Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đi ngược chiều thương

2017-10-09 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Đến tận giây phút cuối cùng, anh vẫn quyết định không cho tôi một câu trả lời thích đáng. Chúng tôi rời đi, trả lại cho nhau những tháng ngày riêng biệt. Chỉ là, anh quên trả lại cho tôi đoạn tình cảm sâu đến đau lòng kia.

***

Đi ngược chiều thương

Có một khoảng thời gian Vũ chuyển về ở cạnh tôi, nơi dãy trọ nhỏ xíu, cũ mèm. Anh nói chỉ khi gần nhau, tình cảm mới không phai nhạt. Tôi phì cười, chẳng đồng ý cũng chẳng bác bỏ. Những tháng ngày còn nhau thật tươi đẹp.

Tôi quen Vũ ở tiệm cà phê Nâu Đá. Anh là chủ, tôi là sinh viên làm bán thời gian. Đang cần thêm chi phí sinh hoạt thì tình cờ lướt ngang qua cái bảng Cần Tuyển Nhân Viên. Tôi tặc lưỡi, ghé vào cầu may.

“Anh ơi, chỗ mình còn cần nhân viên nữa không ạ?” – Ngó nghiêng vài giây, chợt thấy Vũ từ trên lầu bước xuống, quần jean đen, giày vải, áo nâu in logo của tiệm.

Khẽ đẩy gọng kính, anh tới gần, đánh giá tôi một lượt rồi đáp:

“Vẫn còn. Nhưng chỉ tuyển phục vụ bán thời gian thôi em. Mỗi ngày bốn tiếng, ba – năm – bảy hàng tuần.”

“Dạ. Đi làm ngay ngày mai được không hả anh?” – Tôi lại tiếp tục hỏi.

“À. Cũng được. Mai em cứ tới đây, bảo mọi người em là nhân viên mới. Chào em.” – Vũ vẫy tay chào tôi, lom khom đi vào trong quầy pha chế, vừa nói chuyện với Phong đang lúi húi với mớ ly tách, vừa chỉ trỏ về phía tôi. Khẽ nhìn theo, tôi gật đầu chào Phong rồi lửng thửng ra về.

Đó là lần gặp nhau đầu tiên của tôi và anh – Vũ. Mãi về sau này, trong một lần trò chuyện cùng Phong, tôi mới biết sự thật về ngày hôm đó. Thì ra anh đã tuyển được người ngay trước khi tôi đến. Chỉ là lúc nhìn thấy tôi gò má ửng hồng, mồ hôi ướt cả hai bên tóc, hỏi anh bằng giọng lí nhí, anh đã mủi lòng mà nhận cả tôi vào làm.

Mọi chuyện sau đó cứ tự nhiên mà tiếp tục.

***

Tôi không chắc mình yêu anh từ lúc nào. Có thể là trong khoảnh khắc anh đưa tôi chiếc áo mưa buổi chiều ngày nặng hạt. Cũng có thể là một hôm nào đó lúc tan làm, anh bẽn lẽn đứng đợi tôi cùng về. Hoặc, là lúc anh nắm tay tôi tỏ tình, trái tim dường như muốn làm loạn.

Bức tranh tình yêu vẽ nên từ những điều giản dị chân thành. Tôi từng hỏi anh về cái tên Nâu Đá. Anh bật cười, kể:

“Gọi là Nâu Đá vì người cũ anh yêu rất thích màu nâu, đồ uống nào cô cũng bỏ đá.” – Một lý do vừa đáng yêu, vừa buồn cười.

“Làm sao mà hai người lại chia tay?” – Khẽ liếc Vũ một cái, tôi hỏi.

“Anh và cổ không tìm được điểm chung trong mọi thứ nữa. Những cuộc cãi vã xảy ra với tần suất ngày một lớn. Rồi cái gì đến cũng phải đến.” – Vũ đáp, bằng chất giọng chẳng thể nào bình thản hơn.

Tôi lặng im một lúc lâu.

Vũ xoay người, khẽ xoa đầu tôi:

“Đang nghĩ cái gì vậy hả?”

