Độc thân giữa Sài Gòn và những cái ôm
2015-04-15 01:05
Tác giả:
blogradio.vn - Em ghét Sài Gòn vì sao hai năm rồi vẫn giấu mãi một nửa yêu thương của em. Em ghét cái đua chen nhưng em thương một Sài Gòn những phút lắng lòng, những khi yêu thương đọng lại ngay trong cái gì đó đơn giản lắm. Để em hiểu hết những góc khuất trong cuộc sống, cảm nhận được muôn vạn những niềm yêu đương, dỗi hờn của lòng thành phố, như cô gái trẻ đang yêu đến khi tim dại khờ lạc nhịp. Để em biết em không cô đơn!
Nếu nỗi nhớ là lá vàng
Em giữ cho mình cả mùa thu lộng gió
Rồi em sẽ đếm hàng vạn chiếc lá xanh.
Như nỗi nhớ anh, chỉ vơi như mùa lá rụng mong manh.
Nếu tim dại khờ chỉ là phút giây bất chợt
Có lẽ cuộc đời này em phải sống mãi với cảm xúc nhấp nhô.
Ừ thì anh vẫn đứng ở hành lang, còn em sẽ vẫn lén nhìn anh qua khung cửa sổ
Em phải lén cả lòng mình chỉ vì cái dáng hình người dưng, kẻ lạ.

Ta cứ chậm rãi bước qua nhau, nhưng chỉ tim em lỗi nhịp xuyến xao
Em sợ một ngày em thương anh, em nhớ anh như anh nhớ người ta.
Hay anh cứ vậy đi, cứ xem em như một người xa lạ.
Vốn dĩ là em đơn phương, em nhớ thương rồi mình em sợ.
Anh ơi, nói yêu một người khó hơn cứ yêu người ta hàng vạn lần hơn nữa.
Em chỉ là em, trái tim nóng nhưng bàn tay em lạnh giữa Sài Gòn và những cái ôm.
Anh cứ siết bàn tay đó.
Còn em, tự nắm lấy tay trái của mình, vậy là đủ cho những đắn đo, e sợ
Và trên ngực trái em, có một thứ cứ loạn nhịp vì người dưng,
Về sau và mãi mãi đôi ta.
Anh một hướng, em một phương xa cách.
Em thương anh rồi đó, chàng trai của người ta!
Ừ thì do em, em cứ sợ em sẽ yêu thương một người hơn chính bản thân mình nên em chỉ biết đứng lặng nhìn anh từ một phía mà có lẽ anh chưa bao giờ nhìn tới. Chắc em cũng như bao nhiêu người lạ xung quanh anh, hay nếu khác hơn thì cũng chỉ là một nụ cười anh buông vội giữa phố xô bồ tấp nập.
Em cứ giữ khư khư một trái tim nhiệt thành mà chẳng dám trao ai. Bởi em sợ những đổ vỡ, những đau thương vấn vương và hụt hẫng. Em sợ những xa cách từ cái cảm xúc trái tim chứ em chẳng ngại đường xa gió lạ. Rồi em cứ mải mê cho mình cái quyền độc thân mãi giữa lòng Sài Gòn này. Em vẫn lang thang trên những chuyến xe buýt chiều tan tầm đông nghẹt, một mình. Em vẫn cứ thích ngồi cạnh cửa sổ, cũng một mình đưa bàn tay chạm vào tấm kính nhoè nước những ngày mưa nặng hạt.
Anh ơi, “có những người khi ta nói ta yêu họ thì ta sẽ mất họ mãi mãi”, nên em chọn độc thân để vẫn có thể nhìn anh như một người bạn, để đêm về em sẽ được khổ đau, được khóc vì vô tình bắt gặp anh và người ta ở ngã tư đường chẳng hạn. Để em được nhớ thương người không nhớ em. Để em được lo lắng mỗi khi anh buồn hay vấp ngã. Để lòng em xót lúc thấy anh ngả bệnh mùa trở gió. Mà chẳng dám hỏi han anh lấy một lời. Vì em sợ anh biết em thương anh và em biết em đã thương một người quá nhiều.

Nhưng em không cô đơn. Em vẫn là em dẫu Sài Gòn cứ hàng vạn những cái ôm. Em vẫn mỉm cười khi thấy người ta tay trong tay, vì bên cạnh em vẫn có mấy đứa bạn thân cũng có thể nắm tay em, dắt em qua những buồn vui hiu quạnh.
Em vẫn ngày ngày chờ cái khoảnh khắc đèn xanh bật lên giữa phố Sài Gòn gió bụi. Em vẫn mỉm cười với cuộc sống hối hả quanh mình. Bác vá xe lấm tấm mồ hôi trong cái hắt nắng buổi trưa người người chen chút nhau. Hay cái trao tay của những trái tim đang rung động mùa yêu. Cái cà-men cơm chuyền tay chú tài xế xe buýt, rồi chú ôm hôn con mình, dúi vào tay mấy viên kẹo. Thương lắm.
Em ghét Sài Gòn vì sao hai năm rồi vẫn giấu mãi một nửa yêu thương của em. Em ghét cái đua chen nhưng em thương một Sài Gòn những phút lắng lòng, những khi yêu thương đọng lại ngay trong cái gì đó đơn giản lắm. Để em hiểu hết những góc khuất trong cuộc sống, cảm nhận được muôn vạn những niềm yêu đương, dỗi hờn của lòng thành phố, như cô gái trẻ đang yêu đến khi tim dại khờ lạc nhịp. Để em biết em không cô đơn!
Vậy mà khi tìm thấy anh em lại sợ những yêu thương, tơ vương trăm nghìn nẻo.
Nhưng em đang chọn độc thân, độc thân trong chính sự thổn thức của tim mình.
Không cô đơn đâu nhé chàng trai!
© Nguyễn Thị Diễm Lệ - blogradio.vn
Bài tham dự cuộc thi viết “Độc thân không cô đơn”. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận và chia sẻ link bài viết này lên các mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc. Bạn cũng có thể chia sẻ lại link bài viết này từ fanpage BlogViet Vietnamnet

