Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đi tìm để chạm tay vào hạnh phúc

2019-02-12 01:26

Tác giả:


blogradio.vn - Người ta thường hay kiếm tìm hạnh phúc ở những lâu đài, tòa tháp, ở những cung điện vinh hoa phú quý. Có người lại kiếm tìm hạnh phúc ở những cuộc tình phẳng lặng, êm xuôi, lại có người thực dụng hơn, họ cho rằng: Hạnh phúc là khi sở hữu một khối tài sản với những con số khủng – những con số có thể nuôi sống cuộc đời họ lâu dài. Nhưng tôi nghĩ rằng, hạnh phúc chẳng cần tìm kiếm đâu xa, nó tồn tại và ẩn giấu ngay bên trong chúng ta đấy thôi. Và rồi, tôi bắt đầu cảm nhận được hơi thở của sự tồn tại vô hình đó.

***

Năm tôi mười tuổi, tôi còn nhớ trong một đêm giao thừa, tôi đã hỏi mẹ tôi rằng: “Mẹ ơi, điều gì làm nên thành công hở mẹ?” Bạn biết không, mẹ tôi đã nói: “Hạnh phúc! Hạnh phúc sẽ là chiếc chìa khóa để con chạm đến ngưỡng cửa thành công, con yêu ạ”. Và với tâm hồn ngây thơ, trong sáng của một đứa trẻ, tôi cũng đã định vị cho mình một cách thức cho sự thành công trong tương lai, như mẹ nói, không gì ngoài “Hạnh phúc”. Càng trưởng thành, tôi càng hiểu ra giá trị lớn lao của hạnh phúc.

Hạnh phúc! Chỉ có hai tiếng thôi, nhưng hai tiếng ấy lại có thể mở ra một cuộc đời, duy trì một cuộc đời, và đóng khép một cuộc đời. Hạnh phúc kéo dài theo từng nhịp chân chúng ta bước đi, theo từng quãng nhịp con tim ta vỗ đập mạnh mẽ. Người ta thường hay kiếm tìm hạnh phúc ở những lâu đài, tòa tháp, ở những cung điện vinh hoa phú quý. Có người lại kiếm tìm hạnh phúc ở những cuộc tình phẳng lặng, êm xuôi, lại có người thực dụng hơn, họ cho rằng: Hạnh phúc là khi sở hữu một khối tài sản với những con số khủng – những con số có thể nuôi sống cuộc đời họ lâu dài. Nhưng với tôi, tôi nghĩ rằng, hạnh phúc chẳng cần tìm kiếm đâu xa, nó tồn tại và ẩn giấu ngay bên trong chúng ta đấy thôi. Và rồi, tôi bắt đầu cảm nhận được hơi thở của sự tồn tại vô hình đó.

blog radio, Đi tìm để chạm tay vào hạnh phúc

Hạnh phúc chẳng đâu xa, đó là khi bạn đi ngủ sớm, thức dậy sớm, và mở toang cánh cửa sổ, nở một nụ cười thật tươi đón chào ngày mới. Bạn bắt đầu lắng nghe tiếng chim hót líu lo, cùng với việc ngắm nhìn những chùm hoa dại đang nảy nở.

Hạnh phúc chẳng đâu xa, đó là khi bạn biết lau chùi cửa kính, biết dọn dẹp bàn làm việc hay góc học tập nhỏ của mình mỗi sáng cuối tuần; là khi bạn biết gấp chăn mền cẩn thận, và truyền vào trong đó một thứ mùi hương mà bạn thích nhất.

Hạnh phúc chẳng đâu xa, đó là khi bạn biết tự chăm sóc bản thân mình mà không phải dựa dẫm quá nhiều vào sự nâng đỡ của người khác. Bạn vẫn có thể tự mình chế biến ra một món ăn mà mình ưa thích, tự pha chế một ly soda đầy sắc màu, và trang trí chúng một cách đẹp mắt nhất.

Hạnh phúc chẳng đâu xa, đó là khi bạn biết dành thời gian cho những cuộc điện thoại với gia đình mình vào những buổi tối, cho những lời hỏi thăm thân mật và giàu yêu thương, một câu giản đơn: “Ba ăn cơm chưa?” chẳng hạn.

Hạnh phúc chẳng đâu xa, đó là khi bạn biết viết ra những nỗi niềm trong lòng mình vào cuốn sổ bí mật do bạn chọn, và thường xuyên đọc lại những điều đó. Tôi chắc rằng, bạn sẽ cười đấy!

Hạnh phúc chẳng đâu xa, đó là khi bạn biết lựa chọn cho mình một phong cách ăn mặc phù hợp, và dĩ nhiên, đó phải là sự phối hợp mà bạn thích nhất.

Và hạnh phúc chẳng đâu xa, đó là khi bạn biết thả lòng mình vào những trang sách, hay một bộ phim, một bản nhạc ấn tượng; biết ngủ để vơi đi nỗi buồn và hy vọng về một giấc mơ tuyệt đẹp.

Hạnh phúc tồn tại ngay chính trong tâm hồn và cách sống của chúng ta. Chúng ta đều có thể tạo ra hạnh phúc theo cách của riêng mình, bằng cách thay đổi chính mình. Ngày nào chúng ta biết tạo ra và cảm nhận được giá trị của hạnh phúc, ngày đó sẽ là ngày bình yên đến lạ. Hạnh phúc xuất hiện bình dị như vậy đấy, nhưng hầu hết chúng ta đều không để ý tới nó. Để rồi, ta chạy đi thật xa, tìm kiếm và chinh phục hạnh phúc ở ngoài tầm với của mình.

Bạn chưa cảm nhận hết hạnh phúc mình đang có nơi hiện tại, thì liệu rằng, bạn có thể chạm đến được hạnh phúc trong tương lai?

© Đặng Văn Quang – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.

Em thương anh, anh à

Em thương anh, anh à

Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.

  Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.

back to top