“…”

“Anh đang hỏi em mà.” – Vũ trực tiếp cúi xuống, sát lại trước mặt tôi như thể đang thăm dò.

“Vũ còn yêu cô ấy không?” – Tôi đưa tay lên vai anh, khẽ đẩy một cái.

“Hỏi gì kỳ vậy” – Vũ đẩy kính, trợn mắt nhìn tôi.

“…” – Tôi chỉ ngồi yên và nhìn Vũ.

“Tất nhiên là không rồi. Nếu còn yêu sao anh có thể cùng với em được.”

“Em chỉ hỏi chơi vậy thôi”

Tôi ngồi dậy, Vu cũng lửng thửng đứng lên theo. Không quá rõ ràng, nhưng tôi chắc về một điều gì đó đang len lỏi trong tim mình.

Đi ngược chiều thương

***

Rồi một ngày cơn bão nổi. Vết nứt tưởng như vô hình lại âm thầm lớn mạnh.

“Hai người quen nhau sao?” – Phong đang bận bịu trong quầy pha chế, nhác thấy tôi, anh cất giọng nhàn nhạt.

“Làm sao anh…” – Tôi bối rối trong một thoáng giật mình.

“Vậy em có biết về Thảo?” – Phong vẫn tỏ thái độ thờ ơ như cũ.

“Dạ biết. Vũ có kể với em”

Phong gật gù, tính nói thêm điều gì thì khách gọi. Tôi lại lăng xăng chạy đi. Quên lửng cuộc hội thoại với Phong.

***

Mãi cho đến khi tình cờ nghe được cuộc cãi vã giữa Vũ và Phong, tôi mới nhận ra vết nứt vô hình ấy.

“Mày biết gì mà nói!” – Giọng Vũ vang lên đầy tức giận.

“Mày quá ích kỷ, Vũ ạ. Rồi Linh sẽ thế nào, Thảo sẽ thế nào khi biết được sự thật?” – Lần đầu tiên, tôi nghe được sự nóng nảy từ trong giọng của Phong.

“Đó là chuyện của tao. Mày đừng can thiệp vào!” – Vũ nắm cổ áo Phong, gằn từng tiếng.

Đẩy ra đôi tay kia, Phong lấy lại thái độ vốn có:

“Tùy mày. Nhưng nên nhớ, không việc gì có thể mãi mãi giữ bí mật được. Mày sẽ hối hận”

Tôi hiểu ra, rằng mọi chuyện đều chẳng bình yên như cái cách mà tôi luôn cho là.

***

Đi ngược chiều thương

“Tại sao lại giấu em?” – Lựa một bàn ngay góc phòng, tôi hẹn gặp Vũ ở quán cà phê của con hẻm đối diện.

“Anh chưa từng nghĩ giấu em bất cứ chuyện gì.” – Anh đáp, nhưng chẳng còn nhìn vào mắt tôi như mọi ngày nữa.

“Vậy Thảo thì sao? Còn cả ngày hôm đó nữa. Em không tin rằng mình nhìn lầm”

“Vũ có thể giải thích mà” – Tôi cố giữ bình tĩnh để tiếp tục.

“Anh xin lỗi. Mình dừng lại thôi. Anh xin lỗi vì tất cả…”

Đến tận giây phút cuối cùng, anh vẫn quyết định không cho tôi một câu trả lời thích đáng. Chúng tôi rời đi, trả lại cho nhau những tháng ngày riêng biệt. Chỉ là, anh quên trả lại cho tôi đoạn tình cảm sâu đến đau lòng kia.

Tôi tin rằng Vũ đến với tôi một cách rất chân thật, nhưng anh lại đồng thời không quên được người cũ. Đến khi cô ấy tìm về, anh đã chẳng đủ bản lĩnh để giải quyết mọi việc. Thay vì cho tôi biết sự thật, anh lại chọn cách lặng im.

Ngày Vũ dọn khỏi dãy trọ, trái tim tôi cũng theo anh mà khuyết mất một mảnh. Anh chọn Thảo, người anh vẫn gọi là tình đầu. Còn tôi, đành trở về với căn phòng nhỏ, ngập tràn mùi tháng năm đã từng.

© Phạm Mai Ngọc Hân – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top