Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đau đớn nhất là không thể buông bỏ được người mình thương

2018-06-27 01:28

Tác giả:


blogradio.vn - Thời điểm mà chúng ta rời bỏ nhau cũng chính là thời điểm những mối quan hệ được đổi tên, được thay thế và được lựa chọn. Sau chia tay sẽ rất đau, nhưng có lẽ nỗi đau lớn nhất chính là không buông bỏ được người mình thương.

***

blog radio, Ký ức về một khoảng trời

Sài Gòn của tháng sáu ẩm ương lắm, chợt nắng chợt mưa vô tình mà bất tận. Có lẽ sự xuất hiện của anh trong thế giới nhỏ bé của em thật là tuyệt vời, dẫu có là khoảnh khắc. Vốn dĩ chẳng có gì là mãi mãi không anh khi thời gian vội quá, chạy cuống cuồng đánh rơi cả khoảng trời của em!

Cơn mưa về ngang qua ô cửa sổ, đã bao lâu rồi kể từ cái ngày đặt biệt ấy, em vẫn ngồi ở khung cửa sổ này nhưng trong lòng không hoài gợn sóng. Đó là ngày anh nói muốn rời xa em, chẳng muốn cùng em bước tiếp trên đoạn đường này nữa. Em những tưởng mình sẽ thật sự mạnh mẽ, rắn rỏi tiễn anh đi trên con đường mới. Nhưng nước mắt em rơi không kiểm soát, trời cuối đông se lạnh mà nước mắt càng lạnh hơn. Em không còn đủ sức để nói với anh suy nghĩ của em lúc này nữa rồi, em không còn đủ tỉnh táo để nói rõ ràng, để níu giữ hay chỉ đơn giản là lời chào tạm biệt, em không đủ sức. Anh cứ thế mà rời đi, mang theo tất cả sức sống của em rồi.

Người ta hay nói thời gian là liều thuốc tuyệt vời cho vết thương tinh thần. Khi mà thời gian cứ trôi đi và cuốn theo chút nỗi nhớ của em đi mất. Mùa hè đến, nắng làm say cả một khoảng trời, chẳng còn cái lạnh của Sài Gòn hanh hao ngày ấy, em cũng thôi nghĩ nhiều về anh, thôi nhớ đến rõ mồn một cái nụ cười, cái dáng đi ấy. Em có thể tự mình dạo chơi trên những con đường quen thuộc, đi ngang qua góc phố thân thương, nhìn nắng nhuộm vàng thành phố từ ghế bên trái của một chuyến xe buýt. Những vụn vặt khi xưa rồi cũng dần tan biến, bóng tối chập chờn bao phủ ấy vậy mà em đã không còn ngồi thơ thẩn, nghĩ về một cái lang cang thân thuộc nào đó giữa lòng thành phố nữa rồi.

Buổi chiều cuối tuần cũng không có gì chuyển biến, mọi thứ vẫn cứ thế mà nhộn nhịp, em vẫn cứ thế mà dạo quanh những chỗ quen thuộc. Em gặp lại anh, gặp lại ánh nhìn thân quen ngày nào. Sao đột ngột quá, em chưa kịp định hình được trạng thái cảm xúc của mình nên có bây giờ là gì? Em nên chào anh như một người bạn cũ, hay cứ lạnh mặt bước tiếp như chưa từng quen biết, em phải làm sao đây? Thành phố này có rộng lớn quá không khi chỉ quay lưng đi là lạc mất nhau mãi mãi, có nhỏ bé quá không khi thoáng chút đã gặp lại người đã từng là trạm dừng tình yêu của mình.

blog radio, Ký ức về một khoảng trời

Anh vẫn thế, vẫn chiếc áo sơ mi màu đen yêu thích, vẫn chiếc kính nhỏ nhắn ưa nhìn,… mọi thứ về anh bỗng dưng hiện rõ trong tâm trí em. Vì sao thế? Có lẽ nào anh vẫn chưa biến mất thực sự khỏi kí ức của em, vẫn còn đó trong ngăn kéo, chỉ cần có chìa khóa, mọi thứ dường như chỉ mới là ngày hôm qua. Tiếng còi xe làm em giật bắn mình, lúng túng vài giây rồi vẫn khuôn mặt nghiêm nghị ấy, em bước tiếp, bước thật vững chãi về phía anh, môi nhẹ mỉm cười và gật đầu rồi lướt qua anh. Rồi tất cả trở về với trạng thái bình thường, em chợt thở phào dừng chân lại. Em quay đầu lại phía đằng sau như mong mỏi điều gì đó, em thấy anh vẫn đứng đấy không quay đầu lại, không bước tiếp cứ thế mà trầm ngâm. Rồi em sợ, sợ anh quay lại bất cứ lúc nào, sợ anh nhìn thấy ánh nhìn của em lúc này, nên thôi em vội lướt đi theo dòng người tấp nập.

