹ đưa con con chữ, đưa con xây dựng cả tương lai, mẹ con con một chân trời mới mở mang những kiến thức, hành trang cho con bước vào đời. Mẹ cho con ước mơ và niềm vui sống, tình thương của mẹ mặn chát những giọt mồ hôi, mẹ tập tễnh theo những bước đi chậm rãi của con, mẹ trang bị cho con nhiều chân lý để con không cô độc. Đôi chân mẹ tặng con là đôi chân của những ước mơ.

Ba vẫn hay cõng con trên lưng, vết chân ba in hằn trên cát, người đi về phía biển, người đi suốt cánh đồng, và dẫu cho khi con bước vào giảng đường đại học, con vẫn quá nhỏ bé trên vai ba. Qua tấm lưng rộng lớn, to bè và chắc nịch con nhìn thấy cả một thế giới ba đã mang đến cho con và cho con thấy. Ba cho con những bữa cơm no ấm, ba xây dựng gia đình đầy ắp những yêu thương để con không bao giờ cô đơn và hiu quạnh. Ba cho con đôi chân của hạnh phúc.
Con hay vòi vĩnh và cho đến khi lớn khôn con vẫn hay mè nheo với chị, chị chỉ lớn hơn con vài tuổi nhưng lúc nào cũng nở nụ cười dịu dàng chu đáo với con. Chị luôn là chỗ dựa cho con khi con cần đến, là bờ vai yếu đuối nhưng vững vàng với nụ cười dịu dàng như dòng suối, đưa con đến chân trời của những giấc mơ. Chị mang đến cho con đôi chân của Tình Thân.
Và cả lũ thàng Thân, thằng Vương lúc nào cũng bày trò nghịch dại, có khi đi hái trộm bười nhà ông Út rồi bỏ chạy, để con trơ ra đó, ông bắt lỗi con, thế là tụi nó vừa run, vừa nước mắt ngắn dài nhận lỗi về mình. Con chợt nhận ra yêu thương không chỉ có những nụ cười. Mãi đến bây giờ, chợt nhìn lại, sau những bộn bề của cuộc sống, những điều đơn giản dễ mất đi, thì bàn tay hai đứa vẫn nắm chặt tay con. Con đã có được đôi chân của tình bạn.

Và những người khác, vô vàn trong số những người yêu thương con, mang đến cho con những vòng tay, những yêu thương dù chỉ từ ánh mắt, cũng đủ để con tiếp thêm sức mạnh, cho con có thêm đôi chân của sự quan tâm, lo lắng và sẻ chia.
Còn bây giờ là anh - người đã bên con cả một quãng thời gian rất dài, người nhìn vào mặt con mỗi khi hừng đông và lén quay đi giấu giọt nước mắt khi nhìn xuống chấn con... Anh cõng con đi ngắm bình minh và hôn lên trán con khi nói lời yêu, là đôi chân sánh cùng con cả cuộc đời - đôi chân của tình yêu.
Và rồi con lại khóc, khóc vì con dẫu không đi được trên chính đôi chân của mình, nhưng bắng một cách nào đó,con sẽ đi bằng "đôi chấn của riêng con", đôi chân mà mọi người đã mang đến cho con, đôi chân con vững bước trong cuộc sống, đôi chân của hy vọng.
© Lê Hứa Huyền Trân – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình: Tạm biệt ngày hôm qua
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.





