Đôi chân của con
2019-09-23 01:10
Tác giả:
blogradio.vn - Con chợt nhận ra quanh con có rất nhiều những đôi chân thay thế cho con, những đôi chân dìu con bước đi và cứ thế con tiếp dần cuộc sống. Mẹ đưa con đến trường dẫu nắng mưa, bệnh tật, mẹ đưa con con chữ, đưa con xây dựng cả tương lai, mẹ con con một chân trời mới mở mang những kiến thức, hành trang cho con bước vào đời.
***
Mẹ vẫn hay bảo từ bé con không được may mắn như những đứa trẻ khác, di chứng chiến tranh khiến con bại liệt, đôi chân con teo quắp không thể đi. Từ bé con chỉ có thể nằm một chỗ mà ú ớ khóc. Lúc ấy mẹ vẫn hay khóc theo nhưng giọt nước mắt của mẹ từ thuở hồng hoang vẫn luôn được giấu đi len lén sau lưng con suốt miền kí ức. Con luôn hiểu mẹ giấu đi những giọt nước mắt ấy sâu kín tận đáy lòng.
Từ bé ba vẫn hay cõng con trên lưng rong ruổi đi khắp cánh đồng, ba chỉ cho con những hạt lúa đương chín vàng và nặng trĩu, ba đưa con nghe điệu mầm của hạt và thảy con nhẹ nhàng xuống cánh đồng đê con ngửi mùi sữa non của lúa đang bay trong gió. Con nghịch với những chú cào cào mà chẳng mấy chốc ba sẽ bắt về làm đồ chơi cho con. Con ngọ nguậy chụp bắt lũ ếch đồng và cười vô tư dười nắng.
Từ bé con vẫn hay được chị gánh trong những quang thúng đầy những rau. Chị đặt trong thúng một nắm xôi vò cho cơn mải quên cơn đói. Thế giới của con lúc ấy là một cái thúng nhỏ xíu mà con chỉ quanh quẩn mãi hoài không biết chán. Thế giới ấy có nụ cười trên gương mặt lấm tấm mồ hôi của chị, thế giới ấy có ánh nhìn dịu dàng chốc chốc vẫn ghé sang thăm chừng con như thế nào.

Từ bé con đã ước mình có thể lượn bay trên trời như nhứng cánh diều kia hay có thể chạy đùa cũng tụi thằng Thân, thằng Vương nghịch đùa bắt bướm, hái hoa, lội suối... hoặc chỉ đơn giản là sẽ lội xuống đống bắt những con cá rô hay quẫy đem về cho bà kho măng. Tuổi thơ của con là những lúc hai thẳng bạn thân chí cốt cải tạo cái chõng tre thành cái cán khiêng con chạy mệt nghỉ trên những triền đê dài tít tắp.
Tuổi thơ của con lăn mãi theo những bánh xe lăn mà ba ki cóp đóng được từ mớ gỗ bỏ nhà hàng xóm. Cái xe lăn ba làm cho con rất khó đi, những bánh xe không tròn trịa lắm dù ba đã cố gắng gọt giũa. Khi ba đặt con vào lòng nó, con đã ứa nước mắt vì hạnh phúc. Con đi học trường làng, những vòng xe vẫn cứ lăn đều đặn, những lời cười đùa cợt nhả vô ý thức trêu ghẹo con, nhiều khi con đã buồn, con khóc. Con tủi thân với thân phận của mình, con chợt nhận ra đôi chân khiếm khuyết của con là gánh nặng
Theo thời gian, con lớn...
Con chợt nhận ra quanh con có rất nhiều những đôi chân thay thế cho con, những đôi chân dìu con bước đi và cứ thế con tiếp dần cuộc sống. Mẹ đưa con đến trường dẫu nắng mưa, bệnh tật, mẹ đưa con con chữ, đưa con xây dựng cả tương lai, mẹ con con một chân trời mới mở mang những kiến thức, hành trang cho con bước vào đời. Mẹ cho con ước mơ và niềm vui sống, tình thương của mẹ mặn chát những giọt mồ hôi, mẹ tập tễnh theo những bước đi chậm rãi của con, mẹ trang bị cho con nhiều chân lý để con không cô độc. Đôi chân mẹ tặng con là đôi chân của những ước mơ.

Ba vẫn hay cõng con trên lưng, vết chân ba in hằn trên cát, người đi về phía biển, người đi suốt cánh đồng, và dẫu cho khi con bước vào giảng đường đại học, con vẫn quá nhỏ bé trên vai ba. Qua tấm lưng rộng lớn, to bè và chắc nịch con nhìn thấy cả một thế giới ba đã mang đến cho con và cho con thấy. Ba cho con những bữa cơm no ấm, ba xây dựng gia đình đầy ắp những yêu thương để con không bao giờ cô đơn và hiu quạnh. Ba cho con đôi chân của hạnh phúc.
Con hay vòi vĩnh và cho đến khi lớn khôn con vẫn hay mè nheo với chị, chị chỉ lớn hơn con vài tuổi nhưng lúc nào cũng nở nụ cười dịu dàng chu đáo với con. Chị luôn là chỗ dựa cho con khi con cần đến, là bờ vai yếu đuối nhưng vững vàng với nụ cười dịu dàng như dòng suối, đưa con đến chân trời của những giấc mơ. Chị mang đến cho con đôi chân của Tình Thân.
Và cả lũ thàng Thân, thằng Vương lúc nào cũng bày trò nghịch dại, có khi đi hái trộm bười nhà ông Út rồi bỏ chạy, để con trơ ra đó, ông bắt lỗi con, thế là tụi nó vừa run, vừa nước mắt ngắn dài nhận lỗi về mình. Con chợt nhận ra yêu thương không chỉ có những nụ cười. Mãi đến bây giờ, chợt nhìn lại, sau những bộn bề của cuộc sống, những điều đơn giản dễ mất đi, thì bàn tay hai đứa vẫn nắm chặt tay con. Con đã có được đôi chân của tình bạn.

Và những người khác, vô vàn trong số những người yêu thương con, mang đến cho con những vòng tay, những yêu thương dù chỉ từ ánh mắt, cũng đủ để con tiếp thêm sức mạnh, cho con có thêm đôi chân của sự quan tâm, lo lắng và sẻ chia.
Còn bây giờ là anh - người đã bên con cả một quãng thời gian rất dài, người nhìn vào mặt con mỗi khi hừng đông và lén quay đi giấu giọt nước mắt khi nhìn xuống chấn con... Anh cõng con đi ngắm bình minh và hôn lên trán con khi nói lời yêu, là đôi chân sánh cùng con cả cuộc đời - đôi chân của tình yêu.
Và rồi con lại khóc, khóc vì con dẫu không đi được trên chính đôi chân của mình, nhưng bắng một cách nào đó,con sẽ đi bằng "đôi chấn của riêng con", đôi chân mà mọi người đã mang đến cho con, đôi chân con vững bước trong cuộc sống, đôi chân của hy vọng.
© Lê Hứa Huyền Trân – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình: Tạm biệt ngày hôm qua
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.
Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn
Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”