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cứ độc thân một cách tỏa sáng, rồi sẽ gặp được người như ý
Sống đúng thì mỗi giai đoạn đều sẽ trở thành một bản ngã tốt hơn của chính bạn. Trưởng thành không chỉ đơn giản là để thoát khỏi cảnh độc thân mà là khiến cho bản thân có thể trải nghiệm tất cả những việc gì có khả năng. Chỉ khi hiểu rằng cho dù hẹn hò, hay độc thân thì bạn vẫn sẽ sống một cuộc sống tốt đẹp bạn mới có thể bắt đầu yêu thương ai đó. Tình yêu đôi khi là yêu bản thân nhiều đến mức lan toả đến người khác và họ sẽ bị thu hút bởi sự lạc quan này. Dù thế nào, cũng xin chúc bạn cứ độc thân một cách tỏa sáng và rồi đúng lúc gặp được người như ý.
9 thói quen nhỏ giúp bạn luôn chiếm "thế thượng phong" nơi công sở
Không cần phải là người giỏi nhất, chỉ cần là người "biết chuyện" nhất. Đôi khi, khoảng cách giữa một nhân viên mờ nhạt và một ngôi sao đang lên không nằm ở chỉ số IQ, mà nằm ở những tiểu tiết cực kỳ tinh tế này.
3 con giáp này hết khổ, 1 con giáp cẩn trọng kẻo nợ nần quấn thân khi bước sang năm Bính Ngọ 2026
Trong guồng quay của vận mệnh, có những người sẽ thấy bầu trời bỗng chốc sáng bừng sau cơn mưa, nhưng cũng có người cần chậm lại một nhịp để bảo vệ thành quả của mình. Hãy cùng xem "bản đồ tài lộc" năm tới gọi tên ai nhé!
Tình yêu đến hơi muộn nhưng cũng vừa kịp lúc
Không phải tình yêu nào cũng đẹp hết chỉ là hai người yêu nhau có kiên nhẫn và thật sự yêu nhau hay không để cùng nhau vượt qua khó khăn thử thách.
Hỏi cưới
Em như lúa trổ đòng đòng, Thơm hương con gái, mát lòng người ta. Xuân về nắng rải hiên nhà, Em hong vạt áo, mặn mà nét duyên.
559 ngày đếm ngược khi lòng học cách buông
Sông Nại Hà còn trăm điều trắc trở, vậy mà Mạnh Bà vẫn đợi đời chờ bao năm, chỉ mong được gặp người trăm năm. Một khắc ngắn ngủi mà gieo cả bao đời. Vậy thì mình có đáng là chi? Bao năm tháng cũng không còn quan trọng, chỉ như gió thoảng qua. Người mình cần gặp có khi cũng đã gặp qua rồi, đợi ngày sau ta lại lần nữa lướt qua nhau.
Chúng tôi và thời đại của chúng ta
Cảm xúc của chúng tôi cũng bị công nghệ nắn chỉnh theo cách riêng của nó. Chỉ cần mất điện một chút là lòng đã bồn chồn; mất mạng một lát cũng thấy như cả thế giới bị tách khỏi mình; quên điện thoại ở đâu đó thì cả ngày bứt rứt như đánh rơi một phần linh hồn. Bất an ấy, thiếu thốn ấy, trống trải ấy – đôi khi mạnh mẽ hơn cả việc thiếu đi một người bạn đồng hành thực sự. Chúng tôi dường như quen với việc được bao bọc bởi tín hiệu, sóng mạng, thông báo… đến mức quên mất rằng sự kết nối thật sự giữa con người với con người phải đến từ trái tim, không phải từ những biểu tượng trên màn hình.
Xuân về, Tết ở hai thời
Xuân xưa đến rất chậm thôi Theo làn khói bếp, tiếng cười sân quê Bánh chưng gói giữa đêm mê Cả nhà thức trắng, chuyện quê rì rầm.
90% người Việt không biết nguồn gốc ly kỳ về từ "Chạp" trong tháng Chạp nghĩa là gì?
Chúng ta quen miệng gọi tên, quen cái không khí hối hả của những ngày cuối năm, nhưng liệu có bao giờ bạn tự hỏi chữ "Chạp" ấy từ đâu mà ra? Đằng sau một âm tiết mộc mạc là cả một hành trình lịch sử của những lễ tế ly kỳ và sợi dây gắn kết tâm linh bền chặt của người Việt từ ngàn đời nay.
Sau 35 tuổi, có 3 “quý nhân” mà bạn nhất định phải trân trọng
Sau 35 tuổi, điều quan trọng không còn là có bao nhiêu mối quan hệ, mà là giữ được những “quý nhân” giúp bạn tỉnh táo, vững vàng và bình yên hơn mỗi ngày.


