Phát thanh xúc cảm của bạn !

Dạo này mình ổn không?

2023-05-23 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Ánh sáng của mình và cả những đêm đen, chỉ có thể ở trong vòng tay của mình mà thôi. Ngay cả những dòng này, những đau đớn tận sâu đáy lòng của mình, những bi quan lạc lõng mình chưa thể thoát ra, mình cũng chỉ dám viết ra đây chứ không đủ can đảm kể cho những người thân yêu của mình nghe.

***

Mình đã bắt đầu mỗi trang nhật ký bằng một câu hỏi như thế. Nhưng chưa lần nào mình nghiêm túc nhìn thẳng vào nó và trả lời một cách thành thật rằng: Mình không ổn. Dạo gần đây mình có nhiều thứ phải suy nghĩ, đôi lúc mình thậm chí muốn bỏ cuộc. Những lúc đó mình lại kiếm tìm những câu nói truyền động lực với hy vọng bản thân sẽ vực lại nhanh chóng. Điều đó thực sự hiệu quả nhưng lâu dần mình cảm thấy mình không còn là mình nữa, mình máy móc làm theo lời người khác, mình gạt phăng hết tất cả cảm xúc đáng ra mình nên dành thời gian để chữa lành, mình cầu toàn đến mức gắt gỏng với cả người thân bên cạnh…

Mình là một đứa không có nhiều bạn bè mà theo lời chị mình chính là: ít đến thảm thương. Đôi lúc mình cho rằng điều đó không đáng xấu hổ đến thế bởi mỗi người bạn mình quyết định gắn bó đều yêu thương và đối xử tốt với mình. Còn gì quan trọng hơn được người khác yêu quý? Có lẽ là có nhưng với mình như thế là đủ, đủ để mình hài lòng với những mối quan hệ hiện tại. Ấy vậy mà mình lại là đứa vô tâm, ích kỉ, chỉ thích giữ khư khư câu chuyện của mình chạy về phía trước. Thậm chí mình còn ước có thể chạy thật nhanh để không ai có thể nhìn thấy bí mật của mình nữa kìa. Ánh sáng của mình và cả những đêm đen, chỉ có thể ở trong vòng tay của mình mà thôi. Ngay cả những dòng này, những đau đớn tận sâu đáy lòng của mình, những bi quan lạc lõng mình chưa thể thoát ra, mình cũng chỉ dám viết ra đây chứ không đủ can đảm kể cho những người thân yêu của mình nghe. Vì họ sẽ đau lòng giống như mình, sẽ lo lắng, sẽ mất ngủ chỉ vì một đứa nhỏ bé là mình mà thôi. Có đáng chút nào đâu.

Gần đây, cơ hội bắt đầu tìm đến với mình. Rõ ràng đó là điều mình ngày đêm cố gắng để đạt được nhưng khi nó đến gõ cửa, lòng mình vẫn không phút nào được yên. Mình luôn nghĩ đến những rủi ro sẽ xảy ra và mức độ ảnh hưởng của nó đến mình ra sao. Nếu không vấn đề gì thì mình sẽ vui vẻ đón nhận nhưng nếu nó đủ sức nhấn chìm mình thì dù cơ hội có to lớn đến đâu mình vẫn chỉ là đứa nhát gan lo được lo mất mà thôi. Mình đang cố gắng tìm lại bản ngã của mình, tìm lại đứa trẻ biết sợ hãi chứ không phải cứ như con thiêu thân lao vào biển lửa, tìm lại những cảm xúc trước kia để xoa dịu và vỗ về chúng. Mình thừa nhận, mình cần đi chậm lại một chút. Để đối diện với mặt tối của bản thân, để tìm kiếm nhiều hơn những tia sáng. Mình cần một khoảng lặng. Để cho phép bản thân được lắng nghe và thấu hiểu. Mình cần một trái tim mạnh mẽ. Để sau cùng, khi đã thôi muộn phiền, mình lại tiếp tục vượt thoát khỏi những vỏ bọc kín kẽ này.

