Cơn mưa tháng năm
2018-05-12 01:33
Tác giả:

Nó lặng ngồi bên bậu cửa sổ, đôi mắt dán chặt vào những giọt nước mưa đọng trên ô cửa kính. Từng giọt mưa chạy dài, chạm vào nhau rồi rơi xuống tựa như nỗi buồn nó rơi theo từng nhịp mưa. Mưa ồn ào như nhịp tim nó đang thổn thức, lòng nó nổi sóng như bọt nước mưa vỡ tan. Tất cả kí ức về mưa giờ đây đều là hình ảnh người nó thương.
Anh và nó quen nhau cũng vào những ngày đầu tháng năm năm ngoái trong mùa học quân sự. Đó là một buổi chiều, khi tan học nó lội bộ về kí túc xá thì mắc mưa, anh từ đâu đạp xe tới cho nó quá giang. Ngay giây phút ánh mắt anh chạm mắt, trái tim nó bỗng nhiên lệch nhịp. Đôi mắt anh trong màn mưa tựa như mặt hồ êm ả mà vô định xa xăm. Ngồi sau anh, nhìn theo bóng lưng anh tim nó khẽ hát giai điệu vấn vương xen lẫn một chút tinh nghịch.
Sau chiều mưa hôm ấy, mỗi ngày đi học quân sự, anh là người chờ nó, đưa đón nó đi đi về về. Hai đứa kể cho nhau nghe về bao chuyện lớp học, anh hồ hởi kể cho nó những câu chuyện về máy móc, vận tốc ánh sáng, nó ngồi sau mỉm cười lắng nghe mặc dù nó cũng chẳng hiểu lắm. Cứ thế, mùa quân sự của nó có anh nhẹ nhàng trôi qua. Sự hiện diện của anh gieo vào lòng nó một mầm non mới nhú sau những cơn mưa rào mát lạnh. Anh xuất hiện đủ để cho chút tình con con trong lòng nó rung rinh, đủ để cho nó mỉm cười ngây ngốc và đủ để mỗi buổi sáng thức giấc, nó có thứ gì đó để chờ mong.
Ngày học quân sự cuối cùng cũng đến, trên suốt đường về anh kể cho nó biết bao chuyện vui, anh vui vì kì học quân sự đã kết thúc, anh sẽ trở lại thành phố tiếp tục hoàn thành kì thi dang dở. Nó ngồi sau anh, lặng im ngắm nhìn bóng lưng anh, nó muốn cất giữ khoảnh khắc này, cất giữ bóng lưng anh đã từng che chở nó trước cơn mưa, trước những cơn gió lộng. Nó bỗng cất tiếng hát:
“Trở về cơn mưa năm xưa bỏ lại
Trở về tình yêu ngây ngô khờ dại, muốn nói ta không quên sẽ không lãng quên những ngày tháng ấy…
Trở về ngày xưa mình sẽ đứng lên, học tìm niềm vui từ tháng ngày ưu tư...”

Anh đạp xe thật nhanh, từng vòng xe quay vòng trước những cơn gió hất ngược. Hôm nay gió thổi mạnh đến rát da nhưng gió không làm sao xua tan đi khoảng trống đang đè nặng trong lòng nó. Ngày mai anh rời đi, sẽ chẳng còn những ngày anh đèo nó đi quanh các con đường đầy hoa dại, sẽ chẳng còn nghe tiếng anh cười, và sẽ chẳng còn thấy ánh mắt tựa mặt hồ của anh nữa. Nó lo sợ anh sẽ quên nó, sợ chút tình con con của nó sẽ chẳng còn anh mà tàn úa, nó sợ mầm non đang lớn trong lòng nó chưa kịp vươn mình đã phải chết. Ngay lúc này, nó muốn nói ra hết tình cảm của mình cho anh biết, nhưng sự im lặng từ anh như báo trước cho nó một điều rằng đừng nên nói gì cả. Có lẽ đau lòng nhất không phải là khi người mình thương từ chối tình cảm của mình, mà đau lòng nhất là khi người đó hiểu rõ tình cảm của mình mà giả vờ không hiểu, giả vờ lãng tránh.
Anh rời khỏi kí túc xá vào một buổi chiều cuối tháng năm, cơn mưa lại ào tới khiến cả đất trời bị phủ một lớp màn mưa trắng xóa. Nó cầm cái dù chạy vội ra cổng, vừa kịp lúc thấy anh đang trú mưa bên dãy nhà cũ phía kia đường. Nó nép mình bên gốc cây bàng to, lặng nhìn anh. Vẫn là anh với đôi mắt mặt hồ êm ả mà nó yêu, nhưng hôm nay đôi mắt đó đang đắm chìm vào nụ cười của một cô gái bên cạnh. Nó biết cô gái ấy là người anh yêu đã lâu, hôm nay cô ấy cùng bạn xuống đón anh vào lại thành phố. Tình cảm cũng giống như những giọt nước mưa đọng trên ô cửa kính, có khi chúng vô tình chạm vào nhau, hòa vào nhau thành một. Nhưng cũng có những giọt mưa chạy dài mà chỉ song song với nhau. Nó đứng nhìn anh qua màn mưa, nếu nói hình dáng tình yêu là gì, có lẽ nó sẽ trả lời đó là hình dáng bóng lưng anh qua màn mưa, dù chạm tới nhưng mãi không ôm trọn được vào lòng.
Yêu đơn phương giống như việc ta tận lực nuôi dưỡng một thứ tình cảm khiến ta dần khô héo. Nó giống như việc ta mãi chăm sóc một bông hoa nhưng để nhìn nó tàn úa, đến cuối cùng, vì quá mỏi mệt mà tình cảm đó sẽ dần nguội lạnh. Nó ngồi lặng yên trong căn phòng lắng nghe tiếng mưa vừa dứt, lắng nghe tiếng lòng mình bình yên nhất.
Nó nhận ra, những cơn mưa đầu tháng năm báo hiệu cho nó biết rằng đã đến lúc phải đánh rơi nỗi buồn ở đây. Đã đến lúc phải đánh rơi sự cố chấp yêu một người mãi hoài không biết đến tình cảm của nó. Đã đến lúc nó gieo vào lòng mình hạt mầm yêu thương chính bản thân.
Cơn mưa tháng năm mang anh đến và hôm nay cơn mưa này cũng chính mang anh đi thật xa, đi ra khỏi những vấn vương trong lòng em...
© Nguyễn Thị Duyên – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.
Bên kia thế giới
"Bên kia thế giới", hóa ra chỉ đơn giản là phía bên kia của sự tuyệt vọng. Nó là ranh giới khi con người ta dám dũng cảm bước qua cái kén chật hẹp của sự cô đơn, bước qua những ngày tháng tồn tại vô nghĩa, để đón nhận một tia hy vọng đang mỉm cười chờ đợi ở bên kia đường. Cô gái ấy đã thức dậy từ cơn hôn mê của thể xác, còn tôi, cũng vừa bừng tỉnh khỏi cơn hôn mê của chính tâm hồn mình.







