Dệt ước mơ cho ngày mai
2012-07-05 11:26
Tác giả:
Mùa nóng người thành phố nhiều gia đình mở máy lạnh, người đi biển du lịch tránh nóng. Thành phố nóng một chút không bằng quê nơi ba mẹ đã ra đời và lớn lên ở đấy.
Những ngày tháng tư, tháng năm cái nóng kinh hồn rát rao. Người lớn nào quạt lớn quạt nhỏ - ngày chưa có điện về quê - ngồi dựa cửa, ngồi ngoài quán nước và ra cánh đồng nhưng gió không về. Trẻ con đi tắm ao chuôm, tắm sông. Còn trẻ con bé ngặt nghẽo khóc… “Nóng lắm, nóng chết người…” Người ta diễn tả cái nóng bằng một câu như thế…
Nơi ấy, có căn nhà nho nhỏ, thấp thấp tum húm và những người nông dân ngày ấy đi làm đồng từ ba giờ sáng. Ba giờ đã ra bờ ruộng và cho trâu xuống bùn. Khi mặt trời lên cao nóng thấm xuống ruộng người ta về, lúc ấy người thành phố mới ngủ dậy. Người nông dân trồng những hoa mầu khác ra ruộng muộn hơn nhưng cũng về khi mặt trời lên ngọn tre. Họ về nhà đan rổ rá, những việc cho lúc nông nhàn… Chiều trời ngả bóng, họ lại ra đồng và làm đến khuya cho hết việc… Mà việc nhà nông có bao giờ hết. Cày hết ruộng nhà và cày ruộng người. Hết cày rồi gieo cấy. Hết tra hạt lại làm cỏ tưới tắm… Suốt ngày còng lưng trên ruộng vườn. Người thành phố có thấy nắng trên lưng như thiêu mình thành than bao giờ chưa nhỉ? Người thành phố có ngâm chân xuống ruộng khi trời nắng nước muốn xủi tăm chưa nhỉ… Đừng nói nông dân quen. Ai cũng da thịt và sự chịu đựng chỉ có giới hạn… Và thức ăn của nông dân là dưa cà mắm muối cho qua ngày.
Và con cái họ…

Căn nhà nhỏ thấp ấy dựng nên từ đời cha lúc mới lập gia đình không đủ tiền trang trải nên căn nhà nhỏ chút xíu rồi nó mãi nhỏ xíu trong suốt cuộc đời. Mấy mươi năm nóng nực, mấy mươi năm cặm cụi làm từ khuya tới khuya mà thu nhập chỉ chút xíu. Lúc được mùa còn vui. Lúc thất bát, bão bùng biết bám víu vào đâu… Những đứa con cố học ghê lắm nhưng chúng cũng cố giúp cha mẹ nên bài học, bài làm khi được khi không. Mấy mươi năm căn nhà cứ dặm vá và vẫn bé nhỏ như ngày đầu tiên. Mươi năm rồi bây giờ con lớn lên trong sự cam chịu của người nông dân.
Đến mùa thi con nông dân cũng vào thành phố. Mấy hôm nay bến xe đầy ắp những khuôn mặt ngơ ngác, da ngăm đen, nhưng đôi mắt sáng nhìn về tương và tin tưởng mình sẽ làm được. Tấm áo không trắng vì ngấm nước phèn cùng chen vai với áo trắng tinh và ủi phẳng phiu. Tất cả cùng bước những song hành cùng nhau. Áo ngả màu khẽ kiêng dè dân thành phố…
Kẻ rớt, người đậu… Con nông dân dần dà vẫn bước vào nơi cần bước. Những khó khăn tiếp theo. Những giọt nắng ngoài quê vun quén trong tờ giấy bạc nho nhỏ, vị mặn mồ hôi gởi vào cho con qua hạt gạo trong…Thương ơi nỗi nhớ cứ ùn lên trong tim và con nông dân cứ cố gắng ngày một chút. Ngày no, ngày đói không dám mua thiếu gói mì tôm nằm nhìn nắng mà nhớ. Ngày chân bước thấp bước cao chạy vội đền lớp vì việc làm thêm nhiều…Ngày chạy như bay trên chiếc xe đạp có “dàn nhạc giao hưởng” kèm theo đến nơi dạy kèm…Ngày đan nắng mưa rồi mọi việc cũng thành. Ngày tốt nghiệp có làn da đen cháy, có bàn tay chai sần vuốt tóc con, ôm con vào lòng… Con nông dân về quê làm việc và níu những đứa nhỏ bước giống như mình đã đi. Ngày ngày con nông dân vẫn bước cân trên bờ ruộng người xưa đã đi, thở hơi thở ông cha đã thở mà xây dựng căn nhà nhỏ ấy thành khang trang hơn đủ cho em cháu có nơi học, có nơi sống để ước mơ ngày một đẹp hơn. Những kiến thức khoa học về quê và nỗi khổ cũng một ngày một bớt. Người nông dân hưởng những tiện ích để quê mình đẹp hơn như đã từng đẹp… để nắng quê thắm hơn, mưa quê tươi hơn… Người nông dân ngồi ngắm những thế hệ trẻ cứ đi lên mà mỉm cười …
- Gửi từ email Kim Dung – Diệu Hòa
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống


