Đi tìm hạnh phúc đi em, đừng chờ đợi nó đến tìm mình nữa
2017-08-08 01:30
Tác giả:
Sau 8 năm bên anh, cuối cùng chị đã quyết định rời bỏ anh sau khi tự hỏi chính bản thân mình liệu có hạnh phúc với cuộc sống hiện tại không.
Chị và anh kẻ miền Trung, người miền Bắc, anh chị gặp nhau và yêu nhau tại một trường đại học ở Sài Gòn. Anh chị cùng nhau động viên nhau học tập trong suốt 5 năm thời sinh viên. Tình yêu của anh chị cũng như những cặp đôi khác, lãng mạn có, bình yên có, giận hờn có, sóng gió cũng có. Nhưng rồi anh chị cũng cùng nhau vượt qua cho đến ngày tốt nghiệp.
Sau khi tốt nghiệp, chị nghe lời anh ở lại Sài Gòn lập nghiệp và xây dựng một gia đình nhỏ. Vậy là chị dọn về sống chung với anh tại phòng trọ của anh để tiện chăm sóc nhau, cũng như để tiết kiệm chí phí để dành tiền cho đám cưới sau hai năm nữa.
Chị chăm sóc anh như một người vợ. Sáng dậy sớm đi chợ, đi làm, chiều tranh thủ về nấu ăn, lau dọn nhà cửa, giặt áo giặt quần, và chờ anh về ăn tối cùng.
Chị thấy hạnh phúc với cuộc sống như vậy, mặc dù lương anh chị lúc đó còn rất thấp, phải bóp chắt lắm, tiết kiệm lắm mới đủ sống. Công việc của anh không phải lúc nào cũng nhận lương đủ tháng, có khi hai, ba tháng chưa nhận được lương. Lương của chị cũng không cao, chị không dám mua sắm gì cho riêng bản thân mình, chị dùng lương của mình để trang trải cho cả hai. Thời điểm đó anh hiểu, anh thương chị rất nhiều, anh hứa sẽ cố gắng kiếm nhiều tiền và sẽ bù đắp cho chị. Bất cứ lúc nào có thời gian rảnh là anh giúp chị dọn dẹp nhà cửa, chở chị đi chơi.
Nhưng khoảng thời gian hạnh phúc đó chỉ kéo dài được một năm. Hai năm sau đó là chuỗi ngày chị sống trong sự tủi thân, chờ cơm anh mỗi tối, cũng hiếm có những buổi đi chơi cuối tuần.
Công việc anh cũng không khá hơn, nhưng mối quan hệ của anh trong công việc thì ngày càng nhiều. Anh cứ đi sớm về khuya, không biết bao nhiêu lần chị mang cơm đổ đi vì anh không ăn. Cuối tuần anh cũng dẫn bạn bè về, chị lại loay hoay nấu nướng dọn dẹp.

Chị có nói chuyện với anh, nhưng anh lớn giọng với chị:
“Anh cũng cần phải tạo mối quan hệ, mình nhiệt tình với bạn bè thì bạn bè mới nhiệt tình lại với mình. Em đừng có suy nghĩ nông cạn và ích kỷ như vậy…”
Hai năm như vậy nữa cứ trôi qua.
Năm đó chị 29 tuổi, ba mẹ giục:
“Con gái có thì, mày lại sống chung như vợ chồng với nó như thế mà không chịu cưới xin. Sau này nó bỏ mày thì ma nào nó dám rước mày hả con. Phụ nữ, mày chỉ có thiệt thân thôi con à…”
Chị nhớ như in, ngày 2/9 năm đó, anh rủ bạn bè về nhà chơi. Sau khi ăn uống xong là bát đũa ngổn ngang để mình chị dọn dẹp. Anh bảo:
“Em dọn dẹp rồi ngủ đi cho khỏe, anh về anh gọi cửa, đừng thức đợi anh”
Anh đâu biết rằng, chị đã nghĩ rằng hôm nay anh và chị sẽ ra ngoài ăn một bửa thịnh soạn, rồi cùng nhau đi xem phim. Chị vừa dọn dẹp vừa tủi thân, vừa tức.
Chuông điện thoại reo lên:
“Chị Phượng à, chị khỏe không? Em nghe anh Kiệt nói chị không được khỏe nên không đi chơi tiếp với tụi em. Em điện hỏi thăm chị, nếu chị không mệt lắm thì chị qua chơi với tụi em cho vui, lễ mà nằm nhà chán lắm chị…” – Người yêu của một người bạn của anh ra bên ngoài gọi hỏi thăm chị.
Sau cuộc điện thoại đó, bỗng nhiên chị khóc. Đưa tay gạt nước mắt. Chị lấy vali, dọn dẹp tất cả những gì của chị, thật ra cũng chẳng có gì nhiều ngoài vài bộ quần áo đi làm.
Mười hai giờ đêm, chị xách vali ra đi và để lại mảnh giấy trên bàn: “Em sẽ ra khỏi cuộc đời anh từ hôm nay. Đừng tìm em”

Khuya đó anh về nhà, thấy mọi thứ vỡ tung, ngổn ngang. Anh đọc được tin nhắn trên mẫu giấy để lại, cả đêm đó anh chạy đi tìm chị, gọi điện hết người quen này, đến người quen khác tìm chị nhưng vô ích.
Sáng hôm sau chị gọi điện báo công ty nghỉ ốm, chị đón xe đi Đà Lạt, nơi có người bạn của chị sinh sống.
Sau một tuần ở Đà Lạt, chị âm thầm quay về Sài Gòn xin nghỉ việc và bàn giao công việc. Sau đó chị quay trở lại Đà Lạt. Chị gọi điện cho ba mẹ anh để nói lời xin lỗi. Mẹ anh thì mắng chị, xem chị như là nguyên nhân làm cho con trai bà bỏ bê công việc, suốt ngày chỉ biết say xỉn. Ba của anh thì hiểu chuyện hơn, ông khuyên chị bỏ qua cho anh, xem như đó là bài học lớn cho anh.
Chị bắt đầu cuộc sống tại Đà Lạt, tại đây chị gặp anh, chồng hiện tại của chị. Chị biết anh khi đã 35 tuổi và mãi đến 40 tuổi chị mới gật đầu làm vợ anh khi chị cảm nhận được sự quan tâm của anh dành cho chị là chân thành, khi mà chị cảm nhận được sự tôn trọng của anh dành cho chị.
Có lẽ dù là tình nhân, tình bạn hay tình yêu. Ai cũng sợ gửi đi sự chân thành nhận lại sự phụ bạc; đặt cược niềm tin mà kết quả lại trắng tay. Thế nhưng có một số việc buông xuống sẽ nhẹ lòng hơn.
© Mart.HT3 – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”







