Deadline của cuộc đời
2020-05-12 01:24
Tác giả:
Tả Thanh Thiên
blogradio.vn - Thần chết không hề thích mặc cả. Đôi lúc hắn nảy hứng chạy KPI. Tiếng tít dài của máy đo nhịp tim là màn cáo chung cho một số phận. Ấy cũng là biểu tượng cho tiếng cười khanh khách đầy thỏa mãn từ tử thần.
***
Trong căn phòng nhỏ, tiếng ti vi phát ra đều đều với âm lượng trung bình. Trời đã khá muộn và cũng là lúc con người nghỉ ngơi sau một ngày mệt mỏi. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên tường, tạo ra một khoảng không gian mờ ảo. Chiếc đồng hồ gỗ ở góc phòng vẫn cần mẫn với những chuyển động đo đếm của nó. Ti vi đang phát chương trình tâm sự đêm khuya vốn kén thính giả: “Chúng ta đang sống hay chỉ đang chết dần? Chúng ta tự do hay tử tù chưa rõ ngày hành án? Sinh nhật là mừng thêm tuổi mới hay chẳng qua chỉ là trò chơi đếm ngược? Và thực ra, chúng ta nên chia vui hay chia buồn trong lễ sinh nhật?”
Những kí ức trong ngày lắng lại. Thanh khẽ vỗ về đứa con nhỏ nằm cạnh. Cô vẫn chưa thể chìm vào giấc ngủ. Cô còn nhớ sáng nay, trên đường đi làm, cô đã quan sát thấy nhiều điều. Đối với người khác, nó chẳng hề đáng bận tâm: Vài học sinh cấp ba đạp xe, buông thõng hai tay, nói cười; anh thanh niên ngồi trông xe trước một quán cà phê gần ngã tư; vài nữ sinh đang cười cợt trước những động tác dưỡng sinh chậm rãi của người già.

Trong cuộc sống bận rộn này, khi thời gian cho gia đình bị rút ngắn đến gần như tuyệt đối thì những hình ảnh của người đi đường còn có thể gợi cho người ta những nghĩ ngợi gì? Thanh vẫn thường được nhận xét là người nhạy cảm. Cô thích độc thoại hơn trò chuyện, thích viết hơn nói. Bản năng người mẹ tôi luyện nơi cô sự trầm tư và hay nghĩ ngợi. Thói quen của một nhà báo dạy cô sở thích quan sát. Vì vậy, khi nhớ lại những hình ảnh ấy, cô bỗng chốc sững người:
Đối với đám học sinh đang thõng tay đạp xe, chúng không hề nhìn thấy. Nhưng Thanh thì có. Chúng đang chơi đùa với chính mạng sống non yếu của mình để đổi lấy màn ra oai vô nghĩa. Bóng đen tử thần chợt lướt qua. Đối với anh chàng bảo vệ trẻ, anh đang bán tuổi xuân của mình với mức giá rẻ mạt. Vài chục nghìn cho một giờ ngồi bên vệ đường, ngắm nhìn những chiếc xe vô tri, câm lặng. Đằng sau anh ta, tử thần khẽ đảo chiếc đồng hồ cát, đếm ngược. Đối với nữ sinh nọ, họ vẫn còn quá trẻ để trân quý sức khỏe bản thân. Sự trẻ trung và xinh đẹp là một màn ảo thuật giấu nhẹm mọi đường nét của nếp nhăn. Con người thường tự huyễn mình rằng tuổi già và cái chết còn xa lắm. Họ viễn tưởng rằng mình có tất cả. Nhưng bùm! Hạ màn rồi! Màn ảo thuật kết thúc vạch trần sự thật: gương mặt chảy xệ và dáng lưng còng yếu ớt trong sự ngơ ngác của người xem. Đến lúc ấy, họ mới nhận ra mình bị lừa.

