Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cuộc gặp gỡ không tên

2023-10-02 02:10

Tác giả: Min Su


Tôi vốn không tin vào duyên phận cho lắm cho đến khi tôi gặp lại anh một cách tình cờ đến khó tin. Anh vốn là bạn học thời cấp ba của tôi.

***

Có một điều kỳ lạ rằng sau khi tốt nghiệp trung học, vào đại học chúng tôi chọn chuyên ngành học khác nhau và từ đó mất liên lạc với nhau. Đến tháng Bảy vừa rồi, trong một lần tình cờ lướt Facebook tôi thấy hình ảnh của một anh thanh niên cực kỳ quen. Anh ta có một đôi mắt to đen láy, vầng trán cao thông minh và một nụ cười rất cởi mở. Tôi cố lục lại ký ức để nhận người quen, hoá ra là anh bạn học cấp ba ngồi cùng dãy khác bàn bên kia lớp đây mà. Tôi ấn gửi lời mời kết bạn để xem anh bạn có đồng ý không. Một ngày trôi qua, không thấy bạn ấy chấp nhận. Ba ngày sau cũng không thấy có tin báo gì mới cả.

Đến một tuần sau thì tôi nhận được tin nhắn:

-    - Có phải Hà không em?

Đang có chuyện buồn gia đình, nên tôi cũng không có tâm trạng nào để trả lời. Và tất nhiên là tôi không phản hồi.

Đến một tuần sau nữa khi vợ chồng tôi cãi nhau to vì chồng tôi uống rượu say về kiếm chuyện mắng nhiếc tôi và đuổi tôi ra khỏi nhà. Tủi thân vì bị tổn thương, tôi nhờ bà nội trông con hộ và bắt xe lên Hà Nội ngay trong đêm hôm đó. Tôi đi lang thang khắp phố phường Hà Nội như một người vô gia cư đi tìm chỗ trú ẩn. Tôi cảm thấy tuyệt vọng vì bị chồng đối xử tệ bạc.

Cuộc sống của tôi từ khi lấy chồng đến giờ không có ngày nào là hạnh phúc thật sự. Vì gia đình chồng neo người, tôi đã chấp nhận hy sinh cuộc sống vốn ổn định ở thủ đô để về Nam Định chăm lo cho bố mẹ chồng tuổi già sức yếu. Chồng tôi là tuýp người đàn ông của gia đình và cực kỳ gia trưởng. Anh thích mọi việc phải theo sự sắp đặt của mình thì mới hài lòng. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất ở tôi là chu toàn việc nhà và chăm sóc các con. Về kinh tế đã có anh lo nên tôi không phải ra ngoài kiếm tiền. Anh không cho tôi đi làm mà chỉ ở nhà đúng nghĩa người phụ nữ của gia đình làm công việc nội trợ.

Anh quản lý tôi khá chặt chẽ. Bạn bè của tôi ở Nam Định đếm trên đầu ngón tay vì tôi có rất ít mối quan hệ. Cuộc sống của tôi khá là bí bách và ngột ngạt như con chim bị nhốt trong chiếc lồng kín.

Đi mãi rồi cũng chùng chân. Tôi thấy mệt nên ghé vào quán cà phê nhỏ ngay góc đường để ngồi nghỉ tạm. Tôi mở điện thoại ra và thấy ngay tin nhắn của anh bạn cấp ba năm xưa.

    -  Sao Hà không trả lời tin nhắn của anh?

    - Hà hiện đang sống ở đâu?

    Tôi như bừng tỉnh. Hoá ra mình đã không trả lời tin nhắn của anh bạn hai tuần rồi. Cảm thấy có lỗi vì mình là người chủ động gửi lời mời kết bạn trước mà nhận được tin nhắn lại làm ngơ, tôi liền trả lời.

    -  Chào anh Dũng. Anh còn nhớ Hà ạ.

   -  Sao anh quên được cô bạn có mái tóc dài đen nhánh và chiếc răng khểnh chứ.

Hoá ra là anh vẫn còn nhớ mình trông như thế nào sau tận 22 năm không liên lạc. Tôi cảm thấy ấm lòng hơn một chút vì có người còn nhớ đến mình một cách chi tiết như vậy.

     Em vẫn ở Hà Nội phải không?

Tôi không biết trả lời thế nào, vì thật ra tôi chuyển về Nam Định sống rồi nhưng giờ đây thì đang ngồi  ở thủ đô. Không hiểu sao tôi lại trả lời:

-  Em đang ở Hà Nội.

  -  Anh có thể gặp em một chút được không? Anh đang đi công tác ở Hà Nội. Sáng mai anh bay về Sài Gòn rồi.

Thật khó để trả lời câu hỏi này vì trong lòng tôi bây giờ đang rối bời. Buồn vì bị chồng hất hủi xua đuổi, tôi không biết đi về đâu lại chạy lên Hà Nội. Bố mẹ tôi ở đây nhưng tôi không muốn bố mẹ biết chuyện nên không dám sang nhà. Nghĩ mãi tôi mới quyết định nhắn tin cho anh. 

    -  Em đang ở quán cà phê ngay góc đường Tống Duy Tân.

Thế là chúng tôi gặp lại nhau sau hơn hai thập kỷ như một điều kỳ diệu mà tôi chưa bao giờ nghĩ đến. Thật ra chúng tôi ngày xưa khá quý mến nhau. Nhưng tuổi học trò thời ấy tình cảm là thứ trong sáng và nhẹ nhàng lắm. Chỉ là ánh mắt nhìn nhau từ xa và thể hiện sự quan tâm để ý qua những hành động nho nhỏ.

Anh nhìn vẫn như xưa, vẫn đôi mắt to tròn với ánh nhìn ấm ấp như biết nói ấy và vầng trán cao rộng cùng mái tóc bồng bềnh. Ngày ấy anh nổi tiếng vừa đẹp trai vừa học giỏi toán nhất lớp và toàn khối. Tụi bạn trong lớp và các em khối dưới ngưỡng mộ anh lắm.

hinh-anh-chia-tay

Anh tâm sự hiện tại anh đang sống một mình trong căn hộ chung cư cao cấp ở quận 1. Cuộc sống hôn nhân của anh cũng không được hạnh phúc vì hai vợ chồng anh không có tiếng nói chung và không tìm thấy sự đồng điệu về tâm hồn. Sau ly hôn, anh gửi con cho ông bà chăm và quyết định vào Nam để lập nghiệp làm lại từ đầu.

Nghe anh tâm sự tôi thấy rằng ai cũng có những nỗi niềm riêng. Cuộc sống vốn không dễ dàng. Cảm giác hạnh phúc không thể đến từ một phía. Nếu thiếu sự đồng cảm và thấu hiểu từ một trong hai bên thì không bao giờ có hạnh phúc.

Hai con người bị tổn thương trong tình cảm ngồi với nhau. Chúng tôi có duyên gặp nhau 22 năm về trước và hiện tại được gặp lại nhau khi đã đi qua nửa đời người đầy thăng trầm và sóng gió. Đó phải chăng là định mệnh an bài hay chỉ là một cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên tôi cũng không rõ nữa. Chỉ biết rằng sau khi gặp lại nhau, chúng tôi xem nửa kia là bạn tâm giao vì cả hai thấy được sự đồng điệu về tâm hồn.  

Thế nhưng hoàn cảnh hiện tại không cho phép tôi bước đến bên cạnh anh. Cảm giác vượt qua ranh giới do mình tự đặt ra cho bản thân thật quá khó khăn. Sống thật với tình cảm của mình sao lại đau lòng đến thế. Anh tôn trọng mọi quyết định của tôi dù rất yêu tôi. Khi yêu một ai đó thật lòng bạn sẽ sẵn sàng làm những gì tốt nhất chỉ để mong người ấy được yên vui.

© Min Su - blogradio.vn

 

Mời xem thêm chương trình:

 

Min Su

Sống để yêu thương

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Vì sao nhiều người trẻ tránh bữa cơm gia đình?

Vì sao nhiều người trẻ tránh bữa cơm gia đình?

Bữa cơm nào cũng thế, hết bà càu nhàu việc tôi thức khuya, dậy muộn thì bố tôi lại chỉ trích tôi không có mục tiêu cho tương lai, không giỏi giang bằng bạn bè… Mẹ tôi cũng hùa theo bà, theo bố tôi. Không khí bữa ăn vì thế mà luôn nặng nề...

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 3)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 3)

Làm sao mà biết được bên trong vẻ ngoài bất cần của Thịnh lại là một trái tim đang yêu. Cậu thích Mây rất nhiều, thật sự rất nhiều, thích cô từ lúc con bé còn không biết cậu là ai.

Huế ơi có nhớ

Huế ơi có nhớ

Tôi biết là Huế có nhớ, tôi biết là Huế có thương, tôi cũng biết là Huế có yêu, là những tháng ngày khi tôi sống ở Huế, khi tôi sống trong Huế thì Huế luôn cho tôi cảm giác đó, cảm nhận đó và cảm xúc đó.

Thiên đường cỏ

Thiên đường cỏ

Tôi đưa mắt nhìn lên trên, khựng lại khi thấy những quyển sách được cất riêng biệt ở cái góc đẹp và sáng nhất kệ, toàn là những quyển sách tôi thích nhất và từng giới thiệu cho Tuân đọc. Tim tôi đập loạn nhịp, tôi đưa mắt nhìn Tuân, Tuân dường như hiểu, gãi đầu, cười ngượng ngùng.

Lựa chọn của em

Lựa chọn của em

Thế rồi có người đã xuất hiện và thậm chí đồng ý đánh đổi cả linh hồn để cứu lấy cô gái với lời nhắn nhủ: “Ai từ bỏ em cũng được nhưng em không được từ bỏ chính em...”

Vị ngọt

Vị ngọt

Thường thì những đọc giả sẽ thích một câu chuyện có kết luôn viên mãn như vậy, còn phần sau đó họ có hạnh phúc hay không thì tôi không viết tiếp vì muốn mọi người dừng lại ngay khoảnh khắc hạnh phúc như thế, và họ chỉ nhớ mãi những khoảnh khắc trọn vẹn như vậy.

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Tuệ Lan bèn đi vào phòng ba mẹ, nơi có tủ thuốc. Nó lục tìm chai dầu trong đống thuốc xanh đỏ đủ loại: đây là thuốc đau mỏi vai của ba, thuốc tê bì chân tay của mẹ, thuốc đau họng, cảm cúm mỗi khi trái gió trở trời… Nó lặng người một lúc lâu…

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Cần phải nói rằng những người có trí tuệ cảm xúc cao nói chuyện không chỉ khiến bản thân thoải mái mà còn khiến người khác cảm thấy ấm áp.

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Có lẽ cách giải nhất để giải quyết mọi chuyện đó chính là chuyện trò, vì khi đó cả hai cũng sẽ hiểu cho nhau hơn và rồi tất cả lại đâu vào đó, họ lại yêu nhau như những ngày mới yêu. Khó khăn cũng sẽ qua đi và đừng vội trách cớ tại sao nó lại tàn khốc.

Hãy để em bước đến bên anh

Hãy để em bước đến bên anh

Tôi âm thầm trao đi những món quà vào ngày đặc biệt, âm thầm gửi đến vị ngọt chữa lành từ những viên thuốc mà tôi tự tạo. Tôi muốn anh luôn nhìn thấy tình yêu của mình trong từng tâm tình đấy.

back to top