Mùa cúc quỳ thương nhớ
2016-02-15 01:00
Tác giả:
Nhịp radio vang đều giữa đêm vắng ở thành phố xa lạ, không đầu không cuối. Thủ thỉ hệt thằng bạn chí cốt đem bầu tâm sự, xua đi nỗi lòng quạnh vắng. Giữa cuộc đời lắm sự đổi thay, chóng hợp mà cũng chúng tan, em chỉ mong một đóa cúc quỳ mãi không tàn, dắt bên hông balo cũ bám màu bụi trần, phai màu gió thốc. Em nâng niu, ôm ấp và che chở cánh hoa mong manh bé nhỏ ấy, trên mỗi con đường em qua. Như để hét lên giữa dòng người vồn vã, là Tây Nguyên tháng 10 của em đó.
Một chiều phố đi ngang phố, em dừng chân trước thúng hoa hướng dương vàng rực dưới ngày nắng tan. Hoa e ấp trên đôi tay chai màu gió sương của các bà các mẹ, hoa trao tay các cô các dì, sắc thu xao xuyến mang em về miền đất đỏ xa xôi, mùa cúc quỳ mọc dại, bỗng lướt qua như cơn gió vội vàng đến rồi cũng vội vàng đi. Em nhớ mùa hoa năm ấy, có cô bé phải lòng bóng hoa xiên mình bên lưng núi, cứ mãi nhặt nhạnh những cánh hoa héo úa mà chẳng để làm gì.

Có một con đường đi giữa mùa hoa, dẫn lối về thành phố tình yêu. Một bên là hoa vàng, một bên là núi đá. Hoa ôm sườn núi, ôm vòm trời xanh, ôm cả mây trắng. Sắc vàng hun hút cả triền hoa hoang dại. Nắng lên, thung hoa vàng vọt tràn về, ngập lối em đi. Còn con đường đầu đông nào rạo rực và khắc khoải hơn thế? Một bông cúc quỳ, hai bông cúc quỳ, trăm bông cúc quỳ...làm nên cả mùa hoa nghiêng mình giữa gió núi, hương rừng, giữa đất trời cao vời vợi. Đồi hoa nào rồi cũng sẽ tan, bông hoa nào rồi cũng sẽ tan trên rặng thân cây xiên theo chiều gió thổi. Nhưng, cúc quỳ tàn làm em nuối tiếc.
Tiếc thay lại một mùa hoa kiêu kì giữa màu nắng mật ngọt chóng phai. Sắc hoa dại, có bao giờ là đủ cho những kẻ mê hoa đến xiêu lòng? Và...cũng có một con đường đưa nỗi nhớ về tuổi thơ em. Con đường chạy về phía cuối xóm. Nhà thưa thớt, hoa cũng thưa thớt. Cúc quỳ quay mình bên vườn cafe mùa thu hoạch. Hoa vàng, lá xanh, đồi cafe chín. Hợp rồi tan, vẽ màu kí ức ngày thơ dại. Em và bạn hoan hỉ kháo nhau, rằng đừng chạm vào bông hoa dại ấy vì cái thứ mùi hơi khó chịu sẽ vương đôi bàn tay non nớt. Vậy mà theo năm tháng, đôi tay ngày nào đã cứng cáp và chai mình giữa giông gió cuộc đời. Em lại mong có một điều đơn giản như thế. Một khóm hoa dại để mê mẩn, để yêu thương.

Một ngôi nhà bỏ hoang giữa đồi hoa vắng. Trên hiên, hai chiếc ghế gỗ nghiêng mình sánh đôi. Em thấy, có bông hoa dại dắt díu trên tay ghế, héo úa và điêu tàn. Có lẽ, ai đó đã bỏ những mùa hoa ở lại và ra đi hệt như mùa xuân năm ấy, em thả nhánh đào tàn ở miền đất thương, ngập ngừng bước lên chuyến xe đêm lăn bánh trở về.
Có một sáng đầu đông, mưa dài lê thê kéo ngang qua phố. Em cuộn mình trong chăn, tự hỏi vu vơ, không biết sắc vàng miền cao nguyên ấy liệu đã phai? Hoa đã tàn hay vẫn chảy tràn cả đồi vàng chia nỗi lòng thành bao nhiêu ô nhớ? Liệu có bông hoa héo ùa nào bị bỏ quên nơi đôi ghế gỗ? Liệu còn cô bé nào nhặt nhạnh những cánh tàn, níu mùa hoa ở lại?
Một bông cúc quỳ, hai bông cúc quỳ, trăm bông cúc quỳ...hợp rồi tan, tàn rồi nở. Hoa kề hoa, làm nên cả mùa thương nhớ.
© Gió Hoang – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.