Ai biết rằng trong giây phút tuổi xuân đang tràn trề ấy, từng khắc trôi qua vốn mang bản chất của loài quái thú đói khát, đang gặm nhấm thanh xuân của những chàng trai, cô gái trẻ tuổi. Một khắc trôi qua tựa hồ như giọt nước rơi không thể lấy lại. Tiếng kim đồng hồ va chạm vào nhau, đếm ngược và cót két. Ấy vậy, ở đâu đó, con người vẫn ngủ quên. Hoặc có lẽ, họ chỉ giả vờ ngủ, giống như những đứa trẻ sợ ma và chỉ dám trùm chăn kín mít khi phải tập làm quen với bóng tối.
Thanh cảm nhận điều này rõ ràng hơn ai hết. Bởi lẽ, hình ảnh những người cận tử đã cho cô cơ hội thăm dò cái chết trên vùng đất sống. Năm mười tuổi, cô được mẹ đưa đi bệnh viện. Cô đã nhìn thấy chiếc xe cứu thương ấy, màu trắng với chiếc đèn đỏ nhấp nháy. Dáng bác sĩ vội vã và gấp rút y như trong phim hành động. Người nhà gọi tên bệnh nhân, kêu khóc. Họ đưa con người xấu số vào trong căn phòng nhỏ. Ca phẫu thuật thất bại. Người ta phủ lên mình bệnh nhân chiếc khăn trắng, đưa đi. Mọi thứ đều có thể thay đổi. Chỉ có tiếng bíp kéo dài ấy là không thể thay đổi.
Thanh thần mặt ra, không để ý rằng chồng đã nằm xuống bên cạnh cô từ lúc nào. Anh với tay lấy điều khiển tắt ti vi đi. Giờ thì, màn đêm đã thực sự lên ngôi. Ở khu dân cư yên ắng này có thể nghe rõ tiếng xe máy vội vã lướt qua trên đường phố, nhanh như cách cuộc sống và chủ nhân đã dạy nó mỗi sáng đi làm. Từng làn gió thổi thoảng đưa đợt hương hòa quyện của các loài hoa. Thanh nhắm mắt lại cảm nhận. Cô không rõ ấy là hương loài hoa nào, chỉ nghe thấy tiếng gió thầm kể chuyện bốn mùa, rằng vì tinh tú mọc rồi lặn, rằng trăng khuyết lại tròn, rằng xuân sinh, hạ trưởng, thu liễn, đông tàn. Trái lại, kiếp nhân sinh tựa hồ một đường thẳng tuyến tính.

Thanh tự nhủ mình đã nghĩ quá nhiều, đôi lúc hay bận tâm đến chuyện lặt vặt. Cô đã có gia đình, tạm biệt tuổi xuân để lăn lộn trong cuộc sống khắc nghiệt. Quá khứ trôi qua vốn không thể quay lại. Nhưng trong thâm tâm, nhiều lúc Thanh chỉ muốn hét lên. Nói to để thức tỉnh tất cả. Rằng hãy trân trọng tuổi trẻ và cuộc sống này! Rằng hãy dành phút thời gian quý báu hơn cả ấy để làm điều ý nghĩa! Rằng đừng như Thanh - lười biếng, bán thời gian kiếm tiền, gục ngã không muốn đứng lên, dậy muộn và thức khuya mà ảo tưởng thắng lại chiếc đồng hồ. Nhưng bất lực! Đôi khi người ta ít quan tâm đến chân lí đúng sai. Và điều hiển nhiên mà đáng ghi tâm lại thường bị bỏ quên: Tử thần vẫn là kẻ bất bại. Hắn cho ta cơ hội sống nhưng chưa đòi lại ngay. Làm ta dễ mộng tưởng. Nhưng dù có là ai, hắn vẫn sẽ tìm đến tận nhà, đến tận giường để đòi món nợ năm xưa. Ngày ta được sinh ra, ấy là ngày ta mắc một món nợ với thế gian này. Trong tiếng gõ cửa cộc cộc, con bệnh thập tử hoảng loạn, nháo nhào tìm thuốc. Họ cầu cứu người xung quanh. Họ van xin thần linh. Họ khẩn cầu sự xót thương. Nhưng vô ích.
Thần chết không hề thích mặc cả. Đôi lúc hắn nảy hứng chạy KPI. Tiếng tít dài của máy đo nhịp tim là màn cáo chung cho một số phận. Ấy cũng là biểu tượng cho tiếng cười khanh khách đầy thỏa mãn từ tử thần.
Đối với Thanh, cô từng ước sẽ không bao giờ được nghe tiếng chuông báo thức mỗi sáng. Cô và rất nhiều người khác đều muốn nó ngoan, yên lặng. Nhưng giờ đây, khi đã bước qua một quãng thời gian quí giá, trong Thanh, thực tâm cô luôn ép bản thân cảm nhận thứ âm thanh ấy: tích- tắc. Thì ra, chiếc đồng hồ điện tử câm lặng ấy lại là chiếc chuông inh ỏi nhất. Cố gắng chưa đủ. Nỗ lực chưa đủ. Tâm huyết càng chưa bao giờ là đủ. Đời người chỉ có một. Cô quyết theo đuổi, bảo vệ và chăm chút cho những bài báo và phóng sự bằng cả mạng sống của mình. Mỗi lần gặp khó khăn trong công việc hay cuộc sống, cô đều cảm thấy như vậy: không hề run sợ. Đến nay khi đã trưởng thành hơn, nỗi sợ lãng phí thời gian đã bao chùm và làm lu mờ mọi nỗi sợ khác. Cô đã từng bị dọa giết, từng bị theo dõi, thậm chí là truy đuổi khi nắm trong tay bằng chứng về sự thật. Nhưng cô vẫn theo đuổi và yêu quí nghề nghiệp của mình, tựa như một lẽ sống. Cô sinh ra đã vốn là một phần của tòa soạn, là chủ nhân của cây viết và trang giấy trắng biết tố cáo. Tấm thẻ nhà báo gọi tên cô.