Mình, dạo này không ổn đâu.

Nhưng ngày mai, khi trời nắng lên, mình sẽ ổn thôi.

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Chẳng Nơi Nào Bình Yên Như Khi Về Nhà | Blog Radio 817

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có phải chăng

Có phải chăng

Có phải chăng ly biệt khúc từ ly Để anh biết mơ kia không tàn úa Và vần thơ ôm hồn trong hơi thở Biết chăng là ly biệt với chia ly

Cơn mưa hôm nay có cầu vồng (Phần 1)

Cơn mưa hôm nay có cầu vồng (Phần 1)

Xoay người lại con đường ban nãy, tôi lại thấy anh đứng đó. Tôi muốn chạy lại nhưng khoảng cách Thiên càng lúc càng xa tôi. Anh đứng đó chỉ mỉm cười rồi dịu dàng nói với tôi: “Tạm biệt Đan Thảo, người con gái anh yêu.” Con đường ấy biến mất cùng với anh, tôi sợ hãi bật khóc gọi anh trong vô vọng.

Vẻ đẹp của thanh xuân khi bạn nỗ lực từng ngày

Vẻ đẹp của thanh xuân khi bạn nỗ lực từng ngày

Bạn sẽ tìm thấy ở đây những kinh nghiệm thực tế về tự học, về tìm kiếm đam mê, về trải nghiệm thế giới, những cách thức rất cụ thể để thay đổi và tỏa sáng, cũng như những câu chuyện tràn đầy cảm hứng để bắt đầu.

Tự hỏi lòng

Tự hỏi lòng

Mai này ta nhớ nhau không Mai này ta nhớ những buồn không tên Vì tình ta nhớ môi tiên Vì tình ta nhớ nguồn hiền dạo chơi

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 2)

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 2)

Chúng ta luôn gắn mác nỗi đau là điều gì đó tồi tệ và luôn cố xóa bỏ chúng ra khỏi cuộc sống của mình. Nhưng có một sự thật rằng, mọi thứ vẫn luôn ở đấy - trong trái tim và tâm trí của bạn. Chỉ là, bạn muốn chúng tồn tại với một ý nghĩa nào mà thôi.

Lớn lên, mình muốn làm con nít

Lớn lên, mình muốn làm con nít

Nếu để sống theo kiểu chỉ tồn tại trên đời thì tôi đã hài lòng với những gì mình có, nhưng nếu để sống hạnh phúc thì tôi chưa đạt được. Chẳng phải, cuộc đời là hành trình mỗi người chúng ta đi tìm kiếm hạnh phúc sao? Nếu nó kết thúc thì cuộc đời có dừng lại không?

Nhớ em

Nhớ em

Em ơi em nhớ anh không Anh thì rất nhớ mênh mông khoảng trời Vô hồn gọi gió chơi vơi Vô hồn anh nhớ lời thơ vội vàng

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Tớ thật sự muốn nói với cậu điều này. Tớ là người không quá tin tưởng vào chuyện hôn nhân. Trước khi quen cậu, tớ luôn nghĩ rằng cuộc sống một mình sẽ dễ dàng và ít ràng buộc hơn. Nhưng từ khi cậu bước vào cuộc đời tớ, mọi suy nghĩ của tớ đã thay đổi.

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Nhưng đạo đức không chỉ dựa trên lý trí mà cần có cảm xúc. Như những thứ vừa được nêu trên chúng ta chỉ vừa xét đạo đức thuần túy về mặt lý trí mà bỏ qua hết mọi yếu tố cảm xúc. Thế nhưng khi xét đối tượng là con người thì không thể phủi đi hết mọi cảm xúc đi được.

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Mỗi người đều có một cuộc sống riêng, không ai có thể sống thay cuộc sống của ai cả. Vậy nên, nếu cậu luôn sống trong lo sợ cái nhìn và sự phán xét của người khác về bản thân, thì rốt cuộc cậu sẽ không biết mình là ai và ý nghĩa cậu tồn tại là gì.

back to top