Em vừa chạy vừa thở gấp gáp, ánh nắng chiều phả vào mặt nóng ran còn chói cả mắt. Em cứ thế mà chạy, nắng làm khóe mắt em ráo rỏi, nhưng bước chân sao nặng nề đến thế. Đến bây giờ thì em đã thực sự rời đi, rời khỏi nơi mà em luôn nghĩ nó thuộc về anh. Ngày đấy là một ngày mùa đông, anh rời đi còn em thì ở lại cho đến ngày mùa hè tiếp theo em mới chấp nhận buông tay, chấp nhận rằng thế giới của em không còn anh nữa.

Thời điểm mà chúng ta rời bỏ nhau cũng chính là thời điểm những mối quan hệ được đổi tên, được thay thế và được lựa chọn. Sau chia tay sẽ rất đau, nhưng có lẽ nỗi đau lớn nhất chính là không buông bỏ được người mình thương.

Vết xước ấy bây giờ như đã có thuốc chữa. Em của ngày hôm nay biết chấp nhận rồi, chấp nhận nhìn thẳng vào hiện thực và quyết định dứt khoát hơn. Em của ngày hôm nay không còn nghĩ nhiều về anh nữa, không còn những lời trách cứ cay độc của một đứa con gái nữa. Em của ngày hôm nay sẽ xem đó là một kỉ niệm mà mãi vẫn không muốn chạm vào dù chỉ một lần. Có lẽ sau chia tay chúng ta không thể làm bạn và tình bạn ấy thực sự không tồn tại bởi vì cả hai không thực sự dũng cảm đến mức làm đau người còn lại anh nhỉ! Khi mà ý nghĩ trở nên thông suốt rồi thì hành động cũng trở nên sáng suốt hơn. Và cứ thế cơn mưa cuối ngày cũng đến, tí tách bên cửa sổ, em nằm nghe mưa hát về một khoảng trời mới.

© Ngân Trương – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Em mong chúng ta sau này yêu một người bằng tất cả sự trưởng thành mình có

Em mong chúng ta sau này yêu một người bằng tất cả sự trưởng thành mình có

Em đã xếp lại gọn gàng những mảng ký ức về anh, em sẽ mang theo nó đi hết cuộc đời mình. Em không biết sau này chúng ta có thể gặp được người hiểu mình như chúng ta bây giờ không. Em chỉ mong sau tình yêu này, em và anh đều học được cách yêu một người bằng tất cả sự trưởng thành mình có. Em mong chúng ta sau này đều sẽ bình yên, là bình yên từ tận đáy tâm hồn.

Em lại nhớ anh rồi nhưng anh không biết được

Em lại nhớ anh rồi nhưng anh không biết được

Dòng tin nhắn “Em lại nhớ anh rồi” mãi mãi là tin nhắn nháp trong điện thoại của tôi. Có người từng hỏi tôi “Nếu biết rằng chuyện tình của bạn chẳng có kết cục đẹp, bạn sẽ không bắt đầu hay lựa chọn cố chấp yêu?”. Với cá nhân tôi thì tôi sẽ lựa chọn yêu hết mình, trân trọng từng giây từng phút, từng kỉ niệm dẫu vui hay buồn. Hy vọng mỗi chúng ta đều yêu hết mình, trân trọng đối phương và trân trọng đoạn tình cảm của chính bản thân mình.

7 bẫy tâm lý độc hại trong đời sống mà rất nhiều người mắc phải, bỏ đi được sẽ giúp ta dễ thở hơn

7 bẫy tâm lý độc hại trong đời sống mà rất nhiều người mắc phải, bỏ đi được sẽ giúp ta dễ thở hơn

Đa phần chúng ta đều luôn nghĩ rằng suy nghĩ của mình là đúng, dựa trên lý trí và logic chính xác. Nhưng nếu suy nghĩ kỹ hơn, sâu xa hơn, rất có thể có nhiều đánh giá, suy nghĩ của bạn đều bị mắc vào 1 trong các "bẫy" sau.