Đối với Thanh, “gục ngã” là hai tiếng vô nghĩa. Bởi khi gục ngã là cô đã chấp nhận người khác sẽ bỏ xa mình. Và quan trọng hơn cả, cô đang từ bỏ chính thời gian, chính mạng sống này. Mặt trời vẫn sẽ lên đỉnh, mặt trăng vẫn sẽ tỏa sáng, hoa vẫn sẽ nở, chim vẫn cứ hót, ngày vẫn cứ hai tư giờ, một giờ vẫn sáu mươi phút, một phút vẫn là sáu mươi dao động lắc đồng hồ. Máy bay vẫn sẽ cất cánh chở những ước mơ, con tàu vẫn sẽ rời nhà ga, trái đất vẫn cứ quay đều, quanh nó và quanh mặt trời, nguyên tử vẫn cứ chuyển động trên cùng quỹ đạo ấy, ngay cả loài cỏ hoang dại nhất vẫn sẽ vươn lên đón lấy ánh nắng tựa như lời thách thức với tạo hóa khắc nghiệt. Loài người vẫn cứ phát triển, lên cao và lên cao không tưởng. Riêng Thanh, nếu gục ngã, cô sẽ thật lạc lõng trong thứ nhịp điệu vô hạn ấy. Dù thế nào, nếu cô còn sống, mọi thứ vẫn chưa quá muộn.
Tám giờ tắt nguồn cho bản thân là cần thiết. Thanh nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Rồi ngày mai sẽ lại là một ngày mới. Con người không nên nghỉ ngơi thừa thãi. Bởi sự sống này, từ khi còn là thứ vô tri tồn tại trong tinh cha, huyết mẹ đã luôn phải cố gắng chạy nhanh hết sức để đến được nơi cửa Người. Ăn sáng, thể dục và làm việc hết mình. Thanh tìm thấy niềm vui nho nhỏ khi đứa con gái nằm cạnh cô, ngày mai nó sẽ chào cô bằng “mẹ” để đi học thay cho “dì” như những ngày đầu tiên cô đến với gia đình này. Chuyến đò thứ hai sẵn sàng chào đón cô.
Khi bước vào căn phòng của cô, người ta sẽ cảm thấy lạ lùng: Trên tường, trên bàn treo đầy những chiếc đồng hồ: vài chiếc đồng hồ chạy kim và phần còn lại là đồng hồ điện tử. Khoảng trống cho đồng hồ thậm chí đã chiếm cả chỗ cho bức ảnh ngày cưới. Tất cả đều chạy chung một nhịp: tích- tắc. Phải chăng ấy là sở thích sưu tập kì lạ của chủ nhân hay lời nhắc nhở của sự sống hữu hạn?

© Tả Thanh Thiên – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Đi qua những ngày dang dở em còn nhớ tôi không
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.




