Đau đớn nhất là không thể buông bỏ được người mình thương
2018-06-27 01:28
Tác giả:

Cơn mưa về ngang qua ô cửa sổ, đã bao lâu rồi kể từ cái ngày đặt biệt ấy, em vẫn ngồi ở khung cửa sổ này nhưng trong lòng không hoài gợn sóng. Đó là ngày anh nói muốn rời xa em, chẳng muốn cùng em bước tiếp trên đoạn đường này nữa. Em những tưởng mình sẽ thật sự mạnh mẽ, rắn rỏi tiễn anh đi trên con đường mới. Nhưng nước mắt em rơi không kiểm soát, trời cuối đông se lạnh mà nước mắt càng lạnh hơn. Em không còn đủ sức để nói với anh suy nghĩ của em lúc này nữa rồi, em không còn đủ tỉnh táo để nói rõ ràng, để níu giữ hay chỉ đơn giản là lời chào tạm biệt, em không đủ sức. Anh cứ thế mà rời đi, mang theo tất cả sức sống của em rồi.
Người ta hay nói thời gian là liều thuốc tuyệt vời cho vết thương tinh thần. Khi mà thời gian cứ trôi đi và cuốn theo chút nỗi nhớ của em đi mất. Mùa hè đến, nắng làm say cả một khoảng trời, chẳng còn cái lạnh của Sài Gòn hanh hao ngày ấy, em cũng thôi nghĩ nhiều về anh, thôi nhớ đến rõ mồn một cái nụ cười, cái dáng đi ấy. Em có thể tự mình dạo chơi trên những con đường quen thuộc, đi ngang qua góc phố thân thương, nhìn nắng nhuộm vàng thành phố từ ghế bên trái của một chuyến xe buýt. Những vụn vặt khi xưa rồi cũng dần tan biến, bóng tối chập chờn bao phủ ấy vậy mà em đã không còn ngồi thơ thẩn, nghĩ về một cái lang cang thân thuộc nào đó giữa lòng thành phố nữa rồi.
Buổi chiều cuối tuần cũng không có gì chuyển biến, mọi thứ vẫn cứ thế mà nhộn nhịp, em vẫn cứ thế mà dạo quanh những chỗ quen thuộc. Em gặp lại anh, gặp lại ánh nhìn thân quen ngày nào. Sao đột ngột quá, em chưa kịp định hình được trạng thái cảm xúc của mình nên có bây giờ là gì? Em nên chào anh như một người bạn cũ, hay cứ lạnh mặt bước tiếp như chưa từng quen biết, em phải làm sao đây? Thành phố này có rộng lớn quá không khi chỉ quay lưng đi là lạc mất nhau mãi mãi, có nhỏ bé quá không khi thoáng chút đã gặp lại người đã từng là trạm dừng tình yêu của mình.

Anh vẫn thế, vẫn chiếc áo sơ mi màu đen yêu thích, vẫn chiếc kính nhỏ nhắn ưa nhìn,… mọi thứ về anh bỗng dưng hiện rõ trong tâm trí em. Vì sao thế? Có lẽ nào anh vẫn chưa biến mất thực sự khỏi kí ức của em, vẫn còn đó trong ngăn kéo, chỉ cần có chìa khóa, mọi thứ dường như chỉ mới là ngày hôm qua. Tiếng còi xe làm em giật bắn mình, lúng túng vài giây rồi vẫn khuôn mặt nghiêm nghị ấy, em bước tiếp, bước thật vững chãi về phía anh, môi nhẹ mỉm cười và gật đầu rồi lướt qua anh. Rồi tất cả trở về với trạng thái bình thường, em chợt thở phào dừng chân lại. Em quay đầu lại phía đằng sau như mong mỏi điều gì đó, em thấy anh vẫn đứng đấy không quay đầu lại, không bước tiếp cứ thế mà trầm ngâm. Rồi em sợ, sợ anh quay lại bất cứ lúc nào, sợ anh nhìn thấy ánh nhìn của em lúc này, nên thôi em vội lướt đi theo dòng người tấp nập.
Em vừa chạy vừa thở gấp gáp, ánh nắng chiều phả vào mặt nóng ran còn chói cả mắt. Em cứ thế mà chạy, nắng làm khóe mắt em ráo rỏi, nhưng bước chân sao nặng nề đến thế. Đến bây giờ thì em đã thực sự rời đi, rời khỏi nơi mà em luôn nghĩ nó thuộc về anh. Ngày đấy là một ngày mùa đông, anh rời đi còn em thì ở lại cho đến ngày mùa hè tiếp theo em mới chấp nhận buông tay, chấp nhận rằng thế giới của em không còn anh nữa.
Thời điểm mà chúng ta rời bỏ nhau cũng chính là thời điểm những mối quan hệ được đổi tên, được thay thế và được lựa chọn. Sau chia tay sẽ rất đau, nhưng có lẽ nỗi đau lớn nhất chính là không buông bỏ được người mình thương.
Vết xước ấy bây giờ như đã có thuốc chữa. Em của ngày hôm nay biết chấp nhận rồi, chấp nhận nhìn thẳng vào hiện thực và quyết định dứt khoát hơn. Em của ngày hôm nay không còn nghĩ nhiều về anh nữa, không còn những lời trách cứ cay độc của một đứa con gái nữa. Em của ngày hôm nay sẽ xem đó là một kỉ niệm mà mãi vẫn không muốn chạm vào dù chỉ một lần. Có lẽ sau chia tay chúng ta không thể làm bạn và tình bạn ấy thực sự không tồn tại bởi vì cả hai không thực sự dũng cảm đến mức làm đau người còn lại anh nhỉ! Khi mà ý nghĩ trở nên thông suốt rồi thì hành động cũng trở nên sáng suốt hơn. Và cứ thế cơn mưa cuối ngày cũng đến, tí tách bên cửa sổ, em nằm nghe mưa hát về một khoảng trời mới.
© Ngân Trương – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.