Tuổi trẻ vô cùng đáng giá nên hãy trân trọng

Tuổi trẻ vô cùng đáng giá nên hãy trân trọng

Tôi bây giờ đã trưởng thành hơn, không còn là một cô bé bồng bột, dại khờ như trước nữa. Tôi đã biết việc gì nên hay không nên làm, biết kiềm chế cảm xúc của bản thân. Tôi biết, tình yêu tuổi học trò không ai là không mắc phải. Có thể trong những năm học cấp 3 này, tôi lại một lần nữa rung động. Nhưng chắc chắn, tôi sẽ suy nghĩ thật kỹ càng trước khi quyết định làm điều gì đó để bản thân không phải hối hận. Tuổi trẻ vô cùng đáng giá, tôi sẽ giữ gìn, trân trọng để nó mãi là khoảnh khắc đẹp đẽ nhất trong cuộc đời. Và quan trọng hơn là để mắt mẹ không phải buồn phiền vì những lỗi lầm của mình nữa.

Muốn thăng tiến trong sự nghiệp, đừng bỏ qua 5 quy tắc bố trí bàn làm việc tại gia

Muốn thăng tiến trong sự nghiệp, đừng bỏ qua 5 quy tắc bố trí bàn làm việc tại gia

Cũng như các khu vực chính trong nhà, góc làm việc cũng cần được đầu tư, chăm chút để tạo cảm hứng cho công việc. Vậy bố trí bàn làm việc ra sao để kích thích sáng tạo, đồng thời phù hợp với phong thủy, hãy tham khảo ngay 5 quy tắc dưới đây.

Nhắn gửi yêu thương

Nhắn gửi yêu thương

Con muốn gửi đến mẹ những lời yêu thương tự đáy lòng mình. Bởi suốt thời gian qua, con chưa thể một lần cất tiếng gọi mẹ, điều mà con nghĩ bất cứ người mẹ nào cũng đều mong nhận lại từ đứa con mà mình rứt ruột sinh ra.

 Tự thương lấy mình sau những nỗi đau

Tự thương lấy mình sau những nỗi đau

Và anh cũng vậy nữa anh ơi Nhớ làm chi những nỗi đau xưa cũ Hãy quên đi u sầu làm chi nữa Tự thương lấy mình sau những nỗi đau.

Em à, đừng giữ mãi những điều đau lòng nữa

Em à, đừng giữ mãi những điều đau lòng nữa

Đau thương và hạnh phúc là đôi ngã song song, những kẻ ôm mãi nỗi buồn thì luôn thèm khát hai từ hạnh phúc, còn những người đang bước trên con đường hạnh phúc sẽ luôn sợ nỗi buồn sẽ ập đến bên mình. Cứ giữ mãi trong lòng những hoài niệm thì thử hỏi sao lòng lại không trống trải. Đừng buồn khi nắng chiều đã tắt, đừng ủy mị khi trời đổ cơn mưa, thời gian sẽ là liều thuốc cũng là người thầy để ta quên đi tất cả. Trên đời này chẳng ai không sống được khi thiếu vắng ai đó, có chăng chỉ là một vết sẹo nhói lòng mỗi lần bất chợt nhớ lại mà thôi.

Trao quyền cho bản thân trong cả công việc và cuộc sống: 'Học cách làm chủ mình, trước khi làm chủ ai'

Trao quyền cho bản thân trong cả công việc và cuộc sống: 'Học cách làm chủ mình, trước khi làm chủ ai'

Tự trao quyền cho bản thân là một trong những cách để biến mục tiêu thành hiện thực.

Một tình yêu lặng yên sau trang sách

Một tình yêu lặng yên sau trang sách

“Sách cũ, giấy đen, không còn đọc được, nhưng nó lại có giá trị của những trang nhật ký cuộc đời. Nó là kỷ niệm, là nhắc nhớ, là những cuốn sách không phải để đọc mà để nghĩ ngợi, để suy tư, để ngẩn ngơ cùng năm tháng đời người. Bán chúng làm chi. Vì giữ chúng thì chật nhà nhưng không có chúng, cuộc đời ta bỗng hóa ra buồn tênh, trống rỗng..."

back